(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 525:
Lý Nhị bật cười ha hả, các vị tướng lĩnh cũng cười vang, ngay cả Trường Tôn Vô Kỵ vốn luôn nghiêm nghị cũng không khỏi mỉm cười thích thú. Vân Diệp vừa thán phục Hi Mạt Đế Á, vừa thầm mắng đám người ngốc nghếch kia. Một nữ tử ngoại tộc chỉ vài lời khen ngợi đã khiến họ cười tít mắt, cái gọi là kiêu ngạo không thèm để ý đến người ngoại tộc đâu mất rồi. Chẳng biết chuyện tên ăn mày kia có thật không, nếu có thật, e rằng cả đám hoàng đế, đại thần này đều không bằng một tên ăn mày mất thôi.
Phòng Huyền Linh vuốt râu nói: – Vị học giả mỹ lệ này, ta tin rằng hiện giờ nàng đã là Giáo thụ của Ngọc Sơn thư viện. Xuất phát từ sự tôn kính đối với học thức của nàng, lão phu xin thay mặt bệ hạ mời nàng tham gia thịnh điển một tháng sau. Khi đó, rất nhiều quốc gia đều sẽ tề tựu triều bái, chắc chắn sẽ rất hữu ích cho việc học hỏi về văn hóa, chính trị, quân sự của nàng.
Vân Diệp nhỏ giọng giới thiệu thân phận của Phòng Huyền Linh, Hi Mạt Đế Á khom người tạ ơn: – Vô cùng cảm tạ ngài thủ tướng, lời mời này là vinh quang vô thượng của tiểu nữ.
Nhìn Hi Mạt Đế Á được Phòng Huyền Linh dẫn đi giới thiệu từng vị đại thần của Đại Đường, lễ nghi chuẩn mực, cứ như thể nàng sinh ra để giao tiếp trong giới quyền quý vậy, hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh người phụ nữ run rẩy trước mũi trâm của Yểu Nương lúc nãy.
Lấy vai huých nhẹ Lý Thừa Càn: – Học hỏi đi, đừng có thấy cha ngươi là lại mềm nhũn cả chân ra. Nhìn người ta kìa, dù sao ngươi cũng là Thái tử điện hạ, phong thái cần có vẫn phải giữ chứ.
– Đừng nói ta, chẳng phải ngươi thấy cha ta cũng trốn biệt tăm sao? Có bản lĩnh thì bày ra thái độ này trước mặt cha ta xem, chẳng phải sẽ bị đánh cho lệch mặt sao? Sợ cha ta có gì mà mất mặt chứ? Ở Đại Đường này ai mà không sợ ngài ấy? Ngươi cho ta một ví dụ xem.
– Nói nhảm, kẻ không sợ thì đã nằm dưới đất cả rồi! Sau này ta vẫn cứ tránh mặt ông ấy là hơn. Suốt ngày cứ lấy một nghìn gậy ra dọa ta, ngươi nói xem, ta phải phạm lỗi gì mới đáng bị đánh một nghìn gậy chứ?
– Theo luật pháp Đại Đường, ngươi có bị đánh một nghìn gậy cũng chẳng oan đâu. Cứ nghĩ lại những chuyện ngươi làm xem, có chuyện nào là hợp pháp đâu? Lúc nào cũng tìm kẽ hở của luật pháp, đoán chừng cha ta đã muốn đánh chết ngươi từ lâu rồi. Đến lúc đó thì tránh xa ta ra, đừng có liên lụy ta đấy.
Trường Tôn Xung sán lại gần: – Nữ nhân này không đơn giản, ta chuẩn bị đem về nhà nuôi, các ngươi thấy sao?
– Nói nhảm! Ta cũng muốn đem về nhà, đến lúc đó thì phải xem bản lĩnh của từng người thôi.
Trường Tôn Xung ưỡn ngực lên nói: – Ngươi xấu xa, nói tới chuyện dụ dỗ nữ nhân thì ngươi chưa phải đối thủ của ca ca đâu. Ta từ nhỏ đã thuộc lòng ngũ kinh, lại được bồi dưỡng thêm về thiên văn, địa lý ở thư viện, chắc chắn có sức hấp dẫn trí mạng với loại nữ nhân này. Còn ngươi lẽ nào lại định lấy đống bạc ra dụ dỗ nàng ta về nhà sao?
– Những thứ ngươi biết, có gì ta không biết chứ? Cho dù kém ngươi một chút, nhưng công phu xạ kỵ của ca ca đây thì hơn đứt ngươi rồi! Từ xưa mỹ nữ sánh anh hùng vốn là chuyện tất nhiên. Chuyến này ở hoang nguyên, ca ca ngàn dặm truy sát Thái tử Cao Xương, anh hùng biết bao! Lẽ nào ngươi (Trường Tôn Xung) lại định khoe khoang về những thứ mình đã “chặt chém” được trong sách vở, hay ngày mai đến thư viện tìm mỹ nữ nói chuyện học vấn để làm quen trước sao?
Hai tên tinh trùng lên não này khiến Vân Diệp không còn gì để nói. Hắn kéo Lý Thừa Càn chui vào đám người đang thỉnh an các thúc bá, vì chuyện Hi Mạt Đế Á sẽ không bao giờ gả đi, thì chẳng cần nói với hai tên ngốc này làm gì.
Hoàng đế đến kỹ viện nói ra cũng chẳng hay ho gì. Cứ ở lại chỗ đó, không biết bao nhiêu khách làng chơi của Yến Lai Lâu bị buộc phải rời đi. Cả đám người rầm rộ kéo nhau đến Túy Phong Lâu, nơi Vân gia có một nửa cổ phần, nhưng Vân Diệp thì chưa từng đặt chân tới bao giờ.
Hi Mạt Đế Á được hoàng đế sắp xếp ở dịch quán, với tư cách là khách quý của hoàng đế, nàng hoàn toàn xứng đáng. Sau khi cao hứng tiễn biệt hoàng đế, nàng lại giơ ba ngón tay trắng trẻo ra với Vân Diệp.
– Nữ nhân đó chẳng lẽ hẹn ngươi canh ba đến phòng nàng sao?
Lý Hoài Nhân và Trường Tôn Xung vẫn chưa từng rời mắt khỏi Hi Mạt Đế Á, ngay lập tức hồ nghi hỏi Vân Diệp. Cả Trình Xử Mặc, Lý Thừa Càn cũng tò mò, vì bọn họ chưa bao giờ có ai mời mọc kiểu ướt át như vậy cả.
– Nói thật, ta rất muốn canh ba đến phòng nàng để thưởng thức xem tư vị của nữ tử người Hồ có gì khác biệt. Nhưng ý tứ ba ngón tay này không phải thế. Vì cứu bốn tên khốn kiếp các ngươi, ta bị ép ký một điều ước đầy nhục nhã: tiền lương của nàng tăng lên ba thành, còn phải cấp cho nàng một tiểu lâu riêng biệt. Vừa rồi nàng ấy nhắc nhở ta đừng quên đấy.
Gạt hai ngón tay suýt chọc vào mũi mình ra, Vân Diệp bực tức. Đám người tinh trùng lên não thì làm gì còn chút lý trí nào.
Bốn tên kia vẫn bán tín bán nghi, liếc nhìn Vân Diệp một lượt đầy ngờ vực rồi mới theo đội ngũ vào Túy Phong Lâu.
Uống rượu với đám lão gia này là chuyện chán phèo nhất trên đời. Bọn họ uống rượu, còn ngươi phải đứng bên cạnh mà hầu hạ. Nguyên nhân là vì hôm nay uống rượu không phân biệt quân thần, không phân biệt quan chức, mà chỉ dựa vào thứ bậc.
Luận về quan chức thì Vân Diệp còn có thể có chỗ ngồi, nhưng nói tới thứ bậc thì chịu chết rồi. Trong phòng này, hắn và Lý Thừa Càn là nhỏ tuổi nhất, vì thế một người ôm vò rượu, một người cầm thìa gỗ, rót rượu cho đám lão già. Trường Tôn Xung thì bị sai đi đánh trống, Lý Hoài Nhân thì đi nhặt hoa, còn Trình Xử Mặc ngồi trước một cái bình để tính số hoa ném vào trong đó.
Trời vẫn nóng nực, những chiếc quạt gió treo trên nóc nhà không ngừng lay động, những người ở ngoài kéo quạt rất vất vả. Úy Trì Cung lúc nào cũng bá đạo, thấy Vân Diệp chỉ cho một cục đá vào cốc rượu của mình thì không hài lòng, bốc cả nắm đá trong chậu bỏ vào miệng nhai rôm rốp, còn hỏi Vân Diệp vì sao đi chơi gái lại không gọi thêm thằng con ngốc nhà mình.
– Úy Trì huynh sắp phải đi xa, đến khi đó tất nhiên sẽ có yến tiệc tiễn biệt. Nhưng lúc này không thích hợp, huynh ấy vừa từ Duyên Châu về, cha con còn chưa đoàn tụ được bao lâu, sao tiểu tử có thể gọi huynh ấy đi chơi bời được chứ.
Câu này làm Úy Trì Cung hơi ngây ra. Ông ta rất thương Úy Trì Bảo Lâm, đứa con thứ này tới địa phương làm quan, quả thực không yên tâm chút nào.
– Bảo Lâm thẳng tính, mong các ngươi giúp đỡ nó nhiều hơn. Đứa bé này không được làm tướng quân thì rất không vui, có gì mà không vui chứ? Lão tử làm tướng quân cả đời, mang một đống bệnh tật. Nếu không có ngươi trông chừng Lão Tần, đoán chừng hắn cũng chẳng sống được mấy năm nữa. Nghe nói chân của Lý Tịnh cũng có vấn đề rồi, mặt trời xế bóng, đều đã bắt đầu xuống dốc. Giờ chỉ còn trông chờ vào mấy huynh đệ các ngươi sau này cùng nhau dìu dắt mà đi hết con đường thôi. Lão phu xin đa tạ trước.
– Bá bá đã xem thường Bảo Lâm rồi! Người nghĩ Bảo Lâm ở thư viện chỉ chơi bời cả ngày thôi sao? Bài tập của hắn nhiều đến mức người không thể tưởng tượng nổi đâu, từ nông sự, lịch pháp, thương sự, luật pháp cho đến cách ứng phó các loại thiên tai. Trong thư viện, đâu chỉ có một hai vị từng làm quan địa phương là thầy giáo, vậy nên từ công văn, tấu chiết, đối nhân xử thế, có thứ nào mà hắn không học đâu. Bảo Lâm mặc dù không thông minh, nhưng phương diện nghị lực lại nổi tiếng ở thư viện. Người khác đọc ba lần nhớ được một bài văn, hắn đọc sáu lần, mười lần. Hi sinh nhiều thì thu hoạch cũng nhiều. Nhiều lúc tiểu chất tuần đêm vẫn thấy hắn học bài trong phòng.
– Bá bá nghĩ Lý Cương tiên sinh thích Bảo Lâm mà không có lý do gì sao? Cho nên, bá bá à, Bảo Lâm mạnh mẽ hơn người nghĩ nhiều đấy. Xây cầu, làm đường ở kinh thành là bài tập của hắn. Hắn còn dẫn thương đội Vân gia tới tái ngoại để giao dịch với các thương nhân, không một ai giúp đỡ cả, mà vẫn kiếm về một khoản lớn. Tiểu chất còn hi vọng hắn có thể đào một vận hà ở Hà Bắc, để đội thuyền của tiểu chất ở Hà Bắc có thể đi thẳng tới kinh sư.
Tuyệt phẩm này được biên tập độc quyền bởi truyen.free.