(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 567:
Đầu gối Vân Diệp chỉ bị phi hoàng thạch đả thương, tím bầm một mảng, chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày là sẽ hồi phục như cũ, nhưng Vân Diệp chẳng chịu đứng dậy, cứ ngồi trên xe lăn tận hưởng sự chăm sóc tận tình của vợ lẽ. Đến cơm cũng được đút tận miệng.
Na Mộ Nhật vốn thích chăm sóc anh hùng, mà trượng phu của nàng chính là vị anh hùng vĩ đại nhất. Ba kẻ ác hùng mạnh đều bị chàng đánh què chân, nay đang rên hừ hừ ngoài sân trước. Chỉ có trượng phu nàng là kiên cường nhất, đến trong mơ cũng không hề rên la một tiếng, ban đêm ngủ còn động tay động chân. Anh hùng là phải thế!
"Na Mộ Nhật, chẳng phải ta đã nói với nàng rồi sao? Ta ghét nhất ăn quả hồng. Nàng thích thì cứ ăn nhiều vào. Chân ta lành rồi sẽ phơi ít mứt hồng cho nàng. Sau khi khai xuân, nàng mang tới thảo nguyên mà ăn."
Vân Diệp lắc đầu tránh miếng hồng Na Mộ Nhật đang đút cho mình. Thứ này ăn một hai miếng thì được, ăn nhiều sẽ bị táo bón. Trừ phi là hồng đã ngậm sương, đó mới là thứ ngon.
Nghe Vân Diệp nhắc tới thảo nguyên, Na Mộ Nhật vừa vui mừng, lại vừa bi thương. Nàng nằm mơ cũng muốn về thảo nguyên rộng lớn, nhưng nơi này cũng là nhà của nàng. Nàng thích thảo nguyên, cũng yêu cả Ngọc Sơn, một nơi khiến nàng vui vẻ, một nơi khiến nàng lưu luyến, chẳng biết phải lựa chọn thế nào.
Vân Diệp bật cười, ôm Na Mộ Nhật vào lòng, vuốt mái tóc mềm mượt như lụa của nàng: "Nàng là đóa hoa đẹp nhất thảo nguyên. Nàng đã ở đây ba năm rồi. Ta biết nàng vẫn luôn mong về thảo nguyên. Nhiều lần nàng khóc trong mơ, ta thấy việc giữ nàng lại đây là hủy hoại nàng, là bất công. Đi đi, hai ngày nữa ta sẽ tiêm phòng cho bảo bảo và khuê nữ. Đợi bọn chúng qua mùa đông, khai xuân tuyết tan, nàng và Hoạn Nương đưa con gái về thảo nguyên. Vân Thất sẽ thành quản gia mới cho nàng. Sống thật tốt, đợi đến khi nào nàng chán thảo nguyên rồi hẵng về. Vả lại, ta cũng sẽ tới thảo nguyên thăm nàng."
Cảm thấy nước mắt Na Mộ Nhật làm ướt áo mình, Vân Diệp cũng đau lòng lắm, nhưng nỗi đau lòng ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Tân Nguyệt đã đến, nàng cố ý lượn lờ hai vòng ngoài cổng vòm, cứ như thể đang đi bắt gian vậy.
"Muốn nhìn thì vào, đừng lén la lén lút như vậy, nhìn mà bực mình!"
"Hai người đang tình chàng ý thiếp thì không cho thiếp nhìn à? Được rồi, bảo thiếp nhìn thì thiếp nhìn! Á, con nha đầu chết tiệt! Y phục mới của phu quân bị nước dãi của muội làm ướt rồi, không biết thương người ta làm y phục vất vả hay sao!"
Vân Diệp giơ tay đánh vào mông Tân Nguyệt hai cái. Rõ ràng mắt đỏ hoe lại nói là chảy nước dãi. Tân Nguyệt ghét rằng Vân Diệp yêu thương Na M��� Nhật, luôn cho rằng tất cả phải là của riêng mình mới đúng.
Tân Nguyệt thừa cơ ngã vào lòng trượng phu làm nũng, đẩy Na Mộ Nhật ra. May mà Vân Diệp sai người làm chiếc xe lăn đủ lớn, hai người ngồi vẫn thoải mái. Na Mộ Nhật lúc này không khóc nữa, bám chặt lên lưng Vân Diệp như con khỉ. Vân Diệp vất vả đẩy xe, mới đi được hai vòng quanh sân đã thở hổn hển.
Những ngày tháng tốt đẹp luôn ngắn ngủi. Khi trên trời không còn nhìn thấy nhạn nữa, Lưu Tiến Bảo đưa tới một bản báo cáo điều tra. Xem xong, Vân Diệp khẽ nhếch môi cười. Trên đời này làm gì có kẻ ngu xuẩn thực sự. Lý Nhị cho rằng mình tọa sơn quan hổ đấu (ngồi trên núi xem hổ đánh nhau). Ai ngờ không chỉ mỗi ông ta đang xem hai con hổ đánh nhau. Bái Hỏa giáo, Ma Ni giáo đều muốn chen chân vào, mong hai nhà Phật Đạo mau chóng lụi tàn để mình thay thế. Mấy năm qua cùng giao lưu văn hóa, những tông giáo từ Trung Á, Tây Á miệng hô "chân chủ vĩ đại" đều đã tới Đại Đường rồi.
Lần này, đại quân đánh bại Tiết Duyên Đà, Cao Xương, mang về vô số châu báu, nhưng cũng mang về một số thứ không hay ho. Ma Ni giáo được chín họ Chiêu Vũ thờ phụng, thừa cơ tới Trường An. Sau khi bọn họ tiếp xúc với Bái Hỏa giáo đã đến trước đó, liền phát hiện ra Đại Đường đúng là thiên đường để truyền giáo. Hai nhà Phật Đạo lại không đội trời chung. Cơ hội ngàn năm hiếm có như thế, nên bọn họ quyết đoán ra tay.
Vân Diệp cười lớn, bảo Thì Thì mời cha nó tới. Lần trước chẳng qua bị người ta chém một đao vào lưng, giờ thì chân cũng què luôn rồi. Di chuyển, máu thấm ra quần.
Vân Diệp đưa báo cáo điều tra cho Giác Viễn, chuẩn bị xem phản ứng của vị đại hòa thượng này. Bản thân bị người ta coi như kẻ ngu xuẩn, không biết có làm hắn nổi giận không.
Giác Viễn tin Vân Diệp không lừa mình, trong lòng bức bối. Thời gian qua ác đấu liên miên, không được nghỉ ngơi, một ngụm máu đen phun ra.
Thì Thì hoảng sợ khóc òa lên. Vân Diệp cúi đầu nhìn đống máu Giác Viễn vừa phun ra, cười: "Nha đầu ngốc khóc cái gì, cha con phun được ra máu là chuyện tốt, không phun ra được mới đáng lo. Được rồi, con ngoan, sư phụ đưa con xuống bếp, hôm nay chúng ta làm thịt viên chiên ăn, đừng quấy rầy cha con tĩnh dưỡng."
Vân Diệp không để ý tới Giác Viễn với khuôn mặt vàng ệch đang dựa vào tường, liền đưa Thì Thì đi. Lúc này, Giác Viễn cần sự yên tĩnh, không phải an ủi.
Nhìn thấu hết thảy nhân tình thế thái, Vân Diệp cũng bắt đầu kiểm điểm lại. Bạch Ngọc Kinh đã trở thành một phiền toái lớn, muốn có những nhân vật không ngờ tới kiếm chuyện. Gấp ngón tay tính, chẳng có kẻ nào dễ đối phó. Văn võ đủ cả, ngay cả lão già nằm bẹp trên giường sống dở chết dở còn chưa từ bỏ ngọc bài.
Đinh Ngạn Bình hết lần này tới lần khác thúc giục Đơn Ưng đi trộm ngọc bài, thật không thể hiểu nổi. Đã ra tay hạ sát đồ đệ của mình rồi, còn có thể đường hoàng quát tháo ra lệnh như thế sao? Thấy Đơn Ưng kiêu ngạo mấy lần tới trước mặt Vân Diệp ấp a ấp úng, muốn nói nhưng lại cứ nói được một nửa là đỏ mặt bỏ đi.
Khi Cầu Nhiệm Khách ra đi đã đưa lại cho Vân Diệp một tấm ngọc bài. Hai tấm ngọc bài này nhìn một cái là biết được cắt ra từ cùng một khối ngọc. Nếu ghép lại, hoa văn trên đó sẽ nối liền với nhau.
Đặt dưới ánh mặt trời mà nhìn, cũng chẳng có gì lạ. Đặt dưới ánh trăng mà nhìn, cũng chẳng có gì khác biệt. Thậm chí dùng ánh sáng mạnh chiếu vào, ngọc bài vẫn chỉ là ngọc bài mà thôi.
Vân Diệp nhớ tới năm trước mình đã làm giả một tấm ngọc bài, không biết giờ ra sao rồi. Khi đó, mình rảnh rỗi không có việc gì làm, nghĩ tới thủ pháp làm đồ giả cổ ở đời sau, nên đã thí nghiệm, giờ chẳng biết thế nào?
Vân Diệp lấy khăn tay che mũi, đào dưới gốc hoa mẫu đơn. Tốn bao công mới đào ra được một bộ xương dê. Tìm kiếm trong bộ xương một lúc mới thấy một tấm ngọc thạch bị đất phủ kín. Thu lại, rồi chôn xương xuống. Đừng thấy mẫu đơn đẹp mà lầm, thực tế nó là loài hoa ăn thịt. Nếu như có dê chết, bò chết, chó chết chôn dưới gốc, nó sẽ nở càng đẹp rực rỡ.
Trong hoàng cung thưởng thức mẫu đơn, mình vô tình nói ra câu này, khiến Trường Tôn thị nổi giận, đuổi mình ra khỏi hoàng cung. Đồng thời không cho phép mình tới gần mẫu đơn. Nếu như vi phạm lập tức sẽ bị băm vằm làm phân bón.
Chẳng phải mình chỉ hỏi hoa này vì sao nở rộ như thế, nhất định là đã ăn rất nhiều thịt người sao? Câu này nghe một cái là biết ngay đang khen mẫu đơn nở đẹp. Trường Tôn thị có cần phải nổi giận đến thế không? Trừ khi có tật giật mình, chẳng có cách giải thích nào khác cả.
Về thư phòng, đóng kín cửa, một mình trốn trong phòng rửa ngọc bội. Vốn là cổ ngọc, chẳng qua là điêu khắc lại một ít họa tiết thôi đã không khác gì bản gốc. Từ ngoại hình, chất liệu, kỹ thuật đều không nhìn ra sơ hở nào. Chỉ là hoa văn bên trên bị Vân Diệp tu sửa chút ít không đáng kể. Ví dụ ở chỗ trống thêm hai nét, ở nơi đường nét chi chít bớt đi một ít cho thoáng đãng. Như thế mới phù hợp với gu thẩm mỹ của Vân Diệp.
Trên ngọc bội cứ có mùi tanh, cô phụ Ly Thạch khi khắc xong mang ra không hề có mùi này. Chỉ có điều Vân Diệp nghĩ tới việc nó bị nhét trong bụng dê chết hai năm liền thì lại thấy bình thường. Vân gia có long diên hương điều chế sẵn, xin Xứng Tâm một bình, cho ngọc bội vào, không tin mùi hương đậm đà ấy không che đi được chút mùi thối kia.
Bản quyền dịch thuật và hiệu đính thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.