(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 623:
Tại sao lúc nào trong miệng ngươi cũng là chuyện tổ tông các ngươi bị ức hiếp, rồi tổ tông các ngươi mới phản kích? Cứ như thể lẽ phải luôn nằm trong tay các ngươi vậy.
Uyên Cái Tô Văn chất vấn, không hề khách khí:
– Đương nhiên là như thế! Từ thuở viễn cổ, tổ tiên ta đã học được hai đức tính tốt là khiêm tốn và lương thiện. Khi tổ tiên các ngươi còn mông trần đuổi sói khắp nơi thì tổ tiên ta đã sống trong hang, biết dùng vải làm khố. Khi tổ tiên các ngươi còn giao hoan với dã thú, đồng thời đột phá chủng tộc để sinh ra những kẻ quái dị thì tổ tiên ta đã định ra luân thường đạo lý. Khi tổ tiên các ngươi vẫn còn ăn sống nuốt tươi thì tổ tiên ta đã biết nướng gà để thưởng thức rồi.
– Ngươi nói xem, một tộc giàu có như tổ tiên ta có thèm muốn mấy thứ rách nát còn thua cả ăn mày của tổ tiên các ngươi không? Chẳng lẽ Uyên Cái Tô Văn ngươi lại đi cướp cháo mốc của một tên ăn mày ư? Không phải sao! Ngược lại, trong lòng tên ăn mày luôn muốn lột sạch quần áo là lượt của quý tộc. Ngươi nói xem, Lão Cái, nếu lẽ phải không nằm trong tay tổ tiên ta thì nó nằm trong tay tổ tiên các ngươi à?
– Liêu Đông đã bỏ hoang ngàn năm rồi...
– Câm mồm! Ngươi nói câu này thật không biết xấu hổ. Ngươi chắc không lạ gì cái tên bốn quận Nhạc Lãng, hay là cố ý muốn quên đi rồi?
– Đại Đường sẽ không bỏ qua cho Cao Ly, đúng không? Dù bọn ta có khom lưng uốn gối, có nịnh nọt cung phụng đến thế nào th�� các ngươi cũng sẽ không buông tha Cao Ly, phải không? Cao Ly sẽ cho các ngươi một bài học thê thảm nhất, để các ngươi phải quên đi cái tên từng vang vọng trong truyền thuyết của mảnh đất này.
– Uyên Cái Tô Văn, hiện giờ ngươi còn chút lòng tin nào không? Có điều ta sẽ mang ngươi theo, để ngươi tận mắt thấy bọn ta công phá ba thành trì và biến chúng thành đống hài cốt như thế nào.
Vân Diệp cười nhạt:
– Ngươi còn chưa hiểu sao? Hoàng đế của bọn ta luôn than thở rằng hổ báo trong rừng ngày càng ít đi, săn bắn chẳng còn được tận hứng. Các tướng quân ai nấy ngồi trong phủ thở dài vì thân thể phát phì, còn quan văn tụ tập ở Trường An thì tức giận vì không được quản lý thêm đất đai rộng lớn hơn nữa.
– Càng không nói tới bách tính bọn ta, họ ngày càng bất mãn với những mảnh đất cằn cỗi được phân chia. Nếu ngươi ở Trường An mà nghe thấy tiếng kêu gào từ sâu thẳm tâm can đó, thì sẽ biết, chẳng cần cả quốc gia xuất chinh, chỉ cần Bệ hạ phất tay, tướng sĩ anh dũng sẽ ồ ạt tiến đến Liêu Đông, lấp kín Cao Ly. Uyên Cái Tô V��n, các ngươi đã tính toán sai lầm rồi. Chẳng lẽ các ngươi nghĩ làm bao nhiêu chuyện xấu mà không cần phải trả giá ư? Nằm mơ!
Hai người trong xe tù ngây người nhìn Vân Diệp thao thao bất tuyệt, nói văng cả nước bọt. Y hai tay vung lên, mặt mày lúc thì hung dữ, lúc thì vui mừng, khi thì kích động, khi lại hừng hực đấu chí. Đến khi nói d���t câu cuối cùng, vẻ mặt y hoàn toàn thả lỏng, thở phào một cái, dường như rất hài lòng. Y chắp tay, quay trở về đống chăn, nằm xuống, ngáp một cái, rồi chẳng bao lâu sau đã có tiếng ngáy khe khẽ truyền ra...
– Tô Văn, y vừa làm gì vậy?
Vinh Hoa nằm trong lòng Uyên Cái Tô Văn khẽ hỏi:
– Y đang tự trấn an mình, tìm kiếm dũng khí để trở nên kiên định hơn, để không còn gặp ác mộng nữa, nên mới nói ra những lời lừa mình dối người như vậy. Vinh Hoa à, ác mộng đêm qua y gặp phải nhất định rất đáng sợ, nhưng ác mộng của chúng ta thì không biết đến bao giờ mới chấm dứt đây. Ta có một linh cảm chẳng lành, rằng lần này ác mộng của chúng ta sẽ còn đáng sợ và kéo dài hơn nữa.
Không chỉ ba người bọn họ gặp ác mộng, mà còn có một người nữa. Ông ta nắm chặt tờ chiến báo trong tay, gần như vò nát. Khuôn mặt tím tái, ông lẩm bẩm:
– Biết ngay là không nên thả y ra mà! Lão phu thiếu niên tòng quân, không biết bao nhiêu kẻ đã bỏ mạng dưới lưỡi đao của lão phu, nhưng chưa bao giờ khốc liệt đến mức tận diệt như y đã làm. Thành Ti Sa đã bị nung cháy rồi, người trong đó còn ai sống sót nổi sao? Chiến thuyền của Tam Sơn Phổ đã vận chuyển tới kinh thành, liệu nơi đó còn người sống nữa ư? Tiểu tử kia, lão phu chỉ muốn mượn trí tuệ của ngươi để có cớ xuất binh, chứ không muốn ngươi dùng mực mà quét lên bản đồ. Ngươi có biết ngươi quét tới đâu, nơi đó chẳng còn một ngọn cỏ nào không?
Triều hội ngày mai, lão phu e rằng không thể đi rồi.
– Lão Phúc, Lão Phúc! Lão gia ta không khỏe, ngươi hãy đến Thượng Thư Tỉnh xin nghỉ giúp ta.
Cẩu Tử cười hì hì, khoác áo da thú vào người, đeo cung sau lưng, trong ống tên cắm mười mũi tên lông gà, hông gài thanh sài đao, còn có một cuộn dây thừng. Hắn vẫy tay chào Vân Diệp rồi chui ngay vào rừng. Lần này hắn đi tiếp ứng Đơn Ưng, người đã đến thành Thương Nham trước đó.
– Ông không lo cho Cẩu Tử ư? Để nó đi một mình như vậy sao?
Vân Diệp kỳ quái hỏi Vô Thiệt đang vươn cổ nhìn theo. Ông ta xưa nay vẫn luôn yêu thương Cẩu Tử, hai năm qua đã dốc hết bản lĩnh truyền thụ cho hắn, coi hắn như con cháu mình. Ông chưa bao giờ ��ể Cẩu Tử cuốn vào những tranh chấp vô vị, và với mối quan hệ của ông ta, việc kiếm cho Cẩu Tử một chức quan vốn rất dễ dàng.
– Chó con lớn rồi thì phải tự đi kiếm thức ăn thôi. Hầu gia thấy lão phu còn sống được bao năm nữa ư? Nếu không nhân lúc này thả nó ra rèn giũa một chút, chẳng lẽ phải đợi đến khi chân lão phu lạnh ngắt rồi mới thả nó ra sao?
Tâm tình của Vô Thiệt có vẻ không tốt, vươn cổ mãi cũng chẳng còn nhìn thấy Cẩu Tử nữa. Ông bực tức trả lời một câu rồi phẩy tay định bước lên thuyền, nhưng đi được nửa đường thì lại quay lại hỏi:
– Hầu gia chắc chắn muốn sử dụng châm pháp ác độc ấy với người Cao Ly đó ư? Lần trước, Tôn Tư Mạc đã nhiếc móc lão phu dữ dội, nói rằng châm là để cứu mạng, lại bị đám âm nhân bọn ta làm vấy bẩn. Ông ta còn bảo lão phu rằng, nếu dám truyền châm pháp này cho Cẩu Tử, ông ta sẽ đâm cho Cẩu Tử hai cái chân chó, khiến nó suốt đời không bao giờ dùng được châm.
– Ai bảo ông dùng thứ đó với người Đại Đường? Tôn tiên sinh thí nghiệm bệnh lý trên người tử tù còn chẳng cho phép, vậy mà ông lại chạy tới nói mình có pháp môn bất truyền để lấy nguyên dương, cạn kiệt cốt tủy của người ta, chẳng phải tự mình chuốc lấy lời mắng chửi hay sao? Bản lĩnh ác độc đó đương nhiên không thể truyền cho Cẩu Tử. Một đứa bé ngoan như thế, ông không thể để nó mang cái tiếng ác ma được.
Vân Diệp vô sỉ gạ gẫm:
– Ta thấy ông truyền cho ta thì được. Ta là tên hoàn khố, lại là 'tam hại', còn là quan viên, chiếm trọn ba loại người ghê tởm nhất trên đời này. Bộ châm pháp này sinh ra là để dành cho ta thì phải! Có được đồ đệ như ta là phúc của ông, ta vừa thông minh, vừa tài cán, lại còn thiện lương, chắc chắn ta sẽ không mang châm pháp này đi truyền lung tung đâu.
– Một tên đồ tể vừa mới thiêu chết mấy vạn người mà còn dám tự nhận mình thiện lương ư? Sau này tuyệt đối ta không đứng cùng ngươi nữa! Chẳng may ông trời đánh nhầm người thì sao? Ngươi có học châm pháp cũng chẳng thành vấn đề gì, vì ngươi vốn dĩ đã xấu xa sẵn rồi, thêm một thứ này nữa cũng chẳng ai để tâm đâu.
Đợi Vô Thiệt tuổi cao sức yếu lắm lời bước lên thuyền, Vân Diệp nhìn Nhân Hùng một cái. Nhân Hùng gật đầu, lập tức dẫn theo mười người đi sâu vào rừng.
Điện Vạn Dân lúc này náo nhiệt như một cái chợ, đủ mọi tiếng ồn ào trộn lẫn vào nhau. Mấy vị phu tử nghiến răng nghiến lợi chỉ thẳng vào đám Lý Hiếu Cung mà mắng:
– Năm xưa, khi chiến loạn dùng kế sách thanh trừ cũng chẳng sao, có thể nhanh chóng dẹp loạn thì đó là đại đức. Lão phu chưa bao giờ trách các ngươi đã lạm sát.
– Hiện giờ thiên hạ đã thái bình, vì sao vẫn còn thấy máu đổ? Đột Quyết đã bình định, Tiết Duyên Đà cũng cúi đầu xưng thần. Tuy người Thổ Cốc Hồ bị trọng thương vẫn chưa chịu từ bỏ dã tâm, nhưng hiện giờ bọn họ vẫn phải ngoan ngoãn phái Đại tế ti tới triều bái. Còn người Cao Ly xây trường thành, điều đó chẳng phải nói lên rằng bọn họ muốn tự nhốt mình lại đó sao?
– Bọn lão phu khao khát mong chờ thái bình đến, vì sao lúc này lại ép một người trẻ tuổi không muốn đánh trận, cũng không biết đánh trận, phải ra chiến trường? Thủy sư Lĩnh Nam hàng năm vận chuyển lương thực có gì không tốt? Giá lương thực ở Trường An liên tiếp hai năm duy trì dưới bốn đồng, đó chính là nhờ công lao của họ, tốt hơn đám giết người phóng hỏa như các ngươi rất nhiều. Một người trẻ tuổi tốt đẹp như thế lại bị đám lão tặc các ngươi ép đi giết người, giờ lại gây ra chuyện lớn, các ngươi ăn nói với Bệ hạ và vạn dân thiên hạ ra sao đây?
Lão Hà Trù là vị quan tuổi cao nhất, chẳng coi đám võ tướng trước mắt ra gì, mà chỉ trích gay gắt. Lý Tịnh viện cớ cáo bệnh, nghe nói là chân đau không chịu nổi. Lý Tích thì vội vàng chui ra đằng sau. Chỉ còn Lý Hiếu Cung không tránh đi đâu được, đành phải phơi mặt ra mà chịu trận, hứng lấy mọi lời mắng chửi.
Mọi quyền lợi liên quan đến bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.