Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 531:

Hơi thở nóng ấm từ cái miệng nho nhỏ gần như phả vào mặt, cơ thể mềm mại của mỹ nữ kề sát bên ngửi được u hương thoang thoảng, Vân Diệp vẫn phũ phàng nói:

- Đi lừa người khác đi, Hi Mạt Đế Á mà có thể lập gia đình sao? Dù có cho ta cơ hội theo đuổi, thì dù theo đuổi tới năm tám mươi tuổi, cơ hội cũng vẫn chỉ là cơ hội mà thôi. Dựa vào cách nàng nắm ống tay áo, dùng mỹ sắc dụ dỗ ta nhưng vẫn khéo léo giữ khoảng cách không chạm vào người, có thể thấy nàng không có chút thiện cảm nào với nam nhân. Một nam nhân ưu tú như ta mà nàng còn phải cố chịu đựng, những nam nhân khác e rằng đến chết nàng cũng không thèm nhìn lấy một cái. Có điều nàng yên tâm, chỗ nàng ở là biệt thự số mười chín, ba tầng, bên trong có phòng tắm, nước được dẫn tới tận nơi. Nếu nàng không muốn tự làm cơm, bỏ đi, thức ăn của các nàng không phải để cho người ăn, mà là để cho lợn ăn, ăn nhiều đậu còn đánh rắm nữa chứ. Nàng cứ tới nhà ăn thư viện mà dùng bữa.

Hi Mạt Đế Á bị nhìn thấu tâm tư, ngồi thẳng người dậy, cãi:

- Nói bậy! Ngài đã thấy món ăn Ai Cập bao giờ chưa? Táo nấu, canh sữa, dê quay, cải xào, có món nào là không ngon đâu? Món ăn Đại Đường cũng chưa chắc đã ngon lành gì, chẳng qua là lắm gia vị đắt tiền mà thôi.

- Thứ nàng ăn toàn là món của bách tính nghèo nhất Đại Đường, có chân gà để gặm đã là dịp năm mới rồi. Học giả đáng thương, nàng chưa ăn trưa phải không? Ta mời nàng ăn bữa cơm bình thường nhất của thư viện, coi chừng nuốt cả lưỡi đó.

Hi Mạt Đế Á năm nay mới hai mươi ba tuổi, trước giờ được tùy tùng bao bọc rất cẩn thận, chưa bao giờ phải chịu khổ, vẫn giữ tính ngây thơ của thiếu nữ. Nghe Vân Diệp nói thế, nàng bất giác lộ vẻ mong đợi.

Sự hùng tráng của thư viện khiến Hi Mạt Đế Á kinh ngạc, nàng nói chỉ có thần miếu Nhã Điển (Athens) là có thể sánh bằng. Điều này khiến Vân Diệp càng nhận ra thêm một thói xấu của nàng, đó là mạnh miệng, đến chết cũng không nhận sai.

- Thần miếu Nhã Điển trừ mấy cái cột và vài pho tượng ra thì có gì đâu? Cùng lắm chỉ được cái kiên cố, lại còn bị dùng làm kho vàng. Nàng đem nó ra so với thư viện là xỉ nhục ta! Vả lại thần miếu Nhã Điển không phải của Ai Cập, đừng đem ra mà kể lận.

- Ngài quen thuộc với đất nước chúng tôi quá nhỉ? Vì sao ta lại chưa bao giờ biết sự tồn tại của ngài?

- Ta là Hầu tước của Đại Đường, là thống soái hạm đội, là người sáng lập thư viện Ngọc Sơn, biết chuyện về xứ sở các nàng là điều đương nhiên. Nàng chỉ là cô bé con nhốt mình trong phòng, không biết ta là lẽ tất nhiên.

Hi Mạt Đế Á nổi giận, lại bắt đầu phun ra một tràng tiếng Ai Cập, nước bọt văng cả lên mặt Vân Diệp. Y vội đưa ống tay áo lên che mặt. Khó khăn lắm mới đợi được nàng bình tĩnh lại, thì thấy Vượng Tài đã kéo xe tới trước cổng chính của thư viện.

Vân Diệp vỗ nhẹ vào mông Vượng Tài một cái, khiến Vượng Tài cực kỳ miễn cưỡng rẽ sang cửa phụ.

- Tối qua ta đã học một số lễ nghi từ Yểu Nương, chỉ có quý khách mới được đi qua cổng chính. Chẳng lẽ ta không đủ tôn quý sao? Là giáo thụ mà lại không được đi cổng chính ư? Ngài phân biệt đối xử, không tôn trọng học thức phương Tây! Dừng lại! Ta phải đi vào bằng cổng chính!

Vân Diệp thở dài, đành bảo Vượng Tài dừng lại, nếu không người phụ nữ điên này sẽ nhảy từ trên xe xuống. Tự chuốc lấy khổ thì ta mặc kệ.

Vân Diệp ngồi ở mái hiên trước cổng chính đợi Hi Mạt Đế Á đi ra. Chẳng cần nhiều thời gian, chỉ một chén trà là đủ.

Quả nhiên Hi Mạt Đế Á hầm hầm đi vào từ cửa bên phải, rồi lại đi ra từ cửa bên trái, phẫn nộ nói với Vân Diệp:

- Có ai lại đi làm mê cung ngay ở cổng thế này không? Chẳng lẽ bên trong có con nhân ngưu ăn thịt người nào đó à?

- Cái tên khốn mà nàng đang mắng đó chính là ta đây! Cái thứ này chính là sản phẩm từ một trận cá cược giữa hai người. Hiện giờ mê cung đang ở trạng thái bất động, ta không bảo bọn họ phát động cơ quan, nếu không nàng đã thành thi thể bị tạp dịch kéo ra chôn dưới gốc mai từ lâu rồi!

Vân Diệp hiểm độc chế nhạo Hi Mạt Đế Á. Người phụ nữ này lúc nào cũng vênh váo, không biết khiêm tốn. Với cái tính đó thì làm sao vào thư viện làm lão sư được chứ? Phải biết rằng Lý Cương, Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Ly Thạch đều là bậc tông sư, để làm việc cùng một nữ nhân như vậy, tính cách của nàng ta phải gần như hoàn hảo.

- Có ai qua được không? Ý ta là trong trường hợp không hề biết trước gì cả.

Vân Diệp chỉ tay vào mũi mình:

- Tại hạ làm được, chỉ tốn một tuần hương. Còn nàng thì thôi quên đi, ta không định để nàng ăn ngủ ở đây. Nói điều đó với một nữ sĩ thì quả là vô đạo đức.

- Dựa vào đâu mà ngươi vào được, còn ta lại không thể? Chẳng qua là có vài biến đổi nhỏ, chỉ cần nó không thay đổi, thế nào ta cũng tìm được đường chính xác. Vừa rồi ta đã tìm thấy manh mối, cho ta chút thời gian, nhất định sẽ tự mình vượt qua được cổng chính. Phải rồi, nếu ta đi qua được, sẽ có đãi ngộ thế nào?

Thậm chí cả Trình Xử Mặc cũng từng nói tìm được manh mối rồi, Vân Diệp nói với vẻ đầy hoài nghi:

- Chuông lớn của thư viện sẽ gõ mười hai tiếng, tất cả tiên sinh và học sinh sẽ ra chúc mừng. Nếu như nàng muốn, đây là cách nhanh nhất để hòa nhập vào thư viện.

- Vậy ta sẽ phá giải mê cung này! Ngài chuẩn bị đồ ăn cho ta đi, mê cung này có vẻ hơi khó nhằn.

Vân Diệp bảo người gác cổng đi đến nhà ăn lấy đồ ăn, còn mình thì nằm xuống mái hiên, lười biếng nói:

- Thức ăn sắp tới rồi, có cả đồ uống. Ta ngủ một giấc đây, nếu không phá giải được thì đánh thức ta dậy, chúng ta sẽ vào từ cửa phụ.

Kệ Hi Mạt Đế Á, Vân Diệp leo lên cái giường trúc ngủ khì, hôm nay chưa được ngủ đủ giấc.

Khi cái nắng oi ả cuối thu còn vương vấn Quan Trung, được ngủ một giấc trong làn gió mát hiu hiu thật khoan khoái làm sao! Tỉnh dậy, toàn thân đẫm mồ hôi, y bèn ra sông Đông Dương tắm một cái thật sảng khoái. Sau đó, y mặc quần áo Hoàng Thử đưa tới, nhấp một bát rượu nếp ướp lạnh, vừa nhấm nháp vừa tiến ra cổng chính để xem Hi Mạt Đế Á thế nào rồi.

Tóc dính mồ hôi bết vào đầu, toàn thân dính đầy bụi đất, Hi Mạt Đế Á ngồi ở cổng chính nhét bánh bao vào miệng. Móng tay sơn đỏ dính đầy đất, chẳng còn chút ưu nhã nào nữa, bộ dạng thật đáng thương. Tiểu thị nữ của nàng ra sức quạt mát. Hi Mạt Đế Á thấy Vân Diệp từ xa đi tới, liền nhét nốt miếng bánh bao vào miệng, rồi lại lần nữa quật cường bước vào cổng chính.

Hoàng Thử tay bưng chậu đi sau Vân Diệp nói:

- Hầu gia, người phụ nữ Hồ này điên rồi à? Cổng chính của thư viện mà ai cũng qua được thì đã chẳng được liệt vào hàng ba khó khăn lớn nhất của thư viện.

- Ồ, cách nói này có từ bao giờ thế, sao ta không biết nhỉ?

- Cổng của thư viện, văn của Nguyên Chương, chân thối của học sinh. Chính ba thứ này đấy ạ. Tiểu nhân cũng chỉ nghe học sinh tới quán nói thôi. Kỳ thực cổng chính có trở ngại gì đâu mà phải tự chuốc khổ vào thân làm chi?

- Nguyên Chương tiên sinh gần đây cùng Nhan gia nghiên cứu vỏ rùa, nghe nói đã nhận ra hai chữ. Lần trước nửa đêm còn gọi tiểu nhân dậy, nói là muốn uống rượu ăn mừng, bảo bà nương tiểu nhân làm vài món ngon miệng. Nguyên Chương tiên sinh rất hài lòng với hai chữ Thử Lâu, nhưng tiên sinh nhà Nhan gia thì cho rằng nó mang ý 'rắn chuột một ổ' gì đó, đúng là xui xẻo. Vì sao một người uyên bác như Nguyên Chương tiên sinh lại vui mừng đến vậy? Tiểu nhân không hiểu, tóm lại là họ đã uống rượu suốt cả đêm.

- Hầu gia cũng biết đó, đám tiểu tử đá bóng suốt ngày, mùa hè thì đá bóng xong chẳng chịu ra sông tắm rửa, cứ thế về ngủ. Hầu gia thử tưởng tượng xem người ta sống trong phòng đó có chịu nổi không? Tiểu nhân nghĩ có nên mở một chỗ tắm rửa không? Tìm thêm vài người phục vụ nữa, Hầu gia nói liệu có kiếm được tiền không?

Vân Diệp gật đầu:

- Chỉ cần nhà tắm của ngươi không có nữ nhân là được. Nếu ngươi dám lấy nữ nhân hầu hạ, ta sẽ đánh gãy chân ngươi, ta không hề dọa đâu. Trong thư viện tám phần mười là con cái nhà giàu, ngươi cứ bảo bọn họ mua vé tháng, kiểu mua một lần dùng cả tháng ấy. Làm ăn sẽ thịnh vượng, tới mấy nghìn người mà.

- Vậy thì bán luôn vé năm, bán ngay từ lúc họ vào thư viện, mua một lần dùng cho bốn năm học cho xong. Tiểu nhân cho rằng họ không bận tâm tới chút tiền đó đâu.

Nhìn Hoàng Thử, tên khốn này giờ cũng khôn ra phết. Các trường đại học đời sau cũng có người làm như vậy, kiếm được không ít tiền, nhất là các dịch vụ tắm rửa, cắt tóc.

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của trang truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free