Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 560:

Trường An thật đáng ghét. Tiếng trống mở chợ vang lên, cứ thế chui vào tai, mặc kệ người ta có muốn nghe hay không. Vân Diệp đau khổ mở mắt, gạt chân đang gác trên hông, bỏ tay đang vắt ngang cổ xuống. Na Mộ Nhật ngủ thật bừa bộn. Tân Nguyệt nằm nép vào trong cùng, trông thật đáng thương khi co ro không một mảnh chăn đắp. Nếu nói đến chuyện cướp chăn trên đời này, Na Mộ Nhật quả là cao thủ số một. Chiếc chăn của nàng thì đã nằm dưới gầm giường, chăn của Tân Nguyệt thì đắp trên người cô bé, còn chiếc chăn của Vân Diệp cũng đã nằm quá nửa trên người Na Mộ Nhật.

Vân Diệp gãi đầu, nhớ rõ đêm qua Tân Nguyệt mới là người nằm giữa, sao giờ lại thành Na Mộ Nhật? Tân Nguyệt thì bị ép sát vào tường, một chân của Na Mộ Nhật gác ngang lưng Tân Nguyệt, còn nửa người của cô bé thì đã ở ngoài mép giường, chỉ cần xoay mình một cái là có thể ngã xuống đất.

Chàng vội vàng kéo chân Na Mộ Nhật lại, rồi đắp chăn cẩn thận cho Tân Nguyệt. Nếu để Tân Nguyệt tỉnh giấc, e rằng Na Mộ Nhật sẽ chẳng có ngày nào yên ổn.

Có lẽ vì đắp chăn không khéo léo, Tân Nguyệt ngáp dài một cái rồi tỉnh giấc. Mở mắt ra thấy Vân Diệp đang đắp chăn cho mình, lòng nàng trào dâng sự ấm áp và hạnh phúc. Sự yêu thương trân trọng thường thể hiện qua những hành động nhỏ nhặt như vậy, chứ không phải qua lời lẽ hoa mỹ. Nàng cười duyên, nũng nịu gọi:

– Phu quân.

– Trời còn sớm, nàng ngủ thêm lát nữa đi. Hôm qua mệt rồi, ta sẽ bảo nhà bếp nấu chút cháo loãng.

Vân Diệp dịu dàng vuốt tóc Tân Nguyệt. Nàng rụt cổ lại cười khúc khích, có lẽ cũng nhớ lại chuyện hoang đường đêm qua, nên có chút xấu hổ.

Sau khi dùng cành liễu đánh răng, rồi nhai một miếng vỏ chanh để thơm miệng, rửa mặt sạch sẽ, lúc này chàng mới tinh thần phấn chấn chuẩn bị đón ngày mới. Luyện tập vừa sức rất có lợi. Đêm qua hoang đường đến tận canh ba, vậy mà hôm nay vẫn khỏe như vâm, không tệ chút nào.

Chàng đuổi nha hoàn đi, tự mình bưng khay cơm vào, chuẩn bị bữa sáng lãng mạn trên giường cho ba người. Vừa bước qua cửa, chàng liền hiểu ra rằng ý định lãng mạn của mình chỉ là mơ ước xa vời. Tân Nguyệt đang cưỡi trên lưng Na Mộ Nhật, ra sức vỗ mông cô bé. Na Mộ Nhật cắn răng không kêu la, nhưng Tân Nguyệt đã dùng lực rất mạnh, khiến cái mông trắng nõn đã in hằn dấu tay.

– Được rồi, được rồi, chẳng qua là chuyện tranh giành chăn thôi mà, có cần phải ức hiếp Na Mộ Nhật đến vậy không?

Vân Diệp nhức đầu đặt khay cơm lên bàn, bế Tân Nguyệt từ trên người Na Mộ Nhật xuống, nhặt chiếc yếm màu xanh dưới đất đưa cho nàng. Na Mộ Nhật với vẻ mặt tủi thân, liền đòi Vân Diệp mặc y phục cho mình.

Nhìn thấy Vân Diệp giúp Na Mộ Nhật mặc y phục, Tân Nguyệt nghiến răng ken két:

– Chàng chỉ biết nuông chiều thôi. Giờ đây cô bé càng ngày càng không còn quy củ nữa. Đêm qua còn ở lì không chịu đi, đã thế còn đạp thiếp cả đêm. Nếu không phải nó vừa cướp chăn, vừa đạp thiếp, thì thiếp còn chẳng biết vì sao mình đau lưng, cứ tưởng bị phong hàn cơ. Chàng còn đắp chăn để che giấu cho nó, hừm, rồi sẽ có một ngày nó trèo lên đầu chàng mà ngủ đấy!

– Bà nương của ta trèo lên đầu ta mà ngủ thì có sao chứ? Chỉ cần ta không đau cổ là được, có hề gì đâu. Có giỏi thì nàng cũng trèo lên đi.

Thấy Vân Diệp mắng Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật thích thú vô cùng, liền tựa đầu vào lòng Vân Diệp làm nũng, còn cố tình vươn chân dài ra ngó ngoáy ngón chân trêu chọc Tân Nguyệt. Thế là "toang" rồi! Tân Nguyệt kéo chân Na Mộ Nhật lại, nhéo thật mạnh vào mông cô bé mấy cái.

Mặc y phục thôi mà cũng tốn nửa canh giờ. Rõ ràng lần nào Na Mộ Nhật cũng là người chịu thiệt, thế mà nàng cứ trêu chọc Tân Nguyệt, bị đánh mãi vẫn không chừa. Đúng là không thể hiểu nổi tâm tư nữ nhân. Thôi rồi, bữa sáng cũng nguội ngắt cả rồi.

Tân Nguyệt vội gọi nha hoàn mang thức ăn nóng khác tới. Vân Diệp không bao giờ ăn cơm hâm lại, điều đó phu thê họ đã thấu hiểu nhau sau nhiều năm chung sống. Giờ đây, danh hiệu Vân gia đại thiếu gia đã thuộc về Vân bảo bảo, đứa bé mới hai tuổi, vừa chập chững biết đi, đã ngây ngô hành lễ với cha mẹ ở đại sảnh.

Nhìn nó khoanh tay trước ngực, chổng mông lên mà hành lễ, Vân Diệp yêu thương vô cùng, ôm nó vào lòng, lấy một chiếc bánh bao thịt đút cho con. Tân Nguyệt liền tức giận đẩy tay trượng phu ra:

– Con còn nhỏ, chưa ăn được thứ đó.

– Vớ vẩn! Hồi ta hai tuổi, sư phụ đã lấy xương đút cho ta rồi. Tuy không có thịt, nhưng gặm xương là để luyện răng chứ còn gì. Có đứa trẻ con nhà ai hai tuổi mà còn bú mẹ đâu. Sau này sẽ không cho bú nữa!

Vừa nói lời này, nhũ nương đã theo Vân bảo bảo hai năm, lập tức nước m��t giàn giụa. Kỳ thực, đến giờ Vân Diệp vẫn không hiểu vì sao phụ nữ thời đại này lại cho con bú lâu đến hai, ba năm. Trước kia, con mình chỉ bú một năm, đến khi hai tuổi đã chén sạch rau xanh, cơm, cá rồi. Vân bảo bảo giờ vẫn bú sữa mẹ, quả là hết sức quái dị.

Xuất phát từ sự tôn trọng đối với nhũ nương, Vân Diệp bèn nói:

– Ngươi đừng thương tâm, đứa bé chỉ là không bú nữa thôi mà. Phu nhân cho nó bú gần một năm, ngươi cũng đã chăm sóc nó một năm. Phu nhân là mẫu thân của nó, làm như thế là lẽ phải. Nhưng ân tình của ngươi, Vân gia sẽ không bao giờ quên. Chỉ cần ngươi muốn, cứ tiếp tục chăm sóc đứa bé này đến khi trưởng thành. Về sau, trẻ con nhà họ Vân không được bú quá một năm rưỡi. Khi đã mọc răng là phải ăn cơm.

Vì Vân Diệp đã nói ở đại sảnh, Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật dù không muốn đến mấy cũng đành phải gật đầu. Đồng thời sau này họ cũng phải chấp hành nghiêm ngặt, bởi đây là quyết định xuất phát từ uy nghiêm của gia chủ.

Vân bảo bảo đoán chừng cũng chẳng còn thích bú sữa nữa. Thứ đó làm gì có vị gì, sao mà ngon bằng bánh bao thịt được chứ. Mặc dù chỉ là vỏ bánh bao, nhưng nó vẫn ăn ngon lành, và không ngừng nhòm ngó bát cháo của cha mình.

Nha đầu còn nhỏ, Vân Diệp bế một lúc đã phải thay y phục tới hai lần. Mặc dù Vân Diệp không bận tâm, nhưng Tân Nguyệt tuyệt đối không cho phép một vị hầu gia có mùi khai ra phố đ��u.

Ăn xong, Vân Diệp ngồi đọc sách trong sân. Thư viện vừa gửi đến cuốn "Văn tự khảo cứ" của Nguyên Chương tiên sinh. Mục đích của cuốn sách này là lật đổ truyền thuyết về việc Thương Hiệt tạo ra chữ viết. Ông ta cho rằng, văn tự hiện nay đều có nguồn gốc từ cuộc sống, có lẽ Thương Hiệt chỉ là người tiến hành chỉnh sửa và bổ sung, chứ văn tự chắc chắn đã xuất hiện từ trước thời Thương Hiệt rồi.

Ông ta đã lấy các văn tự Giáp Cốt, Đại Triện, Tiểu Triện ra so sánh nghiên cứu, tách riêng những chữ giống nhau, liền nhìn rõ thấy những manh mối. Quả là một cuốn sách hay.

Hiện giờ, thư viện luôn có sách mới được xuất bản. Triệu Duyên Lăng kiếm được một khoản tiền, thuê rất nhiều người để quan sát các vì sao ở những thời gian và địa điểm khác nhau. Ông ta phát hiện ra rằng những vì sao nhìn thấy ở Lĩnh Nam và Bắc Hải không hề giống nhau. Vì thế, ông ta đã "đốt" tiền để in một cuốn "Thiên Tượng Luận" – một cuốn sách mà chẳng ai hiểu nổi, ngay cả Vân Diệp cũng vậy.

Gấp cuốn sách lại, chàng gõ nhẹ lên đầu mình. Nhìn đống sách cao vút trên bàn, lòng dâng lên niềm đắc ý vô cùng. Đây đều là những thành tựu gần đây của thư viện. Vân Diệp yêu cầu các tác phẩm của thư viện không được dùng ngôn ngữ quá ngắn gọn. Không phải vì tiếc nhân công in sách, mà trước tiên phải làm rõ kiến thức. Tuyệt đối không được để xuất hiện những điều ngu xuẩn như "lấy gỗ, nối xa, thành phường xa". Con mẹ nó, ai mà biết chế tạo phường xa chỉ từ bảy chữ đó chứ!

Thư viện hiện giờ ngay cả thông báo cũng in ra, nếu còn dùng thứ ngôn ngữ mơ hồ như vậy thì đúng là sỉ nhục người đọc. Lý Cương tiên sinh rất tán thành quan điểm này, cho rằng viết sách là để người ta đọc. Nếu muốn truyền bá học thức mình biết mà lại viết lờ mờ, thì ai mà hiểu nổi? Viết càng thẳng thắn, rõ ràng càng được ưa chuộng. Tri thức được truyền bá rộng rãi chẳng phải là điều tốt sao?

Quản gia đã thò đầu vào mấy lần rồi mà chàng vẫn không biết có chuyện gì. Có điều xem chừng không phải chuyện lớn, đã không phải chuyện lớn thì cứ mặc kệ đi. Cái nhà này là c��a Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật, các nàng ấy thích quản những chuyện nhỏ nhặt này. Mình thì sớm đi tối về, chuyện trong nhà không rõ, nếu làm sai sẽ tổn hại đến uy nghiêm của Tân Nguyệt, nên cứ kệ thì hơn.

Tác phẩm này được biên soạn và bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free