Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 586:

Đàn vịt bơi lội bên bờ cỏ dại um tùm, chó sói đi lại trong rừng sâu, quạ đen hót vang giữa khóm cây. Một ngôi mộ hoang cao ba mươi thước, đêm đêm vẳng tiếng quỷ khóc nỉ non, cáo nhỏ vờn quanh hài cốt, chuột lớn đùa nghịch xương khô, cảnh tượng thê lương đến đứt ruột người nhìn.

Vân Diệp không ngờ lão Trình đọc lại đoạn văn đó cho y, không sai một chữ. Lão Ngưu buồn bã nhắm mắt thở dài, rồi lão Trình cũng im lặng, nhắm mắt tựa như lão Ngưu.

– Nói như vậy, tiểu điệt phải đi Liêu Đông rồi?

Vân Diệp ngồi bên phải, ngẩng đầu nhìn Trình Giảo Kim và Ngưu Tiến Đạt hỏi. Đại Đường hiện nay mưu sĩ như mưa, dũng tướng như mây, trọng trách thu hồi hài cốt tướng sĩ triều trước, dù thế nào cũng không thể đến tay y.

– Hôm nay Trương Kiệm đang giằng co với Cao Câu Ly, nhưng binh mã triều ta chưa thể ra tay mạnh mẽ. Trương Kiệm khó lòng làm gì được, chỉ có dùng kỳ binh, dọc theo Liêu Thủy ngược dòng lên, lén thu hồi hài cốt tướng sĩ mới là thượng sách.

Trình Giảo Kim cắn răng nói ra nguyên nhân, chi thủy quân cường hãn nhất Đại Đường chính là Lĩnh Nam thủy sư do Vân Diệp thống lĩnh. Nếu Binh bộ muốn đạt được mục đích, Lĩnh Nam thủy sư không nghi ngờ gì nữa là đội quân thích hợp nhất.

– Vì sao không phái sứ giả đường đường chính chính đi trước thu hồi thi hài? Tiểu điệt không tin thủ đoạn ngoại giao lại không đạt được mục đích nhỏ nhoi này. Với thanh uy hiển hách của Đại Đường ta, Cao Câu Ly không thể nào không đáp ứng chuyện đó.

Ở hậu thế, nơi đầy rẫy kẻ ngu đần, Vân Diệp luôn cho rằng đàm phán là một thủ đoạn không tồi. Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt cười lớn, tiếng cười đó khiến Vân Diệp có cảm giác như đang ở địa ngục.

– Thế gian này nào có việc dễ dàng như thế. Giết đồng bào của ta, khoe khoang công trạng với đời sau, xong còn muốn chúng ta cúi đầu khẩn cầu mới chịu trả thi hài. Vân Diệp, ngươi cảm thấy mùi vị việc này ra sao?

Ngưu Tiến Đạt khinh bỉ kiến nghị của Vân Diệp, lão Trình cũng không thèm nhìn Vân Diệp, hít một hơi thật sâu để kiềm chế cơn giận của mình.

Vân Diệp đã hoàn toàn hiểu ra, những người này căn bản là không định cúi đầu với Cao Câu Ly. Dù phải đổ máu cũng không chịu tự hạ thân phận, cho nên hai người mới tìm đến y. Sợ rằng đám lão tướng quân phương này đã sớm có kế hoạch, bởi vì thân phận y đặc biệt, cho nên mới mời Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt đến thuyết phục y. Nếu như y không muốn đi thì bọn họ cũng hết cách, Lĩnh Nam thủy sư hiện nay đã là thân quân của hoàng đế, y có cả vạn lý do để từ chối mệnh lệnh của Binh bộ.

– Liêu Thủy dài hơn nghìn d���m, hầu hết đều nằm dưới sự kiểm soát của Cao Câu Ly. Dọc theo đường đi, Đại Vương thành, Bạch Nham thành, Ô Cốt thành đều nằm dọc bờ Liêu Thủy. Ngài muốn ta thống soái thủy quân vừa mới một đường vượt ải chém tướng, lại phải tức tốc đến Cao Câu Ly mang về hài cốt tướng sĩ đã hy sinh sao?

Nếu là việc riêng thì không cần lão Trình, lão Ngưu phải đích thân lên tiếng, Vân Diệp tự nhiên sẽ vâng theo. Nhưng hiện tại nói chính là quốc sự, liên quan đến an nguy của một vạn ba nghìn tướng sĩ dưới trướng, Vân Diệp nhất định phải suy nghĩ mọi việc thật chu toàn.

– Tiểu tử, loại chuyện này là chuyện tốt tích công đức cho con cháu đời sau, không nên suy tính cho riêng mình. Chết vài người thì có đáng gì, đã bao nhiêu người phải chết rồi? Khi về lão phu sẽ đền bù gấp bội cho ngươi, đây là tâm nguyện chung của chúng ta.

– Trình bá bá nói quá lời rồi, tiểu điệt không phải là người không biết lợi hại, thế nhưng tiểu điệt cho rằng sự sống của một người quan trọng hơn cái chết nhiều lần. Nếu vì con dân Đại Đường, Lĩnh Nam thủy sư cho dù chết hết đến người cuối cùng, tiểu điệt cũng tuyệt không chớp mắt lấy một cái. Nhưng hôm nay lại vì mấy bộ hài cốt mà muốn đánh đổi hơn một vạn sinh mạng, tiểu điệt cảm thấy không đáng. Binh bộ phải cho tiểu điệt toàn quyền hành động, hơn nữa còn phải gánh chịu toàn bộ hậu quả của chuyện này. Bằng không, tiểu điệt sẽ không đáp ứng xuất động toàn bộ binh mã.

Kỳ thật, đến Liêu Đông cũng không gian nan như bọn họ nghĩ. Ngược dòng Liêu Thủy 600 dặm không phải là chuyện gì quá khó khăn. Đông Ngư đối với hải vực kia rất quen thuộc, chỉ cần khống chế Kim Nham Bình đảo là có thể ngăn cản đội thuyền khác tiến vào Liêu Thủy. Điều này đối với lục chiến đội đã hoàn thành huấn luyện cơ bản mà nói, thì cũng không gặp trở ngại gì. Thế nhưng muốn hoàn toàn khống chế Kim Nham Bình đảo thì nhất định phải khống chế Ti Sa thành, bằng không sẽ gặp nguy hiểm vì đường rút lui bị cắt đứt. Công thành chiếm đất, chính là sẽ mang tội danh gây xung đột biên giới. Ngay cả khi Lý Nhị đồng ý cho y xuất binh, thì hắn cũng tuyệt đối không muốn phá vỡ cục diện yên bình hiện tại giữa Đại Đường và Cao Câu Ly.

Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt thấy Vân Diệp cố chấp như vậy thì cũng đành chịu, chuyển sang nói chuyện về đạo làm tướng với Vân Diệp. Hai người cũng không muốn ép buộc Vân Diệp, chỉ là bởi vì quân đội cần phô bày thực lực của mình cho người thiên hạ biết, rằng quân nhân Đại Đường cường đại hơn tướng sĩ Tiền Tùy gấp trăm lần.

"Vô hướng Liêu Đông lãng tử ca" của Vương Bạc không phải tùy tiện mà viết ra, "Đừng đến Liêu Đông mà chết uổng" quả đã nói hết sự hiểm trở của nơi này. Năm đó Tùy Dương Đế Dương Quảng tự nhận mình không làm gì sai, các môn phiệt của triều Tùy đã sớm trải rộng khắp triều đình và dân chúng Đại Tùy. Nếu như không tìm lấy một địch nhân cường đại, thuận tiện tiêu hao sức mạnh quân sự của các môn phiệt ở Liêu Đông, thì Đại Tùy sẽ tràn ngập nguy cơ. Chỉ là trời không chiều lòng người, nguyện vọng của hắn tan vỡ, ngược lại còn đem toàn bộ tài phú tích lũy của phụ thân cùng vận mệnh bản thân tiêu hao ở Liêu Đông, khiến giang sơn tứ phân ngũ liệt.

Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt đều là người từng trải qua thảm họa đó, nhất là Ngưu Tiến Đạt. Phụ thân lão chính là lần đầu tiên xuất chinh Cao Ly thất bại, khiến cả nhà, ngoại trừ một mình lão, đều bỏ mạng. Cho nên từ lúc đó, Ngưu Tiến Đạt đã hận Cao Câu Ly thấu xương, mong mỏi từng ngày Đại Đường sớm khai chiến với Cao Câu Ly.

Tiễn hai vị trưởng bối đi rồi, Vân Diệp ngồi suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết định đi nằm. Việc đi Liêu Đông sợ rằng không cách nào tránh được, cho nên y cũng không phí sức suy nghĩ. Tướng soái của Đại Đường nhất định sẽ cho y một kế hoạch hoàn mỹ, đến lúc đó y chỉ cần chấp hành theo là được. Thủy sư Đại Đường vào thời điểm này còn chưa có đối thủ, càng không nói đến hạm đội được vũ trang đến tận răng của y.

Vân Diệp viết mấy phong thư, phái gia tướng đưa cho những người cần đưa, sau đó bản thân y trong nắng ấm buổi chiều, ôm lấy chăn dày, chìm vào giấc mộng đẹp. Có cơ hội ngủ là chuyện tốt, chỉ sợ một khi đến Liêu Đông sẽ không còn thời gian để ngủ.

Thương đội Vân gia mấy ngày nay không ngừng vận chuyển thùng gỗ đến đại doanh thủy quân. Cũng có thương đội vận chuyển đặc sản từ Tuy Châu tới, đó là một loại dầu đen tỏa ra mùi hăng nồng. Hầu gia muốn một lượng rất lớn, mặc dù chưởng quỹ không rõ dùng làm gì, thế nhưng chưởng quỹ nghĩ Hầu gia là người luôn có thể biến những điều tầm thường thành phi thường, cho nên chắc hẳn lần này cũng vậy.

Dầu đen đã đến quân doanh, Hầu gia lại lấy nồi lớn ra, làm như chưng rượu. Không biết Hầu gia từ dầu đen chưng cất ra cái gì.

Chỉ thấy từ ống sắt dài chảy ra chất lỏng màu vàng, Vân Diệp lại ngửi thấy mùi quen thuộc. Bản thân năm xưa còn ở nông thôn có một thói quen xấu, chính là thích ngửi mùi khói xe ô tô, ngửi mãi không chán. Mãi đến sau này mới biết đó là do khí do xăng đốt cháy mà ra. Bí mật này chưa từng nói qua với ai, không ngờ giờ đây lại bắt gặp.

Hỏi Lý Nhị về hỏa dược thì bị thẳng thừng cự tuyệt, không những không cho mà còn hạ lệnh cấm từ nay về sau không được nhắc đến hỏa dược nữa, càng không được lén chế tạo. Về việc đi Liêu Đông, hắn có thể giả vờ không biết, thế nhưng nếu như thất bại sẽ xử lý theo quân luật, tuyệt đối không khoan dung.

Vân Diệp nghĩ: Lý Nhị, ngươi còn giả bộ! Nếu Lý Nhị ngươi không đồng ý, thì ai trong Đại Đường dám tự ý xuất động vượt quá số lượng thân vệ của bản thân? Không có quân lệnh, thì Vân Diệp dù có nói khoác lác đến trời cũng sẽ chẳng có ai điên rồ mà đi theo hắn.

Không có hỏa dược thì đành phải chế tạo đạn lửa, hai loại này đều là vũ khí uy lực lớn nhất mà Vân Diệp có thể chế tạo được. Sau khi chưng cất xong, chỉ còn lại hỗn hợp dầu ma-dút. Sai người cẩn thận đậy kín bình, để cách xa quân doanh, y không muốn còn chưa kịp thắng lợi đã phải bỏ mạng.

Liêu Đông hiện nay vẫn còn là một vùng băng tuyết ngập trời, Đại Liêu Hà cũng còn hoang vu. Từ khi Bột Hải quốc biến mất, mấy năm nay Cao Câu Ly lợi dụng lúc Trung Nguyên chiến loạn để lén lút vươn tới bờ Liêu Thủy, định dùng biện pháp tằm ăn dâu để dần dần cắn nuốt từng phần lãnh địa của Đại Đường.

Cao Kiến Vũ rốt cuộc cũng là một kẻ cơ trí. Nhớ năm đó hắn mang theo 500 quân cảm tử dám tấn công thành Bình Nhưỡng của đại tướng triều Tùy, đuổi viên tướng đó ra khỏi thành. Mặc dù mấy năm nay một mặt lén lút tu sửa Trường Thành, sẵn sàng ứng phó với các cuộc công kích của Đại Đường, một mặt lại không ngừng tìm kiếm kinh điển Đạo giáo của Đại Đường, giả vờ kính cẩn tuân theo. Hắn lừa được người khác, nhưng sao có thể lừa được Vân Diệp. Trong lịch sử, Lý Nhị công kích Cao Ly ba lần nhưng chưa một lần thành công, đây là tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời hắn.

– Tướng quân, lẽ nào thủy quân chúng ta lần này cần phải đánh?

Lão Lại thấy Vân Diệp đứng cạnh thao trường xem thao diễn đã nửa canh giờ thì liền đến gần hỏi.

Vân Diệp thấy thân hình hắn vạm vỡ, nước da ngăm đen, phân phó thân vệ mang quần áo đến cho lão Lại mặc vào, lúc này mới nói:

– Sợ là chúng ta phải làm một việc lớn rồi. Chỉ cần bệ hạ đồng ý yêu cầu của ta, chúng ta sẽ nhanh chóng xuất phát. Chờ chúng ta đến đó, có lẽ cũng tới xuân về hoa nở.

– Ha ha, mạt tướng đã hiểu. Liêu Đông, có thể là Liêu Đông, lại không biết thủy quân chúng ta là vận chuyển lương thảo, hay làm nhiệm vụ hậu cần?

Lão Lại hỏi không sai, thủy quân Đại Đường rất ít tự mình công kích địch quân. Thứ nhất, họ thiếu các thủ đoạn tấn công cần thiết. Ngoại trừ đối phó thủy quân địch, thì thật không có tác dụng gì quá lớn. Coi như là vận chuyển quân lương thì cũng phải xem sắc mặt ông trời. Dựa theo lời của các đại soái thì: Đem the chốt thắng bại giao cho thủy sư chẳng khác nào treo số phận vào đũng quần ông trời.

– Lão Lại, chuẩn bị khổ chiến đi. Lần này chúng ta không có tả quân, không có hữu quân, cũng không có viện binh, chỉ có thể dựa vào chính mình để hoàn thành việc mà người khác dù muốn cũng không dám làm. Có thấy mấy vị lão tướng này đứng trên đỉnh núi kia không? Chính bọn họ đang đẩy chúng ta vào miệng cọp đó.

Theo ngón tay Vân Diệp chỉ, lão Lại thấy trên sườn núi xa xa có một đám người đang đứng, đều là các lão soái. Một đám người chỉ trỏ vào đại doanh, hình như đang mưu đồ gì đấy. Thấy một màn như vậy, nhiệt huyết của lão Lại thoáng chốc dâng lên đến đỉnh đầu.

**********

Trong thủy sư đại doanh, Vân Diệp ngồi ở soái vị. Các tướng lĩnh như Lý Tịnh, Lý Tích, Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông, Tần Quỳnh, Úy Trì Cung, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt và Khâu Văn Trung cùng các lão soái khác đều ngồi vây quanh trong đại sảnh, quay quần bàn bạc về địa hình Liêu Đông.

– Tiểu tử, chỉ cần tốc độ của ngươi đủ nhanh, thì nhất định có thể trước khi người Cao Ly kịp phản ứng, an toàn rút lui. Lão phu rất tin tưởng tài chạy trối chết của ngươi. Chỉ cần ngươi không đi trêu chọc Tân thành, Đại Vương thành của người Cao Ly thì hi vọng thành công ít nhất đạt được năm phần mười. Chúng ta đều là võ biền chỉ biết xông pha, còn lại phải trông cậy vào sự phù hộ của sư phụ thần tiên nhà ngươi thôi.

– Đúng là như vậy, cục diện xấu nhất chính là ngươi bị đại quân vây kín. Thế nhưng ngươi ở trong sông, bọn chúng cũng chẳng có cách nào. Chỉ cần ngươi giương buồm mà chạy thục mạng, chắc chắn là chạy được. Mặc kệ ngươi có chết bao nhiêu người, tiểu tử ngươi nhớ kỹ, nhất định phải mang hài cốt về cho được. Còn binh sĩ có chết bao nhiêu, lão phu sẽ tiếp viện cho ngươi.

– Hà Gian Vương nói không sai, thủy sư tốt như vậy mà không đánh mấy trận thì ai biết được? Tương lai lão phu chinh phạt Cao Ly còn phải trông cậy vào thủy sư của ngươi tiếp tế nữa chứ. Đến lúc đó lão tử dẫn khinh kỵ đột tiến, cũng không tin người Cao Ly có thể nhanh hơn vó ngựa của lão tử.

Trong đại sảnh huyên náo, những lão soái này dường như trong thoáng chốc đã mất cả lý trí. Từng người phì phì nước bọt qua chòm râu. Chẳng hề hay biết rằng, cả đám đều hy vọng thủy sư xung phong để giúp bọn họ dò xét tình hình Cao Ly. Đại quân trăm vạn của Tiền Tùy còn chưa làm được gì, nếu y giành thắng lợi dễ dàng thì quả là một trò cười vỡ bụng. Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt không nói lấy một lời, còn lại đám võ biền thì thay nhau nói lên ý kiến cho Vân Diệp.

Họ mặc kệ có chết bao nhiêu người, chỉ cần Vân Diệp mang hài cốt về được, là bọn họ lập tức mượn cớ khai chiến. Nếu như Vân Diệp không cẩn thận toàn quân bị diệt, như vậy trận chiến này nhất định không chết không thôi.

Họ quá ham đánh nhau rồi. Hiện tại thiên hạ ca múa thanh bình, lấy đâu ra chỗ mà đánh? Đối với những kẻ khát máu này, thiên hạ thái bình chính là bi ai lớn nhất của bọn họ. Thỏ chết chó săn bị làm thịt, chim hết cung nỏ vứt bỏ. Những lời này lúc nào cũng như thanh gươm sắc bén treo lơ lửng trên đầu bọn họ. Nếu không có chiến tranh, vậy thì sự tồn tại của họ cũng không còn ý nghĩa gì. Bọn họ hiểu rất rõ điều này.

Một thời gian trước, Lý Nhị hạ lệnh Thục Trung đốn củi đóng thuyền, ai ngờ lại khiến ba châu tạo phản. Việc mất mặt như vậy khiến các tướng quân cả triều phát điên, ai cũng đòi dẫn đại quân đi bình diệt phiến loạn. Cuối cùng một vị đã giành được quyền đi, dẫn theo hai vị tướng quân suất lĩnh một vạn tướng sĩ đi bình định. Nếu là ngày trước, việc này đúng là việc dùng dao mổ trâu để giết gà, nhưng hiện tại còn ai quan tâm đến chuyện này nữa đâu? Chỉ cần được đánh nhau là họ bất chấp tất cả.

Lý Tịnh vỗ tay ra hiệu mọi người im lặng, lão mỉm cười nói với Vân Diệp:

– Ngươi là chủ soái thủy quân, việc có xuất chiến hay không, ngươi cứ nói thẳng. Ngươi cũng thuộc quân phương, tình hình hiện nay ngươi cũng rõ rồi. Chúng ta cần một trận đại chiến để chứng minh giá trị của mình. Ngươi nhìn xem trong năm qua có bao nhiêu lão tướng gặp xui xẻo thì biết. Quân nhân mà không có chiến tranh thì lời nói không có trọng lượng. Trong việc trị quốc, chúng ta không phải đối thủ của quan văn. Chỉ khi hai quân giằng co, bọn họ mới ngoan ngoãn nghe lời chúng ta điều khiển. Ngươi thân là một phần tử của quân phương, không thể không quyết đoán.

Văn bản này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, hãy đón đọc các chương tiếp theo để khám phá cuộc hành trình đầy gian nan của Vân Diệp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free