Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 529:

Hoàng đế rời đi, đám võ tướng lại góp nhặt mấy câu thơ con cóc, thế mà cũng khiến họ hớn hở ra mặt, tưởng mình đã khoác lên chiếc áo học thức. Đến khi tiếng trống họp chợ buổi sáng vang lên, các tướng quân, sau một đêm chè chén, mới lảo đảo lên xe ra về. Xe ngựa của Vân gia tới đón Vân Diệp, nụ cười thô bỉ của Lưu Tiến Bảo khiến Vân Diệp tức giận lắm, nhưng vì quá mệt mỏi, chàng chẳng thèm tính sổ với hắn, chui vào xe rồi thiếp đi ngay.

Mơ mơ màng màng về tới nhà, chàng nằm lên giường, đá văng giày, thư thái rúc vào chăn, định bụng ngủ một mạch tới sáng mai. Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật lén lút vào phòng như thể sợ bị phát hiện. Tân Nguyệt thu giày của trượng phu đặt gọn dưới gầm giường, cúi xuống người chàng, hít hà tới lui như chó, có lẽ không ngửi thấy mùi gì đáng ngờ, lại gọi Na Mộ Nhật đến kiểm tra. Na Mộ Nhật cũng hít hà, ngoài mùi rượu nồng nặc thì chẳng còn mùi gì khác.

Đắp chăn cho trượng phu xong, nàng lại lặng lẽ rời đi. Vừa khuất khúc rẽ, Na Mộ Nhật đã tức tối cằn nhằn:

– Mấy đứa nhỏ nói bậy bạ, phu quân không bao giờ đến những nơi ba lăng nhăng ấy. Na Mộ Nhật xinh đẹp như vậy, chàng không đến tìm muội, đi tìm đám nữ nhân xấu xí làm gì?

Tân Nguyệt bắt chước Vân Diệp chắp tay sau lưng đi tới đi lui, nghi ngờ nói:

– Tiểu Vũ có lẽ sẽ nói dối, nhưng Thì Thì thì không thể. Nếu chúng nó đã nói đến thanh lâu, thì hẳn là đi thanh lâu thật. Nhưng Lưu Tiểu B��o nói phu quân ở quán rượu nhà ta uống rượu với các trưởng bối cả đêm, trên người chàng cũng chẳng vương chút mùi son phấn nào. Xem ra bọn trẻ nghe nhầm rồi, nghe quán rượu thành lầu xanh.

Na Mộ Nhật gật đầu, thấy tỷ tỷ nói có lý. Đang chuẩn bị về phòng trông con thì Tân Nguyệt nghiến răng nói:

– Muội xinh đẹp lắm à? Còn ta là con mụ xấu xí?

Tân Nguyệt xưa nay vốn lòng dạ hẹp hòi, Na Mộ Nhật nhanh nhảu cười toét miệng, vội vàng chạy về phòng, tự nhủ lúc này không nên chọc vào Tân Nguyệt.

Trong nhà còn biết bao việc đang chờ giải quyết, Tân Nguyệt không có thời gian đôi co với Na Mộ Nhật. Hôm nay thời tiết tốt, nàng sai mang áo da trong kho ra phơi để tránh ẩm mốc. Có ít tiền đồng đã lên gỉ xanh rồi, phải ngâm thuốc tẩy. Bạc cũng phải đánh cho sáng bóng, để đen sì trông thật khó coi.

Nội viện là thế giới của riêng nàng, nàng rất thích cảm giác được làm chủ mọi thứ. Đàn bà trong nhà, trừ lão nãi nãi ra, có ai thoát khỏi sự quản lý của nàng đâu? Ngay cả gấm Thục trong số của hồi môn của Nhuận Nương cũng phải đem ra phơi n��ng. Hôm nay thời tiết đẹp, sau này khi đám nha đầu trong nhà gả chồng hết, cái sân trống sẽ được sửa sang lại. Giờ vườn hoa nhỏ quá, chẳng bằng nhà quận chúa. Tuy trồng đủ loại hoa, màu sắc rực rỡ rất đẹp, nhưng toàn dùng để làm nước hoa. Đây là nhà chứ đâu phải xưởng sản xuất đâu.

Mấy năm nữa phu quân chắc cũng đã thăng quan tiến chức rồi, chức quận công thì khó với tới, nhưng huyện công thì rất có khả năng. Vườn hoa phải sửa sang lại, làm ao nước, nuôi cá vàng, dựng mấy con quái thú, trông thật khí thế, không như bây giờ, toàn ong mật bay vo ve.

Thấy nãi nãi vào phật đường, bọn nhóc bị nhũ nương đưa lên căn nhà trên cây, Tân Nguyệt bắt đầu phấn chấn chỉ huy. Từ trướng phòng, mấy quản kho tất bật ra vào vận chuyển tiền bạc, điều phối thuốc thang. Đám nha hoàn đem toàn bộ y phục mùa đông ra, treo lên dây, dùng gậy mây đập đập. Tân Nguyệt ngồi trên ghế tựa uống trà, nhìn đông ngó tây, không cho đám Tiểu Nha bén mảng tới, bởi hễ mấy đứa nghịch ngợm đó xuất hiện, trong nhà khỏi mong làm được việc gì ra hồn.

Các cô, các thím, các chị cũng mang đồ trong phòng ra, được đám nha hoàn giúp đỡ đem mọi thứ phơi, sau đó thu lại. Đánh mạt chược mới là chuyện quan trọng nhất trong ngày của họ.

Cả nội viện chỉ có một người ngoài, đó là Xứng Tâm. Đàn bà nội viện không ai xem hắn là đàn ông, vả lại hắn cũng chẳng phải là đàn ông thật. Suốt ngày hắn mặc y phục lòe loẹt, thêu hoa, lạ cái là nữ nhân khắp viện tử không ai thêu đẹp hơn hắn.

Phu nhân nói, trên đời này người xuất sắc nhất trong mọi ngành nghề đều là đàn ông: đầu bếp giỏi nhất là đàn ông, thợ may giỏi nhất là đàn ông, người làm son phấn tốt nhất vẫn là đàn ông. Đàn bà chỉ còn mỗi tác dụng là sinh con. Tân Nguyệt tức giận lắm, nhưng phu quân nhà mình thì đúng thế thật. Làm cơm, may vá, thứ gì chàng cũng tinh thông. Nếu không làm thì thôi, chứ một khi đã làm thì phụ nữ có cưỡi ngựa cũng không theo kịp.

Lười nhác rên khẽ một tiếng, được gả cho người đàn ông như phu quân, thật không biết kiếp trước đã tu luyện được phúc phận gì. Chỉ cần ở nhà, mình lười biếng đến mức chẳng muốn nhúc nhích, gia sản cứ ngày một lớn, con cái cũng ngày một trưởng thành. Hôm qua đã biết gọi "mẹ" rồi, nghĩ tới đó trong lòng vô cùng thư thái, mong cuộc sống thế này vĩnh viễn đừng có hồi kết.

Hi Mạt Đế Á tới, giấc mộng đẹp của Tân Nguyệt bỗng chốc tan tành. Nhìn thấy khuôn mặt diễm lệ của Hi Mạt Đế Á, mái tóc hạt dẻ dợn sóng, đôi mắt như mắt mèo, đáng chết nhất là vóc dáng lả lướt nóng bỏng. Mỗi bước đi lại để lộ những đường cong ẩn hiện sau lớp áo mỏng, ngực nhô cao, eo thon thả, mông tròn lẳn, đôi chân dài. Thân thể đó có thể khơi gợi dục vọng của bất kỳ người đàn ông nào.

Tân Nguyệt nhìn đâu cũng thấy ghét. Mông to như thế, lại còn tròn; ngực cứ ưỡn ra, không biết thu lại chút nào. Thật chẳng còn biết liêm sỉ là gì nữa.

– Vân hầu đã hứa cấp cho ta một tòa tiểu lâu, giờ ta đến nhận. Phải rồi, xe ngựa cũng cần, mời ngài ấy bố trí luôn. Ta muốn tiểu lâu có thể chứa được toàn bộ người của ta, phó nhân thì không cần. Nhưng việc cung cấp thực phẩm cho tiểu lâu sẽ do các ngươi phụ trách. Ta thích thanh tĩnh, trừ Vân hầu, các ngươi đừng đến làm phiền ta. Ta cần nhanh chóng hòa nhập vào công việc, nếu không đó sẽ là sự thiếu tôn trọng với sinh mệnh của chính mình.

Hi Mạt Đế Á thẳng thắn nói. Vân Diệp đã trọng dụng học thức của mình, vậy đương nhiên phải cung cấp cho mình những điều kiện thuận lợi. Suy nghĩ của người khác không quan trọng, mình đã chịu bao nhiêu tủi nhục rồi, bây giờ phải được ngẩng mặt lên chứ.

Mặt Tân Nguyệt đen sầm lại như than. Dù ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng lại đang gào thét: "Dựa vào cái gì, dựa vào cái mông to kia của ngươi sao? Ta mới là chính thê, một con ca kỹ đê tiện mà dám đến nhà ta giở thói ra lệnh sao?"

Uống một ngụm trà, nén giận, nàng nói:

– Chuyện này phu quân thiếp chưa nói với thiếp. Còn việc sắp xếp thế nào, đợi chàng tỉnh dậy rồi hãy bàn.

– Trời ơi, một học giả sao có thể lãng phí cuộc đời mình như thế? Dành quá nhiều thời gian quý báu để ngủ là một sự vô trách nhiệm với bản thân.

Tân Nguyệt không nén nổi cơn giận nữa:

– Ngươi là cái thá gì mà dám nói phu quân ta như thế! Một con Hồ nữ ngang nhiên xông vào nhà, không biết liêm sỉ, lại còn dám nói những lời khốn nạn trong nhà ta, thật quá to gan! Người đâu, đuổi ả đi cho ta!

Lập tức, một bà mụ béo tốt cầm chổi gậy xông ra, định đuổi Hi Mạt Đế Á đi, nhưng bị đám tùy tùng của nàng ngăn cản. Hi Mạt Đế Á nghĩ lại đầu đuôi câu chuyện, lập tức hiểu ra vấn đề, đẩy đám tùy tùng ra, nói với Tân Nguyệt:

– Phu nhân, xin thứ lỗi cho sự mạo muội của ta. Ta e rằng giữa chúng ta có sự hiểu lầm. Ta không phải là ca kỹ. Ta là giáo thụ khách mời của thư viện, những yêu cầu ta vừa nói với phu nhân chính là thù lao của ta. Ngoài ra, ta còn là khách quý do hoàng đế bệ hạ mời đến. Ta tên Hi Mạt Đế Á, đến từ Ai Cập xa xôi.

Tân Nguyệt chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống. Đúng thế, ở Trường An làm gì có hồ cơ nào dám nói chuyện với một cáo mệnh phu nhân như thế? Dám nói vậy, trừ phi là khách quan trọng bậc nhất.

Bảo lão mụ tử lui ra, Tân Nguyệt đứng dậy thi lễ:

– Vừa rồi thiếp đã thất lễ, không ngờ tiểu thư lại là khách quý. Phu quân thiếp chưa kịp nói với thiếp, mong tiểu thư bỏ qua.

Hi Mạt Đế Á che miệng cười, nắm tay Tân Nguyệt nói:

– Phu nhân quả là mỹ nhân đẹp nhất mà ta từng thấy kể từ khi đến Đại Đường. Phu nhân nên tự tin vào nhan sắc của mình. Còn ta, Hi Mạt Đế Á, hai trăm năm trước đã gả cho lẽ phải. Tám đời nhà Hi Mạt Đế Á chúng ta không ai kết hôn. Chúng ta chỉ hứng thú với học vấn, đối với chúng ta, đàn ông không phải là thứ thiết yếu. Vì vậy phu nhân đừng lo ta sẽ yêu hầu tước, ta hứng thú với kiến thức trong đầu ngài ấy hơn là bản thân ngài ấy.

Tác phẩm này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, kính mong độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free