(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 530:
Lúc này, Tân Nguyệt mới thật sự yên lòng. Người phụ nữ này không chịu xuất giá, vậy thì sẽ không gây uy hiếp gì cho nàng. Các lão sư của thư viện đều là bậc học giả uyên thâm, phu quân nàng luôn kính trọng họ. Nếu nữ nhân Hồ tử này đã đảm nhiệm chức giáo thụ trong thư viện, hẳn phải là người có tài. Đại Đường xưa nay vẫn trọng kẻ sĩ, bất kể mông có to đến đâu cũng chẳng thành vấn đề.
Nói vội một lời cáo lỗi, nàng quay về phòng ngủ. Thấy trượng phu đang mở mắt nhìn trần nhà, dường như vừa mới tỉnh giấc, nàng định bảo y có khách thì lập tức bị Vân Diệp kéo lên giường, thoắt cái chiếc yếm đã bị cởi ra. Đàn ông vừa ngủ dậy quả là dễ hưng phấn.
Mặc kệ bàn tay y mân mê khắp người, Tân Nguyệt hưởng thụ sự âu yếm của trượng phu một lát. Đến khi tay y luồn xuống, định vén váy nàng lên thì nàng mới khẽ nói:
– Có một nữ nhân Hồ tử đến tìm chàng đòi nợ.
Thái độ của trượng phu khiến Tân Nguyệt rất hài lòng. Háo sắc đến độ này, chứng tỏ đêm qua y không làm chuyện gì mờ ám, mà chỉ thực sự uống rượu cả đêm mà thôi.
– Khỉ thật! Con tiện nhân đó sao lại đến vào lúc này? Đến muộn một chút thì chết à?
Vân Diệp làu bàu, nhả đầu vú của Tân Nguyệt ra, tay y thu về, luyến tiếc nắn bầu ngực nàng một cái nữa rồi mới bực bội chỉnh trang lại y phục, chuẩn bị đi gặp khách.
Tân Nguyệt chỉnh lại áo, cười khúc khích:
– Đúng là cái loại đàn bà chỉ giỏi quyến r�� người khác, khiến phu quân bốc hỏa đến vậy. Giờ thì thiếp không yên tâm để chàng ở gần con đàn bà mông to đó chút nào.
– Nếu cô ta không phải tên Hi Mạt Đế Á, nói không chừng ta còn có chút hứng thú. Nhưng với cái tên đó thì dù là ai cũng chẳng khác gì nhau. Nói thật, ta còn lo cho nàng khi ở gần cô ta hơn. Loại phụ nữ với dục vọng quá lớn như vậy, có khi còn hứng thú với nữ nhân hơn cả nam nhân ấy chứ.
– Phu quân nói bậy bạ! Làm gì có chuyện phụ nữ lại thích phụ nữ.
Tân Nguyệt tuyệt đối không tin chuyện như thế có thể xảy ra.
– Cứ nhìn Xứng Tâm thì biết. Đã có đàn ông thích đàn ông, vậy cớ gì lại không có phụ nữ thích phụ nữ? Nàng ít thấy nên mới lạ thôi. Tóm lại, nàng cứ tránh xa cô ta một chút đi. Ta phát hiện cô ta đối xử với tỳ nữ của mình không hề bình thường.
Tân Nguyệt rùng mình, cố gắng xua đi cái ý nghĩ kỳ quặc đó khỏi đầu, rồi vội theo Vân Diệp ra tiền sảnh gặp nữ nhân Hồ tử.
Hi Mạt Đế Á rất hứng thú với cách bố trí phòng ốc của giới quý tộc. Trong lúc đợi ở phòng khách, nàng cầm cốc trà lên nhấp một ngụm. Ban đầu vị chát khiến nàng không thích, nhưng sau đó lại chuyển ngọt, làm nàng mê mẩn.
Cầm cốc trà đi quanh sảnh đường, nàng dừng lại trước một bức "Mãnh hổ thượng sơn" cực lớn ở chính giữa. Đó là bức tranh Ly Thạch tiên sinh vẽ để chúc mừng Vân Diệp trở về, với mong muốn tương lai y thăng tiến thuận lợi.
Thực ra Vân Diệp chẳng thích tranh hổ lên núi chút nào, bụng cứ tròn tròn chẳng có khí thế hung dữ gì cả. Tranh hổ đói xuống núi, mắt quét khắp nơi tìm thức ăn, phô bày khí phách chúa tể muôn loài mới thật sự oai phong.
"Không vẽ thành mèo đã là may lắm rồi!" – đó là nguyên văn lời Ly Thạch từng nói. Y còn trêu chọc Vân Diệp rằng cái tính chỉ thích ăn với nằm, lúc thì như lợn, lúc thì như chó, nói tóm lại chẳng ra cái thể loại gì. Để vẽ bức hổ này, Ly Thạch đã vào núi bắt mấy con hổ. Con hổ lớn do quá hoang dã khó thuần nên bị ông ta lột da làm chăn, còn hai con hổ con thì nay được nuôi trong nhà, bảo là để làm thú cưng cho con mình.
Trường phái tả thực của phương Đông khiến Hi Mạt Đế Á hết sức tán thưởng. Ở Ai Cập hiện nay thỉnh thoảng vẫn có những trận đại chiến giữa người và thú. Đám buôn nô lệ vì kiếm tiền đã biến tấu loại hình nghệ thuật cổ xưa này thành những trận đấu thú do phụ nữ thực hiện. Nhà nào có nữ nô không cần, hoặc phụ nữ bị bắt quả tang gian díu, liền bị đưa tới đó, được chuyên môn mặc khải giáp, cầm đao kiếm. Chỉ cần giết được sư tử trong đấu trường thì sẽ được sống và còn được nhận một món tiền lớn.
Đám buôn nô lệ đều rất giữ lời, nói cho tiền là cho tiền, tuyệt đối không bao giờ quỵt nợ. Có điều, chưa bao giờ thấy ai lĩnh được tiền cả, ngược lại, con sư tử lần nào cũng ung dung nhả xương trong miệng ra, ợ một cái no nê, rồi lại đợi kẻ tiếp theo...
Nếu Hi Mạt Đế Á không đến phương Đông, rất có thể nàng đã phải giao đấu với sư tử. Bởi vậy, lúc này nhìn thấy lão hổ oai phong lẫm liệt, nàng có cảm giác như vừa thoát chết.
Chiếc bút lông trên bàn Vân Diệp đúng là kẻ thù của Hi Mạt Đế Á. Dù nàng có cố gắng đến mấy cũng không thể viết ra được những con chữ vuông vắn xinh đẹp. Thế nên, bút lông ngỗng vẫn là phương thức duy nhất để nàng viết lách. Có điều, trong ống bút của Vân Diệp có mấy cái que gỗ được vót nhọn, nàng cầm lấy thử viết lên giấy trải sẵn thì toàn chọc thủng giấy, đành lắc đầu bỏ cuộc.
Sách trên giá đối với nàng mà nói chẳng mấy hữu ích, toàn là thứ văn tự cổ quái. Hi Mạt Đế Á dù đã nói chuyện trôi chảy được tiếng bản xứ nhưng vẫn không thể hiểu được chữ viết, nên nàng đành nhịn không đọc.
– Có một số sách nàng vẫn có thể hiểu được, giống như ta có thể hiểu bản chép tay của tổ sư nàng vậy. Số học mang tính quy luật cao, đa phần là để khảo nghiệm năng lực tư duy của chúng ta chứ không phải năng lực nhận biết văn tự. Cứ đưa cho nàng một bức đồ hình học, ta tin rằng nàng có thể tự suy luận ra đáp án và quy luật. Đợi khi nàng tới thư viện, trong đồ thư quán có rất nhiều sách nàng có thể đọc, bây giờ không vội. Có điều, cuốn toán học sơ cấp này do ta viết, nàng có thể mang về xem, để có hiểu biết sơ bộ về trình độ của học sinh thư viện, tiện cho việc giảng dạy sau này.
Vân Diệp đi tới giá sách, lấy hai cuốn đưa cho Hi Mạt Đế Á. Lập tức có thị nữ đi tới, cẩn thận lấy túi da trâu cho sách vào. Hi Mạt Đế Á giờ đã quen với loại giấy của phương Đông, khác hẳn với những cuốn sách làm bằng da dê, da trâu nặng trịch và khó ngửi ở quê hương nàng. Sách ở đây tỏa ra hương thơm mực ngào ngạt, khiến nàng ngửi hoài không chán.
Nhìn thấy Hi Mạt Đế Á ngửi mùi sách đầy say mê, Vân Diệp quyết định không nói cho nàng hay rằng, để khống chế độ pH của mực, thư viện thường cho thêm nước tiểu ngựa vào.
Vượng Tài kéo chiếc xe ngựa nhẹ nhàng đến tiền viện. Công việc của mã phu rất nhàn, chỉ cần lắp xe lên là Vượng Tài tự biết phải làm gì. Thấy Vân Diệp đi ra, nó gõ móng, khẽ hí một tiếng, dụi đầu vào lòng y, ý muốn nói mình đã đợi sốt ruột lắm rồi, chỉ muốn ra con đường nhỏ mà chạy.
Nhìn trượng phu mời Hi Mạt Đế Á lên xe ngựa, Tân Nguyệt cảm thấy toàn thân không được thoải mái chút nào. Nhất là khi nữ nhân Hồ tử đó nhấc chân lên, vòng mông tròn trĩnh của nàng ta lại càng thêm đầy đặn, khiến nàng cực kỳ lo lắng.
Cảnh sắc trên con đường nhỏ lát đá khiến nữ học giả trẻ tuổi không ngừng khen ngợi. Thi thoảng nàng gạt những cành liễu mềm mại rủ xuống, lòng tràn đầy mong mỏi về học viện sắp hiện ra trước mắt. Đoàn tùy tùng của nàng đã được quản sự Vân gia mời đ��n nơi ở dành riêng, chỉ có một thiếu nữ theo sát bên cạnh nàng.
Vòng qua chân núi, một sơn cốc cực lớn hiện ra trước mắt. Thác nước trắng xóa đổ ầm ầm, một bánh xe nước bền bỉ xoay tròn, trên khung lớn có vô số ống trúc nối liền nhau đưa nước vào máng gỗ, máng uốn lượn kéo dài tới tận kiến trúc mỹ lệ phía xa.
Phụ nữ vốn không có sức đề kháng với những thứ đẹp đẽ. Nhìn thấy biệt thự ngói biếc tường hồng, nàng nắm tay Vân Diệp hỏi:
– Ngài hầu tước thật hào phóng! Liệu ta cũng có thể ở trong kiến trúc tuyệt đẹp đó không? Nếu ngài thỏa mãn mong muốn của ta, ta có thể cho ngài một cơ hội theo đuổi đấy.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin đừng quên điều đó.