(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 547:
Vân Diệp lắc đầu: – Nếu bá bá đã nói vậy thì tiểu chất chẳng còn gì để phân bua. Dù vô tình mạo phạm bậc trưởng bối nhưng đó vẫn là lỗi của tiểu chất, bá bá cứ xử phạt là được. Hôm qua đã lãnh một cú giày của huynh đệ bá bá, mặt mũi vẫn còn sưng đây, bá bá nương tay cho tiểu chất một chút.
Hết cách, nhìn bộ dạng kiên quyết của Lý Tịnh, hiển nhiên ��ng ta thà liều mạng cũng phải đòi lại công bằng cho huynh đệ mình. Trường Tôn Vô Kỵ đành phải đánh con trai mình một trận. Thật ra, đây cũng là cách giải quyết nhanh gọn nhất, vì chẳng ai muốn chọc giận Lý Tịnh thật sự cả, ngay cả Lý Nhị e rằng cũng không muốn. Lần này, ba tên Lý Thừa Càn, Lý Thái, Lý Khác đừng hòng thoát tội.
– Ngươi sức trói gà không chặt, chắc hẳn không làm hại được huynh đệ ta, vậy nên ta tha ngươi một lần. Nhưng ngươi phải xem cho hắn, tại sao một hán tử đội trời đạp đất như vậy lại ra nông nỗi này. Ngay cả huynh trưởng như ta cũng không tài nào nhận ra.
Lý Tịnh nói rất chậm rãi nhưng đầy kiên quyết. Trước một người nói chuyện như thế, Vân Diệp phải dốc lòng lắng nghe, chỉ cần bất cẩn một chút thôi cũng có thể gây ra chuyện lớn.
Cầu Nhiệm Khách biến thành tên ngốc ư? Vân Diệp đã biết từ hôm qua rằng đại hán kia tuyệt đối không phải người thường, chỉ là không ngờ ông ta lại chính là Cầu Nhiệm Khách. Dã sử cổ đại cứ nói người này thân cao tám trượng, eo cũng tám trượng, ai đã từng thấy người hình vuông như thế bao giờ chưa? Lại còn miêu tả nắm đấm có thể đỡ người đứng lên, cánh tay to đến mức có thể cho ngựa chạy qua, thật không hiểu đang miêu tả người hay miêu tả thứ gì!
– Ngươi từng gặp hắn rồi đó, một đại hán như mãnh hổ, giờ chỉ còn lại nắm xương. Hắn cứ luôn miệng nói ra biển tìm núi tiên. Ta hỏi hắn chuyện Bạch Ngọc Kinh thì hắn tỏ ra cực kỳ sợ hãi, chẳng lẽ chính nơi đó đã khiến hắn ra nông nỗi này?
Lý Tịnh dùng ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm Vân Diệp, không bỏ sót bất kỳ nét mặt nào của y.
Vân Diệp hiện giờ vô cùng hoang mang. Điền Tương Tử có một ngọc bài khắc chữ Bạch Ngọc Kinh, trong thơ Lý Bạch cũng có miêu tả liên quan đến nơi này. Vân Diệp từng tìm những người già như Lý Cương, Nhan Chi Thôi để hỏi về Bạch Ngọc Kinh, nhưng họ đều nói rằng xuất xứ của cái tên này đã không còn khảo cứu được nữa. Nó đơn thuần chỉ là một từ dùng để hình dung mặt trăng, giống như rất nhiều từ ngữ khác mà nguồn gốc không thể xác định rõ.
Việc Cầu Nhiệm Khách phản ứng mạnh với từ này cho thấy nó đã ảnh hưởng rất sâu sắc đến ông ta, bằng không một kẻ mất trí sẽ không thể có phản ứng lớn đến vậy. Đột nhiên, Vân Diệp phát hiện mình đã trở nên hứng thú với Bạch Ngọc Kinh, rất muốn biết Cầu Nhiệm Khách đã trải qua điều gì, và liệu Bạch Ngọc Kinh thần bí ấy rốt cuộc có thật sự tồn tại không?
Lý Tịnh không quấy rầy Vân Diệp, chỉ thấy y đi đi lại lại trong sân, miệng không ngừng lẩm bẩm. Ông tìm một chiếc ghế ngồi xuống, kiên nhẫn đợi Vân Diệp tỉnh táo lại.
– Điền Tương Tử chết rồi.
Vân Diệp đột nhiên nói: – Ngươi chắc chắn lão tặc đó đã chết chứ? Lão ta không chỉ chết một lần đâu.
Lý Tịnh biết tin Điền Tương Tử chết từ lâu, nhưng ông ta không tin: – Lần này lão ta chắc chắn đã chết rồi, chết trên đường đi tìm Bạch Ngọc Kinh. Chỉ còn một người sống sót trở về, người đó là bằng hữu của vãn bối, đã khẳng định rằng đích thân hắn đã hỏa thiêu Điền Tương Tử, còn mang xá lợi của lão cho vãn bối. Vãn bối cũng đã bán vài viên rồi. À phải rồi, ngọc bài của Điền Tương Tử đây này.
Vân Diệp chợt nhớ ra trong cái túi chứa xá lợi mà Hi Đồng đưa mình còn có một ngọc bài. Giữ lại cũng chẳng có tác dụng gì, cho Lý Tịnh xem thử cũng không sao.
Trở về hậu viện, Tân Nguyệt lo lắng nhìn trượng phu. Nàng thấy Lý Tịnh đến nhà tìm đến gây sự, mà trượng phu lại không đánh lại người ta, nên nàng lo chồng mình sẽ bị thương.
Đi qua cửa, Vân Diệp phát hiện Tân Nguyệt đang vịn khung cửa nhìn mình. Y đưa tay bóp mông nàng một cái, cười ha hả rồi mở ngăn kéo đầu giường tìm túi vải, lấy ngọc bài ra xem xét. Chẳng phát hiện ra điều gì thần kỳ, y liền quay lại tiền sảnh giữa ánh mắt hờn dỗi của Tân Nguyệt.
– Ngọc bài này ít nhất cũng là vật từ thời Tiền Tần.
Lý Tịnh đặt ngọc bài xuống và nói. Đối với một người xuất thân từ gia đình quyền quý như ông, giám định đồ ngọc là một nhã thú, và kiến thức về cổ ngọc là điều bình thường. – Vãn bối chỉ biết một bài thơ về Bạch Ngọc Kinh, mà đó cũng là do gia sư vô tình tiết lộ. Còn về huynh đệ của bá bá, vãn bối không hiểu vì sao ông ấy lại biết Bạch Ngọc Kinh. Đại hán năm xưa vãn bối gặp ở hoang nguyên không hề giống huynh đệ bá bá chút nào.
– Đương nhiên là không giống! Ngươi có biết huynh đệ ta năm xưa có thể xé xác hổ báo, là người vô cùng hào sảng. Trên ngựa không ai đấu nổi ông ấy quá ba hiệp, mà bộ chiến càng là sở trường của ông ta. Cửu hoàn đao đi đến đâu, quỷ th��n cũng phải né tránh. Năm xưa, thất thập nhị gia đạo phỉ tung hoành Nam Hải đã bị hắn giết sạch trong vỏn vẹn mười ngày...
Vân Diệp nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu: – Đừng nói nữa, vãn bối chịu không nổi. Cái gì mà thất thập nhị gia, nhiều lắm thì chỉ có bốn năm nhà là cùng. Còn nói mười ngày, ít nhất cũng phải hơn một tháng, thậm chí là nửa năm. Một mình ư? Có đánh chết vãn bối cũng không tin! Bây giờ mọi người nói chuyện chẳng đáng tin chút nào. Cứ nói đến bệ hạ là lại nhắc tới “long chương phượng chất”, rốt cuộc “long chương” là cái gì? “Phượng chất” ra sao? Hở một chút là ba sáu, bảy hai, tám mốt, một trăm linh tám... Trừ mấy con số này ra thì không biết nói cái gì khác nữa à? Giết một thì nói là một, giết hai thì nói là hai, đừng có nói là giết địch vô số! Nếu ngã xuống núi chết một hai người thì lại nói là xác chất thành đống. Vãn bối học toán học nên rất mẫn cảm với số học, vì vậy bá bá làm ơn nói rõ xem huynh đệ bá bá rốt cuộc đã giết bao nhiêu người?
Lý Tịnh đỏ mặt. Ông ta thường ngày quen thổi phồng huynh đệ mình rồi, nhất thời không sửa được, bị Vân Diệp ngọt nhạt mỉa mai một phen, hiển nhiên cảm thấy vô cùng bẽ mặt, đành mượn việc uống trà để che giấu.
– Vãn bối vẫn luôn muốn hỏi bá bá rằng, người là một danh gia quân trận, thành thạo chiến trận; thím là nữ trung hào kiệt, lần trước lúc bị bệnh mà vẫn có thể nhảy lên tường, đủ thấy thân thủ không tồi. Huynh đệ bá bá lại là dũng sĩ nổi danh hải ngoại. Vậy vì sao thím lại gặp phải chuyện như vậy, và vì sao huynh đệ bá bá cũng có vấn đề tương tự? Bá bá đừng giấu, vãn bối biết rất rõ nguyên nhân của loại bệnh này. Bá bá chỉ cần nói ra, mọi người đã nhìn thấy cái gì? Đã trải qua chuyện gì?
Lý Tịnh thở dài, mắt đăm chiêu: – Tiểu tử, ngươi đừng hỏi nữa. Cái tật xấu lớn nhất của loại người như ngươi chính là quá tò mò. Ở sa mạc Tây Bắc có một tòa quỷ thành, nửa đêm quỷ khóc...
Vân Diệp ngáp dài ngắt lời: – Đó chỉ là một đống đất, do độ mềm cứng của nham thạch khác nhau, gió thổi mòn phần mềm, để lại phần tương đối cứng, từ đó hình thành các loại hình dạng cổ quái. Hơn nữa, đống đất đó lại toàn là lỗ hổng. Ban ngày sa mạc có nhiệt độ cao, đêm xuống nhiệt độ thấp. Khi khí lưu từ trên hạ xuống vào ban đêm, tạo thành gió. Gió thổi qua các lỗ hổng phát ra âm thanh, giống như tiếng chúng ta thổi sáo, nghe hệt như tiếng ma quỷ khóc gào. Nơi đó còn có một loại kiến lớn, người đi vào đều biến thành xương khô, có gì lạ đâu chứ?
Lý Tịnh với vẻ mặt cổ quái nói: – Loại địa phương như thế không chỉ có ở sa mạc, nghe nói Nam Chiếu cũng có.
Không đợi Lý Tịnh nói hết, Vân Diệp lại ngắt lời: – Bá bá nói tới thạch lâm ở Nam Chiếu đấy chứ gì? Nơi đó không có gió, nhưng lại có nước. Đá ở nơi đó là đá vôi, rất dễ bị nước ăn mòn. Bá bá cứ nhìn những viên đá dưới mái hiên nhà mình mà xem, chúng còn có lỗ nhỏ kìa. Huống chi nơi đó mưa quanh năm, việc xuất hiện mấy nơi có bề ngoài cổ quái thì có gì lạ đâu chứ?
Lý Tịnh đặt tay lên bàn gõ không ngừng. Với ông mà nói, những hiện tượng ma quái kia thật khó tin, nhưng trong mắt Vân Diệp lại chẳng có gì lạ. Y cái gì cũng có thể lấy lý lẽ ra nói, nghe có vẻ rất hợp lý. Tuy nhiên, nhớ tới cảnh ngộ thời thiếu niên, lòng ông lại sa sút. Mình chịu tội đã đành, không cần phải kéo Vân Diệp xuống nước. Chỉ cần Vân Diệp trị được bệnh là đủ rồi, nếu còn cưỡng cầu thêm, e rằng lại xảy ra một cuộc phân tranh khác.
Văn bản đã được chuyển ngữ này là tài sản sở hữu trí tuệ của truyen.free.