Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 548:

Nghĩ đến thê tử, huynh đệ và những người thân yêu trong nhà đều gặp thảm họa, lòng ông không khỏi khổ sở, ý định báo thù cũng vì thế mà phai nhạt:

– Chúng ta đi thôi, bệnh của hắn không thể trì hoãn thêm nữa.

– Không được, muốn trị bệnh cho mãnh thú, chỉ có mãnh thú mới làm được thôi. Bá bá xem, vãn bối có giống mãnh thú không? Trừ khi bá bá tìm được một cao thủ tuyệt đỉnh, thân thủ của huynh đệ bá bá đâu phải hạng tôm tép tầm thường có thể địch lại.

– Sao trị bệnh cho hắn lại cần đến cao thủ?

Lý Tịnh không hiểu trị bệnh liên quan gì tới thân thủ:

– Trị bệnh là chuyện của vãn bối, những chuyện khác thì để bá bá lo. Như việc trả thù, đó là chuyện lớn, sao có thể bỏ dở giữa chừng được? Hà Gian vương, Anh công, Lô công vẫn còn đó mà!

Lý Tịnh lấy làm lạ:

– Ngươi chắc chứ? Những tên đó không phải là bằng hữu của ngươi sao?

– Đương nhiên rồi, có nạn cùng chia vốn là bổn phận của huynh đệ. Trương Tôn Xung gặp họa rồi, sao đám Lý Hoài Nhân có thể yên thân một mình? Bá bá đi đi, vãn bối tới hoàng cung tìm một vị cao thủ tuyệt đỉnh, lần trước hắn gặp chuyện lớn như vậy mà không chết, chẳng biết lần này có qua khỏi được không.

Lý Tịnh vốn không phải người tốt, thậm chí tuyệt đối không thể xem ông ta là người tốt. Khi Lý Uyên khởi binh, ông ta từng bán đứng Lý gia, định đi báo tin cho Tùy Dương Đế. Nếu không phải nhờ Lưu Văn Tĩnh can thiệp, có lẽ ông ta đã sớm chết oan rồi.

Ông ta luôn đứng sai phe vào những thời khắc quan trọng. Lý Nhị muốn ông ta giết ca ca, đệ đệ của mình, nhưng ông ta lại lựa chọn không giúp bên nào. Công lao hiển hách đứng đầu võ tướng Đại Đường, nhưng những khiếm khuyết trong chính trị luôn khiến ông ta ở địa vị lừng chừng. Chẳng ai có lòng dạ khoan dung tới độ dung nạp được vạn vật, nếu có thì đó là biển cả chứ không phải con người. Lý Nhị chưa bao giờ là người có lòng dạ rộng rãi, ông ta chỉ phán đoán sự việc một cách lạnh lùng, cân nhắc lợi hại cho bản thân. Nếu có lợi, những chuyện khác chỉ là chuyện nhỏ, có thể bỏ qua một cách dễ dàng.

Hiện giờ, Lý Tịnh vẫn còn hữu dụng với ông ta. Việc trấn áp tứ phương vẫn cần đến uy danh của Lý Tịnh, cho nên ông ta đành gác lại những sai lầm của Lý Tịnh. Nhưng ngay cả Hầu Quân Tập cũng dám chất vấn Lý Tịnh. Vị tướng quân vang danh thiên cổ này luôn suy tính đường lui cho bản thân. Đáng tiếc, mưu kế của các tướng lĩnh thường đơn giản. Ông ta đành học theo cách của Vương Tiễn đại tướng triều Tần: tự bôi xấu bản thân, ra sức đắc tội với các huân quý. Đây là thời cơ tốt để đối phó với đ��m ngoan cố này, cùng lắm thì bị bất mãn chứ không đến nỗi bị ghi hận.

Vân Diệp có tình cảm rất phức tạp với Lý Tịnh. Y thương cảm cho vị danh tướng một đời này, nên luôn nhẫn nhịn Lý Tịnh. Vì sự tôn kính, y luôn đặt bản thân ở vị trí yếu thế hơn.

Nghĩ lại cũng đúng thôi. Một thống soái vô địch trên chiến trường, chỉ cần về tới Trường An là lập tức thành rùa rụt đầu, đóng chặt cửa ru rú trong nhà. Ngay cả bộ tướng của chính mình cũng phải thở dài cho công gia bạc bẽo.

Cầu Nhiệm Khách là một chiến sĩ bẩm sinh, chỉ có thông qua chiến đấu mới mong mở được trái tim bế tắc của ông ta. Đơn Ưng thì không được, nếu cậu ta bị thương thì mình sẽ bị Đại Nha làm phiền đến chết mất thôi. Vô Thiệt à? Ông già này suốt ngày bận dạy dỗ đồ đệ. Thời gian còn lại thì cùng mấy ông già khác uống trà, chơi thuyền. Hứng thú lên thì vào rặng Tần Lĩnh bắt hổ về cho đồ đệ mình luyện võ. Ông ấy đã nghỉ hưu rồi, không nên quấy rầy cuộc sống bình yên của ông ta.

Trong hoàng cung luôn có cao thủ, tựa hồ xuất hiện liên tục. Cũng không biết Lý Nhị kiếm đâu ra những cao thủ này. Vô Thiệt vừa đi là lập tức có Đoàn Hồng thay thế. Tên đó hình như thân thủ còn hơn Vô Thiệt vài phần, không lấy ra dùng thì thực sự là quá phí phạm với thân thủ siêu việt của hắn.

Hoàng cung gần đây nhộn nhịp khách ra vào. Từng xe lễ vật được đưa vào, từng đội cung nữ được ban thưởng cho nhà này nhà kia. Lão Trình cũng có hai nàng.

Lão già Lưu Chính Vũ còn hứng thú tìm nữ nhân ư? Đến đi đứng còn chẳng vững nữa là.

Vừa thấy xe ngựa của ông ta chở đi bốn cung nữ, dù chưa đến mức tuyệt sắc nhưng cũng đủ làm rung động lòng người. Dù hôm qua tiểu phúc bị trọng thương, nhưng lúc này Lưu Chính Vũ vẫn cười dâm dật hối lộ nội thị. Đoán chừng bốn cung nữ kia khó thoát khỏi lòng bàn tay của hắn.

– Vì sao nhà ta không có?

Vân Diệp hậm hực lẩm bẩm: "Mặc dù mang về nhất định là rắc rối lớn, nhưng người ta đều có, sao mình không có? Đây quả là một sự phân biệt đối xử!"

– Diệp Tử, nếu ngươi muốn thì chỗ ta có tám cung nữ tuyệt sắc, lát nữa ta đưa tới nhà ngươi.

Lý Thừa Càn mặc bộ long bào ngũ trảo lòe loẹt, trông như búp bê vải. Hắn đứng sau Vân Diệp, đoán chừng đã đến đó từ lúc nào rồi, nghe thấy Vân Diệp làu bàu liền chêm vào một câu:

– Thôi bớt bày trò đi. Ngươi đâu phải không biết tính khí Tân Nguyệt ra sao. Lần cưới Na Mộ Nhật, cánh tay ta còn tím bầm mấy ngày liền. Nếu đưa liền về tám nàng, bà nương đó dám cứa cổ ta ngay lập tức. Vì bình an lâu dài trong nhà, thôi thì tốt hơn hết. Ta không cần, cũng không dám, nhưng ít ra cũng phải ban thưởng cho ta để ta có cớ mà từ chối chứ.

– Tính ngươi quá mềm, nếu ở Đông cung, Tô thị một câu cũng chẳng dám nói.

Lý Thừa Càn ưỡn ngực lên, làm ra vẻ khí khái mà nói:

– Tô thị không dám nói, ta không tin Hầu thị cũng không dám lên tiếng. Nữ nhi nhà tướng quân đâu dễ chơi. Nhà ngươi nhiều quy củ, nàng ta không dám làm càn, nhưng ngấm ngầm gây khó dễ cho ngươi chắc cũng không ít nhỉ?

Hai người sóng vai đi vào hoàng cung. Thường ngày không một ai dám ý kiến gì với hai người bọn họ, nhưng hôm nay cung vệ lại chặn họ lại, khám xét thô bạo từ đầu tới chân một lượt mới cho qua.

Lý Thừa Càn tựa hồ biết trước, bị khám xét cũng không phản đối, cứ đứng im đó. Vân Diệp nhìn thấy tình hình đó, đành mặc kệ. Trong hoàng cung luôn rất kỳ lạ, thi thoảng lại bỗng dưng thêm thắt một số quy củ.

Đoàn Hồng luôn mang vẻ mặt tươi cười, nhưng nếu ngươi để ý kỹ sẽ phát hiện nụ cười của hắn chưa bao giờ thay đổi. Vừa vặn lộ ra tám cái răng, khóe môi luôn giữ nguyên một nụ cười cố định, phối hợp với hai con mắt lạnh như băng, khiến người ta có kích động muốn ra tay.

Lý Nhị không rảnh gặp Vân Diệp, ông ta đang tiếp kiến sứ thần Cao Ly. Nghe nội thị nói Vân Diệp muốn nhờ Đoàn Hồng đi trị bệnh cho huynh đệ của Lý Tịnh, ông ta liền rất rộng rãi đồng ý. Vân Diệp cáo biệt Lý Thừa Càn, nói với hắn rằng Lý Tịnh có khả năng sẽ tìm đến gây sự, rồi tâm tình khoan khoái dẫn Đoàn Hồng rời cung.

Trong xe ngựa, Đoàn Hồng vẫn đứng, khom lưng, đầu gần chạm vào trần xe. Mặc dù ngựa chạy rất nhanh, nhưng hắn ta chẳng hề lắc lư lấy một cái.

– Trong xe chỉ có hai chúng ta, ngươi không ngồi xuống được sao? Nói chuyện với ngươi cứ phải ngửa cổ lên rất mệt.

– Nô tài cứ đứng thì hơn, chẳng may có biến cố gì, nô tài chạy cũng nhanh hơn.

– Đi xem bệnh cho một bệnh nhân thì có nguy hiểm gì chứ, chẳng lẽ ta lại hại ngươi sao? Ngồi xuống đi, chúng ta bàn xem nên khám bệnh thế nào. Ngươi là chủ lực đó.

Đoàn Hồng thở dài:

– Hầu gia, trong nhà ngài có cao thủ như Vô Thiệt, vì sao nhất định phải kéo nô tài đi? Vị hòa thượng ấy, trước khi xuất gia chính là Cầu Nhiệm Khách danh tiếng lẫy lừng. Nay ông ta đã tẩu hỏa nhập ma. Đối với người như vậy, muốn khôi phục lại ký ức trước kia, biện pháp tốt nhất là một trận kịch chiến, hoặc một kích thích mạnh. Rõ ràng ngài đã lựa chọn cách thứ nhất, vậy hẳn nô tài chính là tên quỷ xui xẻo phải đại chiến với tên điên đó rồi.

– Ngươi cũng biết chuyện này sao? Hay quá, vừa rồi ta còn đang không biết phải mở lời với ngươi thế nào, giờ thì tiện rồi. Ta thấy ngươi ở trong cung nhàn rỗi tới buồn chán, cho nên mới tìm ngươi đi hoạt động cho khuây khỏa. Võ công đạt đến tầm như ngươi, chắc chắn rất khó kiếm đối thủ. Có cao thủ để ngươi luyện thân thủ thì có gì không tốt đâu? Giờ ngươi nhất định cảm động lắm nhỉ?

Vân Diệp ngạc nhiên khi Đoàn Hồng cũng biết biện pháp này. Thật hiếm thấy, y bất giác nhìn hắn bằng ánh mắt khác.

Những dòng chữ này được chắp bút và chỉnh sửa từ trái tim của truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức và không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free