Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 615:

Vân Diệp phản bác: – Không đúng, vãn bối biết Lưu Thiện không phải kẻ ngu si vô dụng. Ngược lại, hắn là một vị đế vương tài trí phi phàm. Nước Thục trải qua nhiều năm chiến loạn, nhân khẩu hao hụt, kinh tế suy tàn, người Thục đã chán ghét chiến tranh đến cùng cực, vậy mà Gia Cát Lượng không chịu từ bỏ, sáu lần ra Kỳ Sơn, chín lần thảo phạt Trung Nguyên, lần nào cũng công cốc trở về, lần nào cũng hao người tốn của. Nhân khẩu trong Thục còn lại chưa tới mười vạn hộ, quân đội chỉ còn lại chục vạn, đã là giới hạn tột cùng của quốc gia rồi.

Thất bại là khó tránh khỏi, nên mới để Đặng Ngải đánh thẳng vào đất Thục rồi tự mình đầu hàng, tránh cảnh chiến hỏa khiến sinh linh đồ thán. Đó mới là một bậc thánh nhân không ham quyền vị. Thực ra, vãn bối vô cùng khâm phục câu nói của hắn với Tư Mã Chiêu: "Vui này không biết chán". Không những giữ được mạng sống, lại còn có thể tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý, còn gì tốt hơn? Quả đúng là một người thông minh. Tiên sinh cứ nhìn Tôn Hạo của nước Ngô bị bắt thê thảm ra sao mà xem? Trong khi đó, Lưu Thiện lại được phú quý đến cuối đời. Xét từ điểm này, chúng ta không thể không thừa nhận Lưu Thiện là một kẻ thông minh.

Lưu Phương tay run rẩy chỉ Vân Diệp: – Ngươi lại cho rằng Lưu Thiện là kẻ thông minh ư? Đầu hàng là vì bách tính nước Thục ư? Vì mạng sống mà vứt bỏ cơ nghiệp tổ tiên là đúng sao?

Vân Diệp tỉnh bơ gật đầu: – Đúng, có g�� sai chứ? Cơ nghiệp là của Lưu gia, liên quan gì đến người khác mà phải chõ mồm vào bình phẩm? Chỉ cần có lợi cho người dân, không gây tổn hại quá lớn đến mình, vứt bỏ thì cứ vứt bỏ, có gì mà to tát? Có đáng để sử sách chửi rủa người ta suốt mấy nghìn năm không?

Lưu Phương há miệng mấy lần mới nói: – Đúng là gỗ mục không thể điêu khắc, sâu mùa hạ không biết cái lạnh mùa đông. Nếu từ nay về sau lão phu còn dạy đạo chiến trận cho ngươi, thì thề không phải là người nữa!

Nói dứt lời, lão đứng dậy đá văng cái vại, đùng đùng nổi giận đi ra khoang sau.

Vân Diệp cảm thấy hả hê vô cùng. Ai bảo dám nhổ nước bọt vào mặt ta chứ? Ông được luật pháp bảo vệ còn hơn cả luật bảo vệ trẻ em. Sau này, ta đánh không được, mắng không xong, nhưng ta có thể làm ông tức ói máu!

Lưu Tiến Bảo lo lắng hỏi: – Hầu gia, nếu Lưu tiên sinh không dạy ngài nữa thì sao đây?

– Hầu gia ta vốn không thích học mấy thứ đó. Biết càng nhiều lại càng phiền toái. Ngươi muốn hầu gia của ngươi dẫn một đám binh mã đi đánh khắp thế giới sao? Đúng là ăn no rửng mỡ. Chỉ cần Lưu lão đầu biết đánh trận là đủ rồi.

– Nhưng hầu gia, Lưu tiên sinh đã bảy mươi rồi, năm nay ngài mới hai mốt, ông ấy giúp ngài được mấy năm nữa chứ?

– Tiến Bảo à, trên đời này chưa bao giờ thiếu nhân tài, chỉ thiếu người phát hiện nhân tài. Hầu gia ta đây là một người rất biết phát hiện nhân tài. Đợi Lưu lão đầu không đánh được trận nữa, không cầm được quân nữa, chúng ta sẽ tìm một người khác tiếp tục bán mạng cho nhà ta, như vậy chẳng phải chúng ta sẽ sống yên ổn hay sao?

– Hầu gia cao kiến! Sau này, tiểu nhân cũng sẽ để ý giúp ngài, tìm vài kẻ biết đánh trận về làm công cho nhà ta, trả nhiều tiền một chút là được thôi. Người của Vân gia chúng ta mạng quý giá, không ngu ngốc lên chiến trường liều mình.

Vân Diệp gật gù, hoàn toàn tán đồng với lời của Lưu Tiến Bảo. Quý tộc chẳng phải là những kẻ chuyên hưởng thụ sao? Có việc gì mà phải khiến bản thân phải chạy như chó, làm như trâu chứ?

Đám Đông Ngư ra tay quả thật quá tàn nhẫn. Vân Diệp tất nhiên phải đi an ủi những h��n tử Quan Trung đáng thương kia. Cả đời nhiều nhất cũng chỉ cởi truồng nghịch nước bẩn trong mương rồi bị mẹ đánh đít, nay lại bị người ta đá xuống biển sâu thăm thẳm không thấy đáy. Uống vài ngụm nước mặn thì cũng đành chấp nhận, nhưng đằng sau lưng lại có cá mập lượn lờ, đó đích thị là chuyện mất mạng. Những hán tử gặp hổ còn dám liều mạng, thế mà từ khi thấy cái miệng khủng bố của cá mập, liền biến thành thứ không thể thiếu trong ác mộng của họ.

Mãi đến giờ ăn trưa họ mới chịu đựng nổi. Thấy hầu gia đích thân xách thùng gỗ đầy ắp thịt thà, cầm thìa gỗ không ngừng múc thêm cho từng người, nỗi uất ức trong lòng họ tuôn trào.

– Hầu gia, ngài cho tiểu nhân lên bờ đi thôi! Tiểu nhân không sợ thiên quân vạn mã, nhưng lại không thể bơi nổi. Người Quan Trung chúng ta làm gì có khiếu bơi lội.

Nhìn tráng hán ôm chân hầu gia gào khóc, những hán tử khác không khỏi cảm thấy bi thương. Họ liền đặt bát trong tay xuống, cùng nhau van nài, thà lên bờ làm đội cảm tử chứ không chịu xuống nước nữa.

– Thối tha! Hán tử Quan Trung chúng ta lên núi đánh hổ, xuống biển bắt rồng, chẳng lẽ lại không bơi nổi ư? Chuyện vặt! Buổi chiều, hầu gia ta cũng sẽ xuống nước. Chẳng lẽ chúng ta luyện được cả đao pháp mà lại không bơi được sao? Đám khốn kiếp kia chẳng qua chỉ giỏi bơi thôi, có giỏi thì lên ngựa đấu với chúng ta chục hiệp xem ai lợi hại hơn ai! Các ngươi đều giỏi cả! Hổ lên núi có gì lạ, nhưng hổ biết bơi thì các ngươi nói xem có lợi hại không?

Các quân tốt bên cạnh gật đầu lia lịa. Con hổ như thế tất nhiên là lợi hại, chỉ là khi nghe thấy hầu gia nói sẽ xuống nước biển lạnh giá, họ không khỏi cảm thấy hổ thẹn trong lòng. Đại tướng trong quân đã nói ra thì không bao giờ nuốt lời. Hầu gia nói chiều xuống nước là sẽ không đợi đến ngày mai.

Đến cả người cao quý như hầu gia còn xuống biển, thì cái mạng cỏn con như mình bồi tiếp một chuyến đã là gì đâu. Hán tử ôm chân Vân Diệp liền nín khóc, bê bát cơm lớn ăn như chết đói. Món thịt kho tàu ấy, quả thực luôn hợp khẩu vị của hắn.

Chẳng biết nghe tin từ đâu, lão già tìm đến phòng Vân Diệp, thấy y đang mặc quần cộc khởi động liền hỏi: – Ngươi muốn xuống biển thật ư?

– Đúng thế, đây là việc cần phải làm. Tướng quân Đại Đường chưa có ai nói lời mà nuốt lời bao giờ.

Vân Diệp vặn mình, vừa vận động vừa đáp.

Lưu Phương không yên tâm hỏi: – Ngươi xuống biển là để cổ vũ tướng sĩ ư? Hay để đích thân làm gương cho sĩ tốt?

– Không phải. Thời gian qua ăn đồ biển nhiều, ta đã béo lên, thế này không ổn. Người mà béo phì thì dễ sinh bệnh, phải giảm số mỡ thừa, mà bơi chính là biện pháp tốt nhất.

Lưu Phương đã không còn lạ gì sự vô sỉ của Vân Diệp nữa, lão gật đầu rồi về phòng mình. Bất kể Vân Diệp có phải vì muốn cổ vũ tinh thần sĩ tốt hay không, y vẫn làm điều mà một thống soái cần phải làm, chẳng có gì đáng để chỉ trích.

Khi mình trần bước ra khỏi khoang thuyền, Vân Diệp lập tức hối hận. Buổi trưa quả thật đã nói hơi mạnh miệng rồi. Đăng Châu tháng Ba trời vẫn còn phải mặc áo lông, thế mà mình lại phải để trần bơi trong dòng nước lạnh giá này. Đây đâu phải là bãi biển Lĩnh Nam ấm áp, đây là Liêu Đông vừa mới sang xuân. Nhưng lời đã nói ra khỏi miệng thì không thể thay đổi được nữa. Y đành buộc thừng vào hông, nhắm mắt lại rồi nhảy ùm xuống nước.

Nước biển xanh ngắt, buồm trắng lấp ló, trên đỉnh đầu hải âu bay lượn, dưới thân là cá bơi lượn ào ào, mặt trời ấm áp chiếu lên mặt biển, còn Vân Diệp thì thống khổ vùng vẫy trong làn nước.

Cảm giác này hệt như ném một con cá ướt vào chảo dầu sôi vậy. Buổi sáng, y còn cười nhạo đám vịt cạn quẫy nước bắn tung tóe khắp thuyền, thì giờ đây, Vân Diệp phát hiện ra mình đạp nước còn bắn tung tóe cao hơn thế.

Toàn thân bị nước biển lạnh buốt như đâm vào da thịt, y phải nỗ lực quẫy đạp liên tục, như thế mới mong cơ thể không bị đông cứng. Đông Ngư cũng nhảy xuống nước, canh chừng bên cạnh Vân Diệp, miệng ô ô a a, như muốn nói gì đó.

Lúc này, ngay cả mạng sống còn chẳng thuộc về mình, còn hơi đâu mà để ý đến hắn. Y tiếp tục đạp nước. Đúng một tuần trà sau, Vân Diệp mới thuận lợi kiểm soát được thân thể, và nước biển cũng không còn lạnh buốt như lúc mới xuống nữa.

Lau nước biển trên mặt, hét lớn với đám người đang thò đầu ra ở mạn thuyền: – Mau xuống đây! Trong nước thoải mái lắm!

Nói xong Vân Diệp đạp chân vào thân thuyền, lao vút đi, bắt đầu thực hiện động tác bơi ếch tuyệt đẹp.

– Nhìn hầu gia kìa, giống hệt một con ếch.

Một hán tử thông minh, hiểu rộng, bình luận về động tác bơi lội "ưu nhã" của hầu gia, vừa thốt ra khỏi miệng, một cái chân đã đạp thẳng vào đít hắn, khiến hắn ngã cắm đầu xuống biển.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, nơi bạn có thể khám phá vô vàn câu chuyện hấp dẫn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free