Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 587:

Lý Tịnh gần đây ngày càng khốn đốn, đến cả việc lão bổ nhiệm hai Quân Tư Mã theo quân lúc đại chiến ở Tiết Diên Đà cũng bị quan văn bới móc ra. Mà một Tư Mã do lão bổ nhiệm không ngờ lại tự đứng ra làm chứng, lật mặt, khai tuốt những việc Lý Tịnh đã cậy quyền cậy thế trên thảo nguyên. Nghe nói Ngôn quan còn chuẩn bị không ít bằng chứng, sắp sửa phát động công kích lão.

Vân Diệp hiểu rõ tâm tư Lý Tịnh, thương xót lão từng là một đại quân thần, giờ lại phải dựa vào chiến tranh để tự bảo vệ mình. Cũng chỉ có trong chiến sự, đám Ngôn quan mới vì đại cục mà ngừng công kích.

- Tiểu tử lần trước đề xuất hai việc, không biết chư vị lão tướng quân suy nghĩ thế nào? Các ngài nói rất đúng, ta cũng coi như người cùng một mạch với quân phương, đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn các vị khó xử. Chỉ cần thỏa mãn điều kiện của ta, chờ hạm đội trở về ta sẽ lập tức giương buồm đông tiến, thề không trở về nếu không mang được hài cốt các tướng sĩ quay lại.

Miệng nói vậy nhưng lòng lại nghĩ, trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như vậy. Bây giờ không phải thời xưa, các ngươi nếu lừa dối ta sẽ lập tức rút lui, để các ngươi tự chịu trận. Hiện tại các ngươi còn chưa hứa hẹn, đừng hòng thủy sư đại quân sẽ nhúc nhích dù chỉ một li.

- Tiểu tử, ngươi nói rõ cho lão phu biết, rốt cuộc ngươi muốn gì? Chỉ cần ngươi lén mang di hài về thì chính là phúc khí của quân phương chúng ta, nghìn vạn lần đừng gây thêm rắc rối nào khác.

Lý Tích đưa mắt nhìn Vân Diệp, chậm rãi nói.

- Chư vị lão tướng quân đều là người đã quen mang binh, đạo lý nguy hiểm này các ngài há lại không rõ sao? Tiểu tử chỉ muốn một lời đảm bảo. Bản thân tiểu tử không có gì đáng kể, thế nhưng tướng sĩ dưới trướng tiểu tử sau khi xông pha trận mạc, tiểu tử không muốn họ đã đổ máu rồi còn phải rơi lệ. Ngày đầu tiên ta mang binh đã cam đoan rằng chuyện này tuyệt đối không được phép xảy ra trong đại doanh Lĩnh Nam thủy quân. Các tướng sĩ chỉ cần anh dũng chém giết, nếu như vậy mà còn không được trọng thưởng tương xứng, thì người làm chủ soái như ta quả thật thất trách. Cho nên ta không muốn nói đạo lý to tát gì, ta chỉ là muốn một lời hứa, không để bọn họ sau cuộc chiến lại phải chịu tiếng xấu thay cho người khác, đến lúc đó có khóc cũng vô ích.

Các tướng sĩ thủy quân đứng bên phải Vân Diệp đồng loạt quỳ rạp xuống đất, không nói một lời. Vân Diệp nói một hồi cũng khiến Lý Tích đỏ bừng mặt. Lão chính là người luôn tìm người khác để chịu tiếng xấu thay mình, còn bản thân ngồi mát ăn bát vàng, một khi lâm vào thời khắc nguy nan thì ngay cả con rể cũng mặc kệ. Cái tật đã ăn sâu vào máu như vậy thì có sửa cả đời cũng không xong.

Trước khi đến Đường triều, Vân Diệp luôn tràn ngập sùng kính với các trí tướng, thế nhưng từ khi về lăn lộn chốn này một thời gian y mới phát hiện, chẳng trách toàn bộ các hoàng đế khai quốc đều không mấy thiện cảm với các trí tướng. Ngoại trừ mối uy hiếp do chính bản thân họ tạo ra, thì sự hèn mọn trong nhân cách cũng chiếm một phần không nhỏ. Bởi vì so với các tướng lĩnh khác thông minh hơn, cho nên những gì họ muốn cũng nhiều hơn. Một chuyện đơn giản cũng phải phức tạp hóa, dường như nếu không làm như vậy thì không thể hiện được trí tuệ của mình. Nhưng bọn họ nào biết họ càng thông minh lại càng bị ghét, luôn âm thầm giấu giếm mọi chuyện, khiến người khác không thể đoán được họ sẽ làm gì tiếp theo. Mối họa lớn như vậy không đề phòng thì còn đề phòng ai?

Lý Tịnh như vậy, Lý Tích cũng như vậy, tương lai còn thêm một Hầu Quân Tập, đều là một kiểu toan tính thầm kín trong lòng, lúc làm việc luôn thiếu đi sự chính đại quang minh.

Trình Giảo Kim mới đúng là người có đại trí tuệ đích thực, lão làm bất cứ chuyện gì cũng công khai trước mặt Lý Nhị. Đoạt công, đoạt lợi, nói năng ba hoa không thiếu, nhưng lòng tin của hoàng đế dành cho lão chưa bao giờ suy giảm. Dù nhiều lúc khiến hoàng đế gai mắt, nhưng Lý Nhị trước sau cũng chưa từng xử phạt lão. Ngược lại nhìn sang Lý Tịnh, lại gặp phải đại họa ngập trời.

Ngưu Tiến Đạt cắn răng đứng ra lên tiếng:

- Vân Diệp, ngươi muốn được đảm bảo, lão phu sẽ đứng ra đảm bảo cho ngươi. Ta sẽ tiến cung lập văn thư tấu lên bệ hạ, chứng minh xuất binh Liêu Đông là do chúng ta xúi ngươi làm, không hề liên quan đến ngươi, cũng như các tướng sĩ.

Khi lão Ngưu nói những lời này, Trình Giảo Kim cũng gật đầu, vỗ bàn cái rầm, nói lớn:

- Tính thêm cả lão phu vào.

Vân Diệp ngồi trên soái vị lắc đầu nói:

- Hai vị bảo chứng cũng chẳng có tác dụng gì, nếu sau này hai vị có chuyện gì, tiểu tử lại phải vất vả thêm. Lại nói ta cũng không muốn để hai vị thẩm thẩm vốn thương yêu ta phải đau lòng, cho nên, hai vị cứ thôi đi.

Nói xong với lão Trình và lão Ngưu, Vân Diệp chuyển ánh mắt nhìn thẳng vào Lý Tịnh, chậm rãi nói:

- Quân phương muốn mang hài cốt binh sĩ tử trận về để củng cố quân tâm, dân ý. Một vạn ba nghìn tướng sĩ dưới trướng ta sẽ phải rơi vào cảnh sinh tử, lẽ nào chư vị ngay cả một lời đảm bảo cũng không thể cho ta sao? Đều là huynh đệ trong quân, sự xả thân của họ chẳng lẽ không gợi được chút đồng tình nào trong các vị sao?

Lý Tịnh từ nãy vẫn nhìn địa đồ, nay mới ngẩng lên nói với Vân Diệp:

- Lão phu biết, chỉ cần có được lời đảm bảo này, ngươi nhất định có thể xoay chuyển càn khôn. Mặc dù hiện tại lão phu còn không biết ngươi làm thế nào để dưới tình huống bị đại quân vây kín mà phá vòng vây, nhưng ngươi nhất định sẽ làm được. Trong ánh mắt ngươi đã toát ra sát ý ngút trời, mà tiểu tử ngươi chưa từng lĩnh binh, chưa từng xông trận, không biết sát ý nồng đậm này rốt cuộc từ đâu mà có?

Nói xong lại cúi đầu nhìn địa đồ, lại nhìn sa bàn, một quyền nặng nề đấm xuống bàn, ngẩng khuôn mặt không chút biểu cảm lên nhìn Vân Diệp nói:

- Tốt! Lão phu từng kinh qua vô số trận chiến, không ngờ hôm nay lại bị tiểu tử ngươi dồn vào đường cùng. Ngươi đã tự tin như vậy, lão phu cũng cược một phen, lập tức thảo tấu chương giải vây cho ngươi. Sau này tội trạng có ra sao, một mình lão phu gánh chịu là được.

Lý Tích cắn nhẹ môi rồi gật đầu. Các Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông, Khâu Văn Trung cũng gật đầu, biểu thị mình cũng sẽ dâng sớ, thành khẩn xin hoàng đế bệ hạ phái thân quân đi thu hồi di hài của tướng sĩ tử trận.

Vân Diệp từ trên soái vị đi xuống, quay lại, cúi người thật sâu về phía những người này, nói:

- Chư vị là kỳ thủ, tiểu tử chẳng qua chỉ là con tốt thí qua sông. Chuyến này đi chỉ có tiến chứ không có lùi, không đạt được mục đích thì thề không bỏ cuộc. Chỉ cần công văn của bệ hạ tới, Lĩnh Nam thủy sư tháng sau sẽ trở về Trường An, sau khi bàn giao lương thảo sẽ giương buồm đông tiến, một khắc cũng không dừng.

Lý Tịnh vỗ vỗ vai Vân Diệp nói một câu:

- Tự giải quyết cho tốt.

Sau đó dẫn đầu rời khỏi quân doanh, lên ngựa rời đi. Những người còn lại thấy mục đích đã đạt được nên cũng lần lượt cáo từ. Chỉ có Tần Quỳnh, Uất Trì, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt ở lại, lại một lần nữa xúm lại quanh sa bàn, cố gắng tìm phương pháp để Vân Diệp không cần phải ra sức chém giết.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin quý độc giả thông cảm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free