(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 614:
Vân Diệp khẽ ngâm nga một điệu nhạc, chắp tay sau đầu, ung dung trở về khoang thuyền của mình, tai vẫn còn nghe văng vẳng tiếng Lưu Phương quát tháo giao nhiệm vụ cho tướng lĩnh.
– Đại cữu ca có vẻ rất đắc ý.
Chẳng biết Đơn Ưng từ xó xỉnh nào xuất hiện trước mặt Vân Diệp, tay cầm một con gà quay béo ngậy.
Vân Diệp xé một cái đùi gà, vỗ vai Đơn Ưng rồi tiếp tục đi về phòng. Ăn xong cái đùi gà, y phải viết thư cho Tân Nguyệt, bởi khi nhàn rỗi, người ta thường nhớ đến những người thân thiết nhất.
Thực tế, y cần viết rất nhiều thư: gửi cho Lão Trình, Lão Ngưu, Lý Hiếu Cung, Thái tử, Hoàng hậu, thậm chí cả Tôn Tư Mạc, Lý Thái. Nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu.
Vân Diệp giao toàn bộ số phụ nữ kia cho Nguyên Đại Khả. Là một quan địa phương, việc chiếu cố những người đó vốn là bổn phận của ông ta.
Nguyên Đại Khả rất đau khổ. Những phụ nữ đó không phải người Đại Đường, vả lại vùng Hà Bắc này vốn phụ nữ nhiều hơn đàn ông rất nhiều. Cưới một vợ sẽ bị người ta xem thường, phải có hai vợ mới coi là bình thường, cưới ba vợ thì những phụ nữ khác sẽ cảm kích, còn nếu cưới đến bốn vợ, quan phủ cũng sẽ đến cửa chúc mừng. Nếu cưới cả một bầy như Hi Đồng thì đó dứt khoát là một tấm gương. Chỉ là không biết hắn đã chinh phục được "đại lão bà" của mình chưa, trên đường về nhất định phải ghé thăm mới được.
Vùng Hà Bắc này đã chiến tranh liên miên hơn trăm năm, chưa bao giờ được bình yên. Ngay cả những năm thái bình của tiền Tùy, đây cũng là nơi giao chiến giữa triều Tùy và Đột Quyết. Nói tóm lại, nó chưa bao giờ thái bình. Không bị chết đói cũng chỉ là chuyện của một hai năm gần đây, kể từ khi cách lấy lương thực từ biển mà Vân Diệp đưa ra dần thay đổi tiếng tăm nghèo đói của vùng đất này. Riêng số rong biển mà Lan Lăng cần đã đủ nuôi sống ba trăm người, Vân Diệp chỉ phát hiện ra điều này khi đến thăm biệt viện của Lan Lăng ở Đăng Châu.
Khẩu vị của con người chẳng khác mấy loài lợn. Chỉ cần lợn ăn được thì thường là người cũng ăn được. Vân Diệp biết rất rõ câu này, đó là lời thầy giáo dạy cách sống nơi hoang dã đã nói cho y, rất có ích.
Vân Diệp viết liền bốn năm phong thư. Trong thư gửi Hoàng hậu, y đặc biệt nhấn mạnh thành tựu của Lan Lăng và tình hình những phụ nữ Cao Ly. Hiện tại, Hoàng hậu đang lo thiếu nhân lực đến bạc đầu, nên khi khai xuân, vô số lông cừu sẽ được vận chuyển tới. Phụ nữ Đại Đường chẳng ai muốn làm điền hộ, chỉ đành tính đến phụ nữ ngoại tộc. Việc giao họ cho Nguyên Đại Khả chẳng qua là đi theo trình tự, để những phụ nữ này trở thành nô phó hợp pháp mà thôi.
Trước kia, Vân Diệp rất phản đối chuyện cưỡng ép người khác làm nô dịch. Nhưng những năm qua, y dần hiểu ra rằng Đại Đường, dù trông có vẻ không giàu có lắm, nhưng so với các quốc gia xung quanh thì họ đang sống như thần tiên. Phụ nữ Thổ Phồn chẳng khác gì gia súc, phụ nữ Đột Quyết cũng chẳng khá hơn là bao, còn phụ nữ Tân La, Cao Ly, Bách Tế thì càng thê thảm. Ba nước này đánh nhau suốt, đến khi chiến sự khẩn trương, ngay cả phụ nữ cũng phải ra trận. Phụ nữ lên chiến trường thê thảm thế nào thì không cần nghĩ cũng biết.
Nghĩ tới đó, Vân Diệp cười khổ. Biến người ta thành nô lệ lại là giúp đỡ người ta? Chẳng biết suy nghĩ này của mình đã hình thành từ khi nào. Người ta có cơ hội xuyên việt đều nghĩ cách thay đổi người xưa, chỉ có kẻ kém cỏi như mình là bị người xưa đồng hóa.
Đèn trong phòng Vân Diệp sáng tới tận canh ba. Với y, đây là cuộc giao lưu linh hồn giữa bản thân và những người thân thiết.
Gấp thư lại, cho vào phong bì, lấy xi ấn lên trên. Nhìn cả chồng thư cao trên bàn, Vân Diệp ngáp dài. Bên tai y vẫn còn văng vẳng giọng nói mạnh mẽ của Lưu Phương. Khiến một lão già bảy mươi tuổi phải làm việc cật lực đến thế này, Vân Diệp có chút áy náy. Nhưng cơn buồn ngủ ập tới như thủy triều, chớp mắt đã đánh tan tành sự áy náy đó. Áo ngoài cũng chẳng cởi, y kéo chăn, thổi nến rồi chìm vào giấc ngủ. Chẳng mấy chốc, tiếng ngáy khe khẽ đã vang lên.
Sáng sớm, Vân Diệp còn đang mơ màng thì bị tiếng tù và "ù... ù..." kéo ra khỏi giấc mộng đẹp. Định nổi giận, nhưng nhìn thấy bày biện trong khoang thuyền, y mới nhớ ra mình đang ở trên Mộc Lan chu. Trong quân là vậy, chẳng có gì đáng oán trách. Chỉnh trang lại y phục, y gõ cửa sổ. Lưu Tiến Bảo lập tức bê một chậu nước sạch vào. Trong quân không cung cấp nước nóng rửa mặt, nên nước lạnh như băng ngay lập tức xua tan cơn buồn ngủ còn sót lại. Rời khoang thuyền, vặn mình một cái, y nhìn thấy Đông Ngư mang tới một cái vại ngói. Tên Đông Ngư này, đừng thấy hắn thô tục, chứ làm cháo cá phải nói là cực ngon, món này Vân Diệp ăn không biết chán.
Mở nắp vại ra, ngửi mùi thơm của cháo cá, y hỏi Lưu Tiến Bảo.
– Dậy từ sớm rồi ạ. Hiện Lưu tiên sinh đang ở trên thuyền quan sát tướng sĩ huấn luyện, nói là để đánh giá mức độ tinh nhuệ của họ ra sao.
– Tốt lắm, Lưu Tiến Bảo. Ngươi đem vại cháo này cho Lưu tiên sinh, ông ấy đã nhiều tuổi rồi, cần được tẩm bổ.
Chuyện trên đời này không sợ khó, chỉ sợ ta không dám làm. Khi đã làm rồi, ta sẽ nhận ra chân tướng. Ví dụ như khi hai quân giao phong, sự thật là kẻ mạnh sẽ chiến thắng, không thể tránh né hay lẩn tránh được. Lúc này, luôn có người dùng những tiểu xảo, cho rằng như vậy sẽ có một đường sống, nhưng những ví dụ thành công thì quá ít ỏi. Chỉ có người không sợ vượt khó vươn lên mới có thể đạt được thành công lớn.
Cái luận điệu tưởng chừng sơ hở, diễn đạt trúc trắc này không phải do Vân Diệp nói, mà là do Lưu Phương. Ông ta khịt mũi coi thường những ví dụ mưu kế thành công mà Vân Diệp đưa ra: Chu Du hỏa thiêu Xích Bích? Bát Công Sơn cỏ cây biến thành binh? Thậm chí là mấy trò trộm gà bắt chó của Mạnh Thường Quân?
Một bãi nước bọt phun thẳng lên mặt Vân Diệp.
– Ngươi không thử nhìn xem mấy nghìn năm qua có được mấy ví dụ như thế? Những thứ đó vì sao được truyền tụng thiên cổ? Chẳng phải vì quá ít ỏi ư? Số còn lại chẳng phải đánh trận đường đư���ng chính chính sao? Dựa vào cái gì mà ngươi muốn dựa vào mưu kế để giành chiến thắng?
Vân Diệp lau mặt, trên mặt vẫn còn mùi cá. Lão già này húp sạch bát cháo của người ta mà không hề biết ơn. Y biết ông ta đang giảng kinh nghiệm cho mình chứ không phải giảng đạo lý, nên dù ông ta có thô lỗ, cậy già lên mặt thì Vân Diệp cũng không thèm chấp. Ai lại đi so đo với một ông già bảy mươi tuổi chứ.
Nhìn Đông Ngư đẩy một đại hán Quan Trung xuống biển, cơ mặt Vân Diệp co giật. "Mẹ nó, buộc dây thừng thì phải buộc vào hông chứ, ngươi buộc vào cổ là cái quái gì?" Đại hán Quan Trung chìm xuống nước như hòn đá. Thấy sắp không chịu nổi nữa, Đông Ngư kéo thừng lên. Người đại hán đó không biết đã uống bao nhiêu nước, chân tay khua khoắng loạn xạ, nước bắn cả lên thuyền. Đám đại hán Quan Trung đứng đằng sau đều mặt vàng như nghệ, người run như cầy sấy.
Một người đã đành, khi toàn bộ đại hán không biết bơi đều bị ném xuống biển, cả mặt biển như sôi lên, tiếng khóc gào đinh tai nhức óc.
Chẳng biết ai hô lên một tiếng "cá mập!" Vân Diệp tức thì nhảy dựng lên, chuẩn bị kéo toàn bộ đám "vịt cạn" Quan Trung lên bờ. Nếu để cá mập cắn một hai người thì rắc rối lớn. Lưu Phương bực mình, ấn Vân Diệp ngồi xuống:
– Đâu ra cá mập, đó là thủy quân đeo vây cá mập bơi trong biển dọa người ta. Hôm nay chúng ta nói về phép làm tướng, nghe cho kỹ. Kẻ làm tướng, trước tiên phải giữ vững tâm, Thái Sơn sụp đổ trước mắt cũng không biến sắc, hươu chạy bên cạnh cũng không liếc một cái. Sau đó mới có thể đối mặt với kẻ địch.
– Phàm khi động binh, phải biết chủ tướng địch, hiểu tướng địch. Ngụy tướng Đặng Ngải xuất quân phạt Thục Hán, từ đường nhỏ Âm Bình không người, dùng thừng buộc binh sĩ thả xuống vực sâu. Nếu chẳng phải Thục Hán Hậu chủ Lưu Thiện ngu dốt vô năng, thì dù có trăm vạn đại quân cũng có thể bị bắt sống dễ dàng. Đặng Ngải vốn coi thường Lưu Thiện, cho nên mới dùng binh nơi hiểm yếu. Vì thế, tướng giỏi xưa nay dùng đại quân để thăm dò mạnh yếu, hư thực của địch, đồng thời cũng dùng phản ứng của địch để đánh giá tình hình của mình, từ đó mới có thể quyết định phương châm hành động.
Bản thảo này được biên tập và giữ bản quyền bởi truyen.free, chỉ có tại đây.