(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 556:
Không có lương thực ư? Đây chẳng phải là đường buôn cơ mà, hai nhà ta còn thiếu thương đội sao? Cho dù không có thương đội của nhà ta, thương đội nhà khác thì sao? Ngươi xem, đoàn xe nhà Ngưu thúc thúc chẳng phải đang đi qua đó sao? Hỏi họ xin lương thực là được rồi.
Trình Xử Mặc và Vân Diệp đứng giữa đường, những tiểu thương không dám lại gần, hơn trăm đại hán tóc tai bù xù, vũ trang đầy đủ đứng đó, trông như cướp đường hay sơn tặc, khiến những người nhát gan quỳ cả xuống hô vang:
– Đại vương tha mạng!
Quản sự Ngưu gia, Ngưu Cửu, cũng là người từng trải, thương đội nhà mình thường không ai dám đụng tới. Vừa nhìn thấy đầu đoàn xe đã bật cười. Thì ra là Vân hầu và tiểu công gia dẫn gia tướng đi cướp.
Vội tới thi lễ:
– Hầu gia, tiểu công gia, sao hôm nay lại hứng chí chơi trò ăn cướp thế này? Nếu trong số hàng hóa này có châu báu gì, hai vị chỉ cần ra hiệu một tiếng, tiểu nhân sẽ lột sạch chúng mà lục soát.
Trình Xử Mặc tung chân, đá Ngưu Cửu ngã lăn quay, nói lớn:
– Bố láo bố toét! Mẹ kiếp, ngươi đã bao giờ thấy Hầu gia và Tiểu công gia như ta đi cướp bao giờ chưa? Không rảnh mà lắm lời với ngươi! Mau đưa lương thực đây cho bọn ta! Bọn ta còn phải vào núi tìm người, nhanh lên!
Ngưu Cửu bị đá một cái cũng không giận, nhà võ tướng vốn là thế, không giỏi ăn nói thì cứ lấy chân đá. Hai vị này cũng chẳng khác gì các công tử nhà mình. Ông ta vội vàng mang lương thực trong thương đ���i đưa cho Trình Xử Mặc, nghĩ bụng bản thân cũng chẳng sao, tới dịch trạm phía trước bổ sung là được, nhưng lương thực thì không có nhiều, mà Hầu gia lại có hơn trăm đại hán.
Ngưu Cửu trong đoàn xe còn có chút thể diện, liền đánh tiếng một cái, gom lương thực từ các đoàn xe khác lại, cho vào bao rồi đưa tới.
– Ngưu Cửu, sau khi về nhà, ngươi nói với mọi người là bọn ta đã phát hiện ra tung tích Tôn tiên sinh, đang gấp rút tìm kiếm. Không bao lâu nữa sẽ tìm thấy thôi, bảo trong nhà đừng lo lắng.
Vân Diệp chia lương thực cho mỗi người xong, phất tay ra hiệu, lại một lần nữa tiến vào núi. Lần này nếu vẫn không tìm thấy, chỉ đành trở về phủ thôi. Núi non bao la thế này, tìm sáu người thực sự không khác gì mò kim đáy biển.
Vân Diệp không muốn xen vào tranh đấu giữa hai nhà Phật Đạo, nhưng Tần Lĩnh khắp nơi là đạo quán và chùa miếu. Thực ra bọn họ mới là chủ nhân của Tần Lĩnh, muốn biết tung tích Tôn Tư Mạc, phải nghe ngóng từ bọn họ.
Kỳ quái là bất kể đạo quán hay chùa miếu đều như sắp gặp đại địch, cửa đóng chặt. Dù gõ cửa có người đáp thì thường thường cũng cầm theo gậy gộc, thái độ hung dữ ngang ngược.
– Diệp Tử, đám chó má này còn dám nhìn lão tử bằng ánh mắt đó, Lão tử chém chết hắn!
Đi qua ba ngôi chùa mà không có tin tức hữu dụng nào, Trình Xử Mặc không khỏi nóng ruột, tính tình trở nên nóng nảy.
Không được, phải nghỉ ngơi thôi, nếu không tìm được Tôn đạo trưởng thì bản thân cũng đã hỏng bét rồi. Ai cũng mỏi mệt, bất tri bất giác đã ở trong núi một tháng.
Lá cây khắp núi sau khi gặp sương liền biến thành màu hồng cam. Sương càng nhiều, lá càng đỏ, nhìn từ xa như một biển lửa rực cháy.
Vân Diệp cắm trại ở cửa núi, đó là nơi y hẹn với Trường Tôn Xung và Lý Hoài Nhân sẽ gặp nhau. Nếu ngày mai không tìm thấy Tôn tiên sinh, họ phải về nhà. Vân Diệp không có lý do gì để giữ đám công tử bột đó ở lại rặng Tần Lĩnh nữa.
Mọi người lục tục quay về. Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân đều tay trắng. Khi một người cố ý tránh mặt, muốn tìm được quả thật quá khó khăn. Xuất phát từ sự sợ hãi với đậu mùa, Tôn Tư Mạc cố ch���p cho rằng thứ giống như con sâu nhỏ gây bệnh kia vẫn tồn tại trong cơ thể mình. Theo lý luận của ông ta, tuần hoàn của cơ thể con người là một quá trình tuần hoàn khép kín, chưa trải qua đủ số vòng tuần hoàn nhất định thì không thể rửa sạch hết dư độc trong cơ thể. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối, ông ta tự quy định một chu kỳ tuần hoàn dài nhất là nửa năm. Chưa đủ nửa năm, ông ta sẽ không xuất hiện. Vân Diệp thừa hiểu tính khí của lão đạo sĩ này.
Một tháng trời ăn gió nằm sương, đám công tử bột sớm đã chẳng còn sự nhiệt tình như ban đầu. Hiện giờ, nguyên nhân khiến bọn họ tiếp tục ở lại Tần Lĩnh chính là vì không ai trong số họ dám đề xuất về nhà, tất cả đều cắn răng chịu đựng, chờ đợi kẻ yếu lòng đầu tiên lên tiếng. Thể diện quan trọng hơn mạng sống – bọn họ vẫn luôn cho là như vậy. Đáng tiếc là không một ai đề nghị rút lui, dù cho Sài Lệnh Vũ bị tiêu chảy đến ba ngày cũng không hề than vãn một lời.
Hôm nay trăng sáng sao thưa, là một ngày đẹp. Ai nấy đều co mình trong chăn, ngây ra nhìn bầu trời. Đằng xa trôi tới một đám mây đen, điều đáng sợ là nó lại phát ra tiếng động lớn, chớp mắt đã bao phủ kín bầu trời, khiến mọi người sởn gai ốc. Vân Diệp trở mình nói:
– Chẳng có gì đâu, đó là đàn chim bay về nam. Ban ngày không dám bay qua núi vì ác điểu quá nhiều, cho nên chúng chọn bay đêm. Đôi khi chim cũng rất thông minh, chẳng có gì kỳ quái cả. Các ngươi chỉ cần lo không bị phân chim rơi trúng người là đủ rồi.
Có một số con chim gần như bay sạt qua đầu bọn họ. Nghe những lời của Vân Diệp, mọi người yên tĩnh nằm xuống, nhìn từng đàn chim bay vọt qua đầu.
Mơ hồ có tiếng kêu thảm truyền tới, lại có ánh lửa. Một số con chim bay không ngờ còn lao về phía ánh sáng. Vân Diệp nghe thấy, bịt tai lại tiếp tục ngủ. Lý Khác thì cảm thấy mình phải đi xem, dù sao mình cũng là hoàng tử.
Vừa mới ngồi dậy đã bị Vân Diệp ấn xuống, nhét vào chăn, nói:
– Chuyện bên ngoài không liên quan tới chúng ta.
Lý Khác rõ ràng còn chưa trưởng thành, chỉ cần nghe tiếng ngáy đột nhiên vang lên của đám Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân và đám công tử bột khác là đủ để thấy sự khác biệt giữa trưởng thành và non nớt. Quý tộc toàn thiên hạ đều biết hòa thượng và đạo sĩ sẽ đánh nhau, hoàng đế cũng biết, nhưng hòa thượng và đạo sĩ không có tên trong danh sách vạn dân, sổ thuế của quan phủ cũng không có tên những kẻ này, vậy thì không tính là con dân của hoàng đế. Cho nên Lý Nhị chẳng bận tâm đến sự sống chết của chúng.
Lý Nhị hiện giờ rất chú trọng lý lẽ: ngươi nộp thuế cho ta, ta bảo hộ ngươi – đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa, ai cũng như ai. Cho nên, bách tính nghèo khổ chết một người là đại sự, phải tra tới cùng. Hòa thượng chết, hay đạo sĩ chết thì chẳng sao. Từ lần trước Vân Diệp nói với ông ta về khế ước tinh thần, ông ta tự cho mình là một hoàng đế tốt, biết tôn trọng khế ước.
Đầu đại lễ vừa rồi, Lý Nhị thả tất cả tử tù trong ngục về nhà, cho bọn họ đoàn viên với gia đình ba ngày. Ba ngày sau phải quay về chịu chết. Chuyện này Chu Văn Vương từng làm, được xưng tụng là vạn thế hiền quân. Sau khi có được cái mũ Thiên Khả Hãn, Lý Nhị muốn xem mình có phải cũng là vạn thế hiền quân hay không. Ba trăm tử tù khóc lóc về nhà, cảm tạ ơn đức.
Quả nhiên, Hoàng đế bệ hạ của Đại Đường lại là một vị vạn thế hiền quân nữa! Ba ngày sau, toàn bộ tử tù đều tự nguyện quay về nhà giam, mặc quần áo sạch sẽ chờ chết. Thế là toàn thiên hạ đều tán thưởng hoàng đế nhân đức. Trong lúc cao hứng, Lý Nhị vung bút, xá miễn toàn bộ tử tù, khiến văn võ toàn triều há hốc mồm.
Đau khổ nhất là Đại thủ lĩnh của Bách Kỵ Ti. Bản thân ông ta và thuộc hạ vì mỹ danh của hoàng đế mà suốt ba ngày nấp trong chỗ tối giám thị đám tử tù. Người Quan Trung tính tình bạo ngược, kẻ giết người có bao giờ tử tế nổi đâu? Không chạy mới là lạ. Bách Kỵ Ti vất vả lắm mới bắt từng tên có ý định bỏ trốn về. Tên hung hãn nhất chạy tới tận Đồng Quan. Vì bắt hắn, Bách Kỵ Ti có một người chết, bốn người bị thương. Mặc dù đã ngầm cho hắn nếm mùi đau khổ, nhưng vì thể diện của hoàng đế, vẫn phải đưa hắn về ngục.
Khi tên đó nghe nói mình được xá miễn thì cười rộ lên, rồi tới thanh lâu chơi gái, hoàn toàn không thèm để ý tới sắc mặt của người của Bách Kỵ Ti. Mặc dù đêm đó hắn chết trên giường của kỹ nữ, đó cũng là một bi kịch giữa đỉnh điểm của lạc thú và cái chết, nhưng nghe nói là chết cực kỳ sảng khoái.
Bạn có thể đọc thêm các bản dịch chất lượng cao của chúng tôi tại truyen.free.