(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 561:
Có một bức thư từ Lý Tịnh, trong thư ông báo rằng đã hoàn thành cuốn Lục Quân Kinh và hỏi Vân Diệp có dám in bán không. Để giúp Vân Diệp, ông quyết định chỉ lấy một đồng nhuận bút.
Quá tuyệt, quả là đáng tán thành! Thư viện là nơi dạy học, in sách. Các tác phẩm như Tôn Tử, Mạnh Đức Thư, Lục Thao đã được phát cho mỗi học sinh thư viện một quyển rồi. Lần trước, Lý Nhị đến thư viện còn mang đi mười mấy cuốn sách. So với sách, ông ta lại thích chiếc thẻ mượn sách số 000001 của mình hơn, thậm chí còn trơ trẽn đưa thẻ số 000002 cho Trường Tôn thị.
Đến cả những cuốn sách bán đầy đường như Sử Ký ông ta cũng mượn. Mặc dù những cuốn sách này đã được các tiên sinh Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Kim Chúc phân tích kỹ lưỡng từng câu từng đoạn, nhưng ông cũng không thể mượn rồi ba tháng không trả chứ? Không được, nếu có tiền lệ này, e rằng khi ấy các vương công quý tộc đều làm thế thì đồ thư quán còn lại gì nữa?
Dù sao hôm nay cũng rảnh rỗi, chi bằng đến hoàng cung đòi sách vậy. Không thể để cái thói xấu "người đọc sách trộm sách không tính là trộm" tồn tại được. Hiện giờ, quý tộc nào đến thư viện mà không tiện tay mượn vài cuốn sách thì coi như chưa từng đến Ngọc Sơn vậy. Cái lão Úy Trì chết đâm chết chém đó, chỉ miễn cưỡng đọc được thư tín thì làm sao hiểu được văn tự thâm ảo của Tố Nữ Tâm Kinh chứ?
Hứa Kính Tông đã than phiền không biết bao nhiêu lần rồi, rằng sách của đồ thư qu��n đang giảm đi nhanh chóng, chỉ thấy mượn đi, chẳng thấy trả lại. Một số kẻ không biết xấu hổ còn đặt chúng vào giá sách của mình, nói là sách mình sưu tầm. Hắn đã chứng kiến chuyện này không chỉ một hai lần.
Hôm nay là đại triều hội, giờ này chắc chắn triều chưa tan. Mình đến Thái Cực cung đòi sách chắc chắn sẽ có hiệu quả. Đám văn nhân trộm sách ấy càng đáng ghét.
Nghĩ vậy, Vân Diệp liền sai người chuẩn bị ngựa, mặc quan phục rồi đến hoàng cung. Đường không xa, đi hai con phố là tới. Chính vì sự tiện lợi này mà phường Hưng Hóa mới đắt giá.
Tân Nguyệt ăn vận lộng lẫy như cánh bướm hoa, chạy tới. Thường ngày nàng không ăn mặc như thế, nếu là thế này thì hẳn là muốn cùng các quý phụ đi xem mã cầu rồi. Vân Diệp đã đi xem hai lần, nhưng loại vận động này khiến y khịt mũi xem thường: tiết tấu chậm chạp, trong sân chẳng rộng mấy, ngựa chẳng chạy nổi, va chạm nhau cũng chẳng hấp dẫn bằng bóng bầu dục. Trong khi môn đá bóng ở thư viện lại đang phát triển theo hướng dã man hóa, không ít tráng hán cao to vạm vỡ đang rất ��ược đám thiếu nữ nhàm chán bên sân nồng nhiệt đón nhận.
– Phu quân, hôm nay ở giáo trường có mã cầu. Chàng chẳng phải đang rảnh rỗi sao, chàng cùng thiếp đi xem thi đấu nhé? Hôm nay Hàn vương gia đấu Thọ vương gia, nghe nói vật cược là một chiếc hoa long trâm, có bảo thạch to bằng hạt đào. Đi cùng thiếp nha, đã lâu lắm rồi chàng không đi xem mã cầu với bọn thiếp rồi.
Nhìn Tân Nguyệt với vẻ nũng nịu hiếm thấy, Vân Diệp nào còn nhớ chuyện đi đòi sách nữa. Mã cầu ư? Hôm nay nhất định phải đi xem mã cầu rồi! Liếc thấy Na Mộ Nhật đang lén lút nhìn về phía này, y vội nói:
– Đương nhiên là đi, đi cả nhà.
Na Mộ Nhật giao nữ nhi cho nãi mụ rồi vội vàng chạy tới, không hề trang điểm, đứng bên cạnh Vân Diệp. Mặt Tân Nguyệt tối lại. Na Mộ Nhật cậy mình xinh đẹp hơn người, lại ăn mặc mộc mạc, rõ ràng là cố ý chọc tức nàng.
Tức thì tức thật, nhưng vẫn phải đi xem thi đấu. Tuyệt đối không cho Na Mộ Nhật sánh ngang với mình, phải khiến nàng cúi đầu đi sau. Đã là thiếp thì phải có sự tự giác của kẻ làm thiếp chứ.
Na Mộ Nhật kiêu ngạo chưa từng biết tới chuyện cúi đầu, đầu ngẩng cao, khí độ như nữ vương. Tân Nguyệt liên tục ấn đầu nàng xuống, nhưng Na Mộ Nhật vẫn quật cường ngẩng đầu lên, khiến Vân Diệp nhìn mà đau cả đầu. Y liền lấy trong lòng ra một túi kẹo sữa đưa cho Na Mộ Nhật, chiêu này lập tức phát huy tác dụng. Na Mộ Nhật cúi đầu ăn kẹo, không ngẩng đầu lên nữa, bởi vì chỉ cần thấy món ngon là nàng sẽ chảy nước dãi. Đây là thói quen từ thảo nguyên, không sao sửa được.
Xe ngựa vừa ra đến cửa thì một giọng nói vang vọng truyền tới:
– Tiểu lại hình bộ Hạ Thiên Thương bái kiến hầu gia, hạ quan có án mạng muốn thỉnh hầu gia kiểm chứng, xin hầu gia cho gặp.
Nghe vậy, Vân Diệp vén rèm nhảy xuống xe, lòng dâng lên sự tức giận. Ai đời lại thích gặp đám ác quỷ hình bộ chứ? Giờ lại đứng giữa đường la lối om sòm, thật chẳng hiểu quy củ là gì. Ngay cả Lý Thượng thư Hình bộ, vì công sự cũng phải bái kiến theo đúng lễ nghi. Vân gia há đâu phải nơi một tiểu lại không có quan phẩm tùy tiện ra vào?
Trước mặt là một tiểu lại áo xanh, đã cũ nát lắm rồi, đôi giày thậm chí còn chằng chịt vết vá. Hắn hông đeo một thanh đao, nhìn chuôi đao đã bóng loáng như vậy thì biết là đã dùng rất lâu, có khi là đồ tổ truyền cũng nên. Đầu tuy cúi thấp, nhưng lưng lại ưỡn thẳng tắp. Thấy Vân Diệp xuống xe, hắn lại tiếp tục nói:
– Vân hầu, hạ quan thất lễ, nhưng chuyện liên quan đến năm mươi mạng người, xin hầu gia thứ tội. Đợi án tra rõ ràng, hạ quan nhất định sẽ đến chịu phạt.
Người lưng thẳng thường có gan lớn. Các bộ đầu khác đến Vân gia ngay cả ngẩng đầu lên cũng không dám, vậy mà kẻ này dám gọi mình lại giữa phố, còn yêu cầu phối hợp điều tra. Vân Diệp bỗng nhiên có hứng thú với người này. Nhìn cách ăn mặc của hắn thì biết gia cảnh không tốt. Chẳng lẽ kẻ này muốn lợi dụng mình để kiếm danh tiếng?
– Nếu ngươi đã gọi bổn hầu lại, bổn hầu cũng đã xuống rồi. Có chuyện gì thì cứ hỏi, ta còn vội đi xem mã cầu. Còn chuyện trừng phạt, ta sẽ hỏi Lý Thượng thư sau.
Mặt Hạ Thiên Thương có chút ảm đạm, nhưng vẫn ngẩng đầu lên hỏi:
– Dám hỏi hầu gia, ngày ba mươi tháng chín ngài ở đâu? Bên cạnh có ai, làm gì? Mong hầu gia trả lời.
– Ồ, ngày ba mươi tháng chín sao? Khi đó ta ở Tần Lĩnh, dẫn theo rất nhiều người đi săn. Ngươi còn muốn hỏi gì nữa không? Nếu không thì ta đi xem đấu mã cầu đây.
Vân Diệp khoanh tay nhìn bộ đầu trước mặt, muốn xem hắn có cách nào hỏi ra được chuyện xảy ra đêm hôm đó không. Người khác gặp chuyện này tránh còn không kịp, vậy mà hắn lại nhận. Chẳng rõ là bị đồng liêu hãm hại, hay là tự chuốc lấy phiền phức.
– Hầu gia không hay biết sao, chính đêm hôm đó, chùa Kim Các, Vân Đài Quán ở Tần Lĩnh bị tử thương cực lớn. Chủ sự hai nơi ấy khi được hỏi cũng đều nói không hay biết gì. Chẳng hay hầu gia có nhìn thấy chuyện xảy ra đêm đó không? Theo tiểu nhân điều tra, tối hôm đó ngài đã trú chân cách hai nơi ấy không xa.
– Chủ sự của chính hai nơi đó còn chẳng bận tâm chuyện gì đã xảy ra, vì sao một tên bộ khoái nhỏ nhoi như ngươi lại cố truy tận gốc làm gì? Nếu ngươi không còn gì để hỏi nữa, bổn hầu sẽ cho ngươi một chủ ý. Tối hôm đó bổn hầu ở chính nơi phát án, hơn nữa bên cạnh còn có rất nhiều gia tướng dũng mãnh. Ngươi cứ nói thẳng với thượng quan của ngươi rằng, vì ta ghét đám lừa ngốc và mũi trâu, nên đã dẫn người đi giết bọn họ. Ngươi thấy thế nào?
Nghe thấy Vân Diệp trêu chọc mình, Hạ Thiên Thương cắn răng nói:
– Hầu gia, quan vị của hạ quan dù có thấp đến đâu, cũng là quan. Luật pháp Đại Đường quy định hạ quan có quyền điều tra gian tà. Chẳng lẽ hầu gia lại đối đãi với quan gia như vậy sao? Ngài có thể xem thường hạ quan, nhưng hạ quan có thể lấy danh nghĩa luật pháp để mời ngài trả lời.
Loại người này làm bộ khoái thật không dễ dàng. Bộ đầu ở Trường An tuy chức nhỏ bé, nhưng lại có không ít bổng lộc béo bở. Các bộ đầu khác gia cảnh đều khá giả, thậm chí có kẻ giàu có đến mức chảy mỡ. Trong khi tên này lại đi đôi giày chằng chịt vết vá, đúng là một điều lạ.
– Ngươi nói không sai. Vậy bổn hầu nói cho ngươi hay. Tối hôm đó ta ngủ, không nghe thấy gì sất, cũng chẳng nhìn thấy gì cả. Ngủ một mạch tới sáng mới dậy, thấy rất thoải mái. Nấu một bát cháo ăn, vị cũng không tệ. Tè một bãi, rồi vào rừng tùng ỉa bãi nữa. Tâm trạng cực kỳ tốt.
Tiếng cười khúc khích của Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật từ trong xe ngựa truyền ra. Mặt Hạ Thiên Thương lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng đành thở dài nói:
– Hầu gia đã không chịu nói rõ, vậy hạ quan xin cáo từ. Hạ quan vốn tìm đến hầu gia vì ngài từng vì một xướng kỹ mà nổi giận lật đổ hào môn, thế mà đối diện với năm mươi mạng người lại coi như không có gì? Chẳng lẽ quả thực gặp mặt không bằng nghe danh? Thật đáng tiếc cho năm mươi mạng người chết oan uổng, mãi mãi chìm xuống đáy biển mà không có ngày được làm sáng tỏ.
Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, rất mong nhận được sự đồng hành của bạn đọc.