(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 598:
Chuyện đó sẽ không xảy ra, bởi vì một khi Vân Diệp ra khỏi lãnh thổ Đại Đường sẽ biến thành hải tặc, chẳng qua đây là loại hải tặc có số lượng đông đảo hơn, được tổ chức quy củ hơn và trang bị hoàn hảo hơn so với bình thường mà thôi. Còn việc bọn hải tặc đó muốn làm gì, thì liên quan gì đến Thủy sư Lĩnh Nam phụng mệnh vận chuyển lương thảo tới Lĩnh Nam? Trong tương lai, kẻ nào dám phạm quân kỷ, chẳng lẽ nghĩ rằng kiếm của trẫm không thể giết người sao?
Trưởng Tôn nghe Lý Nhị giải thích xong vẫn lo lắng khôn nguôi, thở dài nhìn ra ngoài điện rồi không nói gì nữa. Ngay lúc đó, trong điện Lưỡng Nghi, cả quân vương lẫn vương hậu đều chìm trong suy tư, đắm mình trong ánh chiều tà.
Vân Diệp không định giải thích chuyện này cho Lý Hoài Nhân, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì vẻ vang, chỉ đành giả vờ quên béng, gãi gãi đầu. Lý Thừa Càn thì vẫn còn bán tín bán nghi, đang định hỏi thì bị Vân Diệp ngăn lại.
– Diệp tử, ước gì được như ngươi. Lần này ngươi đi Liêu Đông, chắc chắn là đại chiến liên miên, có thể giết địch thỏa thích. Điều càng khó có được là lần này ngươi là chủ soái, muốn làm gì thì làm nấy. Cho dù chết trận sa trường cũng thống khoái vô cùng, không giống ta, cả ngày chỉ quanh quẩn thủ vệ trong hoàng cung, thật vô vị.
– Ngươi nghĩ thì hay lắm, lần này ta đi Liêu Đông chính là đi tiền trạm cho các ngươi, dò xét phản ứng của người Cao Ly một phen, một khi phát hiện sơ hở, binh mã ��ại Đường sẽ ào ạt tiến vào, đến lúc đó sẽ là lúc các ngươi ra tay.
Vân Diệp đứng dậy ôm từng người một, dắt Vượng Tài rời khỏi cung. Kể từ hôm nay, y chính thức tiếp nhận hoàng mệnh, sẽ phải ở trong quân doanh cho đến khi đại quân khải hoàn trở về.
Trình Xử Mặc phờ phạc về đến nhà, thỉnh an cha mẹ xong liền trở về hậu viện thăm con gái. Ở nhà hiện giờ, chỉ có con gái là có thể khiến hắn hài lòng đôi chút.
– Quay lại đây! Lão tử còn chưa hỏi ngươi, ngươi đã chạy đi đâu vậy? Ngươi gây ra đại họa trong hoàng cung, cha không trách ngươi, gây họa vì huynh đệ thì cũng đáng thôi. Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?
Trình Giảo Kim đội mũ mềm, thường rộng thùng thình ngồi trên sạp êm gọi nhi tử đang định rời đi.
– Ba xe hỏa dược mà chỉ trộm được một xe, hài nhi cùng Thái tử, Hoài Nhân đã bị nội vệ bắt được. Nếu không nhờ Diệp tử ra mặt cầu tình, giờ này có lẽ hài nhi đã phải chịu hình phạt rồi. Cha à, chúng ta lại uổng công một phen rồi, Diệp tử lại chế ra một thứ gì đó lợi hại rồi, có hỏa dược hay kh��ng cũng chẳng còn quan trọng nữa.
– Cha biết, thứ kia uy lực kinh khủng lắm, còn lợi hại hơn cả hỏa dược. Nhưng hỏa dược cũng là để tiểu Diệp phòng khi vạn nhất, một xe cũng xem như đủ rồi. Kể tỉ mỉ chuyện trong cung hôm nay xem, vì sao ngươi lại biết được về nhiên thiêu đạn (đạn lửa)?
– Là Diệp tử nói, y còn thử ngay trong cung, quả thực rất kinh khủng, nếu ai dính phải thứ đó thì không tài nào sống nổi.
– Y thử trong hoàng cung?
Nghe nhi tử nói như vậy, Trình Giảo Kim giật mình đứng phắt dậy. Mấy hôm trước, khi chứng kiến uy lực của nhiên thiêu đạn, Vân Diệp còn nhờ mấy vị lão soái giữ bí mật, nói rằng sẽ trang bị cho quân đội của những người thân cận để đến lúc đó chiến lực chắc chắn sẽ tăng lên bội phần, đợi người nhà kiếm được quân công rồi mới công bố ra ngoài cũng không muộn. Vậy mà hôm nay lại thử nghiệm ngay trong hoàng cung?
Trình Xử Mặc nhìn phụ thân đang kinh ngạc, không biết vì sao phụ thân lại nhìn mình như vậy. Chẳng phải Diệp tử chỉ thử nghiệm nhiên thiêu đạn một chút thôi sao? Có gì ghê gớm đâu, lần trước chẳng phải cũng thử nghiệm hỏa dược nổ tung cả Cam Lộ điện rồi sao?
Trình Giảo Kim vốn là người thông minh cỡ nào, trong đầu ông lướt lại mọi chuyện đã xảy ra một lượt. Nhìn nhi tử ngây thơ, bất đắc dĩ phất tay ra hiệu hắn tiếp tục. Nếu Vân Diệp chưa nói rõ ràng, chính là không muốn Trình Xử Mặc phải g��nh thêm trọng trách, bản thân lão cũng không thể phá hỏng ý tốt của Vân Diệp.
Đợi nhi tử rời đi, Trình Giảo Kim thở dài một hơi, đấm mạnh một quyền lên bàn, nằm trên thái sư ỷ không nói năng gì. Trình phu nhân thấy trượng phu tâm tình không tốt, lo lắng nhi tử sẽ gặp chuyện chẳng lành, liền khẽ hỏi trượng phu:
– Phu quân vì sao lại rầu rĩ không vui thế, con đã làm điều gì không phải sao?
Trình Giảo Kim không kìm được mở mắt, nói với phu nhân:
– Mấy đứa trẻ đều đã trúng kế của bệ hạ rồi, mục đích của bệ hạ chính là thứ bảo bối trong tay tiểu Diệp. Trước đây, tiểu Diệp nói thứ này chỉ trang bị riêng cho mấy nhà chúng ta, để chúng ta kiếm thêm nhiều quân công trên chiến trường. Nhưng hiện tại bệ hạ đã biết rồi, không tiện trực tiếp đòi lấy, nên đã bày kế để Thái tử, Ngụy, Xử Mặc, Hoài Nhân đến Võ Đức điện trộm hỏa dược. Kết quả đương nhiên là mấy đứa trẻ bị bắt quả tang. Tiểu Diệp làm sao chịu nhìn huynh đệ bị phạt, chẳng còn cách nào khác, chỉ đành ngoan ngoãn dâng lên nhiên thiêu đạn. Tiểu Diệp làm như vậy mà còn không nói cho nhi tử nhà ta biết, tự mình nhận lấy nhân tình của bọn chúng. Phu nhân à, đây là tổ tiên Trình gia hiển linh, mới ban cho lão phu một đứa con như Xử Mặc. Nhiên thiêu đạn chính là chí bảo trong quân, ấy vậy mà y vì mấy đứa Xử Mặc mà có thể không nháy mắt giao ra. Gia đình Vân Diệp quả thực là nơi có thể phó thác vợ con.
Nghe trượng phu nói như vậy, Trình phu nhân lập tức nhảy chồm lên, the thé nói:
– Bệ hạ sao có thể làm vậy! Tiểu Diệp đi Liêu Đông chẳng phải cũng là vì phục vụ triều đình sao? Mấy đứa Xử Mặc đi trộm hỏa dược cũng là vì chiến sự thuận lợi, chứ đâu phải để tự mình sử dụng, dựa vào cái gì mà lại muốn thứ bảo bối trong tay Diệp tử? Đó là pháp bảo Diệp tử chuẩn bị riêng cho phu quân và Xử Mặc, hắn sao có thể làm vậy?
– Nhỏ giọng thôi, ồn ào gì chứ. Đợi Diệp tử đi Liêu Đông trở về, y nhất định sẽ có thứ khác hay hơn. Bệ hạ muốn bảo bối, cứ cho hắn, thế nhưng cách sử dụng hiệu quả ra sao còn phải chờ xem Diệp tử thể hiện ở Liêu Đông mới biết được. Ta không cần phải vượt trội hơn người khác quá nhiều, chỉ cần hơn một chút cũng được rồi. Một phụ nhân như nàng thì hiểu gì được chuyện này? Chuyện trong nhà khác với chuyện ngoài ngõ, đó là một trời một vực. Đến lúc đó, nên có quân công thì ắt sẽ có quân công.
– Thế nhưng thần thiếp rất lo lắng cho tiểu Diệp. Đại quân trăm vạn của nhà Tùy trước đây còn không làm được, Diệp tử lại chỉ mang theo hơn một vạn người mà đã phải liều mạng. Các chàng đúng là tâm địa sắt đá quá rồi, vì những bộ hài cốt mà ép Diệp tử đi liều mạng. Đó là người đã chết của nhà Tùy trước đây, sao phải bắt tướng sĩ Đại Đường ta dùng tính mạng đổi lấy?
Trình Giảo Kim lấy khăn tay lau nước mắt cho phu nhân rồi đỡ bà ngồi xuống, ôn nhu nói:
– Trong thế đạo này, nào có đạo lý gì để giảng giải. Ai ai cũng vì thể diện mà sống, quốc gia cũng như vậy. Bất kể là thời Tùy trước đây hay hiện tại, chúng ta cũng không thể dễ dàng để hài cốt đồng bào bị người ta biến thành biểu tượng vinh diệu của kẻ địch. Cao Ly, sao có thể không trả giá?
**********
Trang chủ xuất chiến, thân vệ sao có thể không đi theo. Trong Vân gia thôn trang tiếng í ới vang lên một mảnh, những y liệu binh năm xưa từng được huấn luyện ở Sóc Phương từ bốn phương tám hướng tề tựu về đội ngũ, đủ 800 thân vệ, cộng thêm hơn một trăm phủ binh tình nguyện, khiến cho Vân gia thôn trang trở thành một biển người.
Nội dung chuyển ngữ này được thực hiện với sự ủy quyền của truyen.free.