(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 568:
Ba ngày sau, Vân Diệp lấy ngọc bội ra, quả nhiên thơm ngào ngạt. Cho mũi Xứng Tâm ngửi qua, hắn cũng chẳng ngửi thấy mùi gì khác thường từ ngọc bội, chỉ xuýt xoa tiếc rẻ mớ long diên hương giá ngàn vàng.
Nếu hai ngọc bội kia đã không nhìn ra manh mối gì, vậy chẳng cần bận tâm nữa. Đào một cái hố dưới tổ kiến trong thư viện, cho cái hộp đựng ngọc bội vào đó, Vân Diệp tin r��ng sẽ chẳng ai có thể lấy được chiếc hộp đó. Còn Lý Thái, sau khi cầm ngọc bài chơi hai ngày, cuối cùng nói chỉ là ngọc thường, hắn liền mất hết hứng thú, không thèm nhìn thêm một lần nào nữa.
Đại lễ của Lý Nhị cuối cùng cũng kết thúc, kéo dài tận hai tháng. Ngay cả kỳ đại khảo vốn diễn ra vào mùa thu cũng vì thế mà chậm lại. Ông ta không thể cân bằng việc thư viện với chuyện học hành của các học tử khác, đành phải trì hoãn đến năm sau, và đã bắt đầu cân nhắc kiến nghị của Vân Diệp về việc ba năm mới tổ chức đại khảo một lần.
Ngọc bội mà Vân Diệp treo ở đầu giường đã biến mất, điều đó khiến y vui vẻ khôn xiết. Không cần nói cũng biết, Đinh Ngạn Bình cũng đã biến mất, và chắc chắn cả Đơn Ưng nữa. Tên tiểu tử coi trọng tình nghĩa hơn cả mạng sống này cuối cùng cũng không chịu nổi lời nài nỉ của sư phụ, đã giúp ông ta trộm ngọc bội.
Ngoài phòng tuyết rơi trắng xóa, đó là kết quả của một đêm gió bấc thổi. Trong thời tiết thế này, Đơn Ưng mang theo lão què thì chẳng thể đi xa được. Đợi thêm một chút, để bọn họ chạy đi xa hơn, Vân Diệp tự nhủ mình đúng là người có tình có nghĩa.
Vân bảo bảo rủ cha ra ngoài nghịch tuyết, bởi nó vừa mới nghịch một chút đã bị mẫu thân đánh hai cái vào mông. Thằng bé hai tuổi đã sớm nhận ra ai mới là người có tiếng nói quyết định trong nhà này. Chỉ cần cha đưa đi, dù có chọc thủng trời cũng chẳng ai dám quản.
Trận tuyết đầu mùa ở Quan Trung thật đáng ghét, tuyết vừa rơi xuống đất đã tan thành nước, rồi nhanh chóng hòa lẫn với đất tạo thành bùn. Nhi tử đã thích nghịch bùn, làm cha có lý gì mà không nghịch cùng? Tường bao quanh hoa viên tích một lớp tuyết dày. Mỗi người vục một nắm, hai cha con đuổi nhau ném vào người đối phương, rất vui vẻ.
Đang chơi vui vẻ thì Lưu Tiến Bảo chạy vào bẩm báo: "Hầu gia, tối qua không thấy Đơn Ưng đâu nữa, tiểu nhân đã đi tìm, Đinh Ngạn Bình cũng chẳng thấy bóng dáng. Chắc chắn là Đơn Ưng đã cứu đi rồi, hầu gia cũng đừng trách hắn, hắn là người quá trọng tình trọng nghĩa."
Chẳng quay đầu lại, Vân Diệp chỉ hời hợt nói:
"Ý ngươi là Đơn Ưng đã đưa sư phụ hắn trốn đi, thì ta phải vờ như không biết gì sao? Ngươi có biết hắn còn trộm mất khối ngọc bội quan trọng nhất trong nhà ta không? Đó là ngọc bội mà Hi Đồng đã tặng ta đấy."
Lưu Tiến Bảo mặt tức thì đỏ bừng. Đơn Ưng đưa sư phụ đi trốn thì chẳng có gì đáng nói, nhưng trộm mất thứ đáng giá nhất trong nhà thì tuyệt đối không thể tha thứ được.
Vân Diệp tiếp tục cùng nhi tử dẫm bùn. Từ tiền viện đã vang lên tiếng người quát ngựa hí ồn ào. Trước tiên, những con khoái mã đã được phái đi báo án với quan gia. Lưu Tiến Bảo dẫn theo hơn bốn mươi gia tướng vũ trang đầy đủ, dắt năm sáu con chó săn rầm rộ men theo đường lớn truy đuổi. Đơn Ưng muốn đi xa, ắt phải dùng xe ngựa.
Phong tỏa mười dặm quanh Vân gia trang mà không có tin tức gì, chứng tỏ Đơn Ưng đã chạy thoát ra ngoài phạm vi này rồi. Lưu Tiến Bảo bèn vẽ khoanh vùng năm mươi dặm, nhưng bị Lão Trang tát một cái, trách ai dám vẽ cả Trường An vào đấy.
Nhân lực thiếu hụt nghiêm trọng. Đám Lão Lại trong đại môn thủy quân nhận được thủ lệnh của Vân Diệp, Vân Diệp vốn có quyền điều động đội thân vệ ba trăm người. Khi khắp nơi võ sĩ mặc khôi giáp đang ráo riết tìm kiếm, khắp Trường An đều suy đoán, rốt cuộc Vân gia đã mất thứ gì mà lại truy tìm gắt gao đến vậy?
Thuyền bang ở thành đông cũng nhận được thư tay của Vân Diệp, yêu cầu họ chú ý đến một người thiếu một chân. Chỉ cần có người như vậy lên thuyền là phải lập tức giữ lại, chờ Vân gia đến xác nhận. Tân bá chủ trên biển ra lệnh, thuyền bang lập tức vận hành với hiệu suất cực cao.
Những tiểu bang phái và đám lưu manh trong thành Trường An, nghe Vân gia đưa ra phần thưởng một nghìn quan, lập tức hành động, rà soát khắp thanh lâu, khách sạn, không bỏ qua bất cứ ngóc ngách nào.
Tần gia, Ngưu gia, Trình gia, Úy Trì gia hay tin tức này, gia tướng trong nhà cũng tức tốc tham gia đội ngũ truy bắt. Hạ Thiên Thương sau khi được tin, với tư cách là người cầm kim lệnh tiễn, tức thì sai người vẽ hình dán khắp các cửa ải của Quan Trung.
Vân Diệp đến tiền viện nổi giận một trận rồi quay về hậu viện. Đang định điều chỉnh lại vẻ mặt thì thấy Đại Nha quỳ gối dưới bùn, khóc đến sưng húp như con mèo mướp. Mắt nàng vốn đã không tốt, khóc thế này sẽ mù mất thôi.
Kẹp ngang hông Đại Nha dưới nách, y xốc nàng về phòng, đặt nàng lên giường rồi nói: "Ca ca chỉ truy bắt Đinh Ngạn Bình, là lão già đó, không liên quan tới Đơn Ưng đâu. Chỉ cần tìm lại ngọc bội là được, chuyện khác bỏ qua hết. Chuyện của nam nhân, muội lo làm gì chứ? Về ngủ một giấc, mai tỉnh dậy lại không sao cả."
Đại Nha cúi đầu, lấy ra một bức thư đưa cho ca ca, đầu nàng càng cúi thấp hơn nữa.
Vân Diệp cố nhịn cười khi xem bức thư từ biệt của Đơn Ưng. Trong thư, Đơn Ưng nói mình từ nhỏ được sư phụ nuôi lớn, tuy sư phụ muốn giết mình, nhưng hắn không quên ân dưỡng dục, nên phải giúp sư phụ một lần. Chỉ cần đưa sư phụ tới nơi an toàn, hắn sẽ quay về tự sát tạ tội.
"À, không tệ, không nuôi ra một kẻ vô lương tâm. Trọng tình trọng nghĩa là tốt, nhưng lấy bảo bối của nhà ta thì thật quá đáng rồi! Ca ca có thể không truy cứu, nhưng ngọc bội nhất định phải lấy về bằng được."
Đại Nha lấy từ sau lưng ra một cái túi nhỏ, cẩn thận đưa cho ca ca. Vân Diệp mở ra xem, tức thì dở khóc dở cười. Trong túi toàn là trang sức mà y tặng cho Đại Nha những năm qua, thậm chí cả những món của nãi nãi, Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật, thẩm thẩm, cô cô tặng. Nàng muốn dùng tất cả để trả nợ thay Đơn Ưng.
"Thế này là thế nào? Những thứ này cũng là của nhà ta cả mà, muội lại lấy đồ của nhà ta đi trả nợ cho tên bại gia đó sao? Cất đi, đây là của hồi môn của muội đấy."
Đại Nha nghe ca ca không nhận, tức thì khóc òa lên, ôm chặt đùi Vân Diệp khẩn cầu xin tha cho Đơn Ưng. Trong nhận thức của nàng, bấy lâu nay chẳng có chuyện gì làm khó được ca ca. Ca ca đã muốn bắt Đơn Ưng, vậy nhất định sẽ bắt được. Vừa rồi nàng đã nhìn thấy rất nhiều quân sĩ được phái đi, ai nấy đều trông như hung thần ác sát, chẳng may có gì ngoài ý muốn, Đơn Ưng e rằng khó giữ được mạng.
"Nếu Đơn Ưng chỉ lấy đi một món bảo bối thôi, chàng hãy nhận lời Đại Nha đi. Nhà ta không thiếu bảo bối, thêm bớt một thứ có đáng gì đâu, cứ coi như đ�� là của hồi môn cho Đại Nha vậy." Tân Nguyệt nhìn cảnh đó không đành lòng, cẩn thận lên tiếng nói đỡ cho Đại Nha:
Vân Diệp vung tay cắt ngang lời Tân Nguyệt, giọng nói gay gắt: "Nếu chỉ là châu báu, ta có thèm để ý không? Trên ngọc bội đó có ghi chép đường tới Bạch Ngọc Kinh. Nếu truyền ra ngoài, không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết. Bởi vậy, nhất định phải lấy về."
Nghe trượng phu nói thế, Tân Nguyệt lập tức ngậm miệng lại. Nàng biết chuyện Bạch Ngọc Kinh, trong đó dính líu quá nhiều thứ, tuyệt đối không đơn giản chỉ là một tấm ngọc bội.
Đại Nha càng khóc lớn, khóc đến nỗi sắp khan cả giọng rồi.
Ôi các cụ nói quả không sai, đúng là nữ nhân hướng ngoại mà! Ca ca bị mất đồ, kẻ thù lại bị người khác cứu đi, vậy mà muội tử lại không lo cho ca ca, chỉ lo cho tên trộm. Thực sự khiến người ta thương tâm biết bao! Nhưng Đại Nha khóc lóc như thế càng làm tim y thêm xót xa, dịu giọng nói: "Đại Nha yên tâm, ca ca nhất định sẽ mang Đơn Ưng bình an về cho muội, nhưng ngọc bội thì phải tìm thấy bằng được."
Nghe ca ca đảm bảo như vậy, Đại Nha mới yên tâm phần nào. Nàng biết nếu chỉ là bảo bối đơn thuần, ca ca sẽ chẳng coi là gì. Ca ca yêu thương mình đến thế, tiếc gì mấy món bảo bối chứ. Trong lòng nàng thầm oán trách Đơn Ưng, lấy thứ gì không lấy, lại đi lấy thứ ngọc bội đáng chết đó. Tất cả quyền biên tập nội dung trên thuộc về truyen.free.