Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 624:

Trù công, Vân Diệp đi chuyến này là để đón hài cốt các tướng sĩ đã hy sinh của tiền triều về, cũng là để thể hiện uy danh nước ta, có gì sai chứ?

Lý Hiếu Cung không nói thì thôi, vừa lên tiếng là chọc vào tổ ong vò vẽ. Ngu Thế Nam đứng ra chỉ thẳng mặt nói: – Thế thì cũng đâu cần các ngươi phải làm quá chuyện lên. Lão phu đã tấu lên Bệ hạ phong Vinh Lưu vương Cao Kiến Vũ l��m Thượng trụ quốc, Liêu Đông quận vương. Chỉ cần phái sứ giả đi ban chiếu chỉ là có thể vỗ về họ. Đến khi đó, muốn lấy thi hài tướng sĩ về thì chỉ nhấc tay là xong. Vậy cớ gì phải dùng đại quân chinh phạt? Lần này Vân Diệp đơn độc xâm nhập sâu vào trăm dặm Liêu Đông, chỉ cần bất cẩn một chút là toàn quân có thể bị tiêu diệt. Nếu Vân Diệp chiến bại, tội lỗi không phải của y, mà chính là của các ngươi.

Phòng Huyền Linh tiếp tục giữ im lặng, không nói một lời. Đỗ Như Hối cũng chẳng lên tiếng. Hai người bọn họ thân phận nhạy cảm, không nói gì thì hơn. Chỉ có Ngụy Trưng đứng ra, đưa triều vật lên bẩm báo với Hoàng đế: – Bệ hạ, nếu chinh phạt Liêu Đông thì vi thần không có ý kiến. Bọn giặc Cao Ly đầy dã tâm lang sói, thèm khát đất đai nước ta, đúng là cần phải chinh phạt. Chinh phạt Liêu Đông là đại sự, cần phải dốc hết quốc lực mới có hiệu quả. Vậy vì sao lại âm thầm phái Vân Diệp đơn độc xuất chinh, trong khi chúng thần lại chỉ nghe đồn đại, không hề thấy có cuộc bàn bạc nào trên triều? Như vậy là vì sao? Chẳng lẽ chúng thần không đáng tín nhiệm?

Lý Nhị ngồi trên ngai vàng nhìn chúng thần tranh cãi phía dưới cũng cảm thấy đau đầu. Ông ta biết rõ chi tiết hơn nhiều so với các thần tử phía dưới. Bách Kỵ Ti đã báo cáo mọi chuyện trên chiến trường cho ông ta. Sự tàn độc của Vân Diệp cũng khiến ông ta kinh sợ ba phần. Nghĩ đến thành Ti Sa bị đốt thành tro tàn, Lý Nhị mơ hồ cảm thấy mình đã mắc bẫy. Vân Diệp lấy hài cốt về vốn không khó khăn, vậy vì sao lại ra tay tàn độc đến vậy? Tình hình này, dù không muốn đánh Cao Ly cũng buộc phải đánh rồi. Chẳng lẽ Cao Ly có kẻ nào lớn mật đến mức tiến binh vào Đại Đường?

– Ngụy khanh nói gì vậy? Trẫm chỉ phái Vân Diệp đi làm một chuyện nhỏ, không cần nói cho thiên hạ. Tính ra thì đây còn là chuyện riêng của Trẫm, nên Trẫm không bàn bạc với mọi người.

– Thiên tử không có chuyện riêng. Toàn bộ chuyện riêng của Bệ hạ đều liên quan tới quốc kế dân sinh, sao có thể xem nhẹ được?

Thực ra trên triều đường, chẳng ai quan tâm đến việc người Cao Ly chết bao nhiêu, hay liệu họ có đáng chết hay không. Họ chỉ quan tâm đến quyền lợi và địa vị của bản thân. Hai năm qua không có chiến sự, quyền lực của quân đội đã bị giảm sút đến mức tối đa. Trừ vài viên đại tướng trấn thủ bên ngoài, những lão tướng còn lại cơ bản đều nhàn rỗi ở nhà. Ngay cả việc quản lý đại môn hoàng cung cũng chỉ có bốn vị lão tướng. Thực ra không cần nhiều người như vậy, nhưng Lý Nhị vì muốn vỗ về những tướng quân kia, thể hiện sự tín nhiệm tuyệt đối với họ, nên mới giao cho bốn người trông coi. Giờ muốn vào hoàng cung phải qua bốn chốt canh.

Các quan văn những năm qua tích cực thể hiện tài cán của mình, công kích tập đoàn quân quý từ mọi phương hướng, muốn giành lấy phần lợi lớn nhất. Ngay cả kẻ ngốc cũng biết vì sao đám lão tướng lại phái Vân Diệp đi Liêu Đông, nhưng không ai dám bóc trần sự thật, ép đám lão tướng thừa nhận rằng họ phái Vân Diệp đi Liêu Đông là để khơi mào chiến hỏa. Chỉ có như vậy, tập đoàn quan văn mới có thể nắm được điểm yếu để ra tay.

Lý Nhị, vốn đang lâm vào thế khó xử, cuối cùng cũng nổi giận. Ông vỗ mạnh bàn, đợi mọi người trở về hàng ngũ mới lên tiếng: – Vân Diệp là thân binh của Trẫm, phái đi làm chút chuyện vặt, không có gì to tát. Giờ xảy ra chuyện thì chúng ta phải đề phòng. Ra lệnh cho Trương Kiệm dốc toàn lực phòng bị, Khế Bật Hà Lực tăng tốc hành quân, tụ họp với Trương Kiệm trong thời gian sớm nhất, thủ vệ Liêu Đông không được lơ là. Các ái khanh, chuyện này chưa kết thúc, Trẫm dám nói đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Chúng ta hãy ngồi xem biến hóa đi, chẳng phải chuyện lớn lao gì, chỉ là lấy hài cốt mà thôi…

Cẩu Tử vai vác thừng, kéo theo thanh trượt làm bằng gỗ. Trên thanh trượt là một con lợn rừng và một con hươu, còn có mấy con gà được buộc bên cạnh.

Áo da của hắn, qua mấy ngày sống trong rừng, đã rách bươm. Đôi giày cũng rách đến nỗi lộ cả ngón chân cái. Thành Thương Nham đã hiện ra trước mắt. Hắn nghĩ, một thợ săn Liêu Đông như mình vào thành chắc không khó khăn gì. Là một thám tử đủ tiêu chuẩn, thời gian qua hắn đã học được kha khá tiếng Liêu Đông từ Nhân Hùng rồi.

Thành Thương Nham là tòa thành lớn nhất trong phạm vi ba trăm dặm quanh đây. Dân số nơi này chiếm đến hai phần mười của Liêu Đông, là nơi làm giàu của người Cao Ly tại Liêu Đông. Dân cư hỗn tạp, người Cao Ly, người Đường, di dân Tiền Tùy, người Hắc Thủy, Bách Tế, Mạt Hạt đều tề tựu giao dịch tại nơi đây. Vị trí trọng yếu của nó chỉ sau thành An Thị. Người trấn thủ nơi này là Cao Huệ Chân, ông ta là dũng sĩ có tiếng của Cao Ly. Năm xưa, chính ông ta một mình trấn giữ thành An Thị, buộc Tùy Dương Đế phải tránh xa. Qua trận chiến đó, ông ta trở thành danh tướng lừng lẫy.

Trên tường thành cao ngất không có cờ hiệu như tường thành ở Đại Đường, chỉ thấy các võ sĩ mang cung kiếm tuần tra. Trong cổng thành có mấy người sơn dân dè dặt bước ra. Rõ ràng, nơi này đã bắt đầu phòng bị nghiêm ngặt. Cao Huệ Chân đã ngửi thấy mùi vị khiến ông ta bất an.

Cẩu Tử vừa tới cổng thành thì một người đàn ông to béo với dáng vẻ chưởng quầy chạy ra, hô lên: – Cẩu Tử, Cẩu Tử! Sao giờ ngươi mới tới? Đi săn mấy con thú mà chậm mất ba ngày! Chậm thêm chút nữa là cổng thành đóng rồi đấy!

Cẩu Tử tuy không nhận ra người này, nhưng nhìn cổ ông ta đeo một con chim ưng khắc bằng gỗ, liền biết ngay đó là nội ứng. Hắn kéo ván trượt đến, than vãn: – Chưởng quầy, ngài không biết ta gặp phải gấu đâu. Nó đã canh dưới gốc cây hai ngày liền. Nếu chẳng phải ta kịp leo lên cây có gai thì nó đã leo lên cắn ta rồi.

Chưởng quầy nổi giận đùng đùng, tát một cái khiến mũ da của Cẩu Tử văng ra. Rồi thúc hắn đi nhanh từ phía sau, đoạn lấy trong lòng ra một nắm tiền đồng ném xuống đất. Cẩu Tử hiếu kỳ nhìn những người đang tranh giành tiền, hỏi nhỏ: – Đó là người Cao Ly à?

– Tiểu tử, đó là nô binh. Người Cao Ly cũng xem thường những kẻ này. Đợi ngươi thấy thân quân của Cao Huệ Chân sẽ biết rằng đám đó cũng không hề kém cạnh.

Khi Cẩu Tử nhìn thấy Đơn Ưng, hắn suýt chút nữa không nhận ra. Cái tên thường ngày mặt lúc nào cũng hếch lên trời, giờ đây miệng lại ngậm một con dao mổ lợn, hai tay dùng chậu gỗ hứng máu lợn. Thấy máu chảy gần hết, hắn liền nhanh tay cho nắm muối vào nguấy lên.

– Chưởng quầy, giờ Tiểu Ưng làm đồ tể à? Cẩu Tử không dám tin vào mắt mình, hỏi chưởng quầy. Cả hai đều là người của Vân gia, đã sớm quen thuộc nhau rồi.

– Tiểu Ưng muốn làm việc đó, lão hán có ngăn cũng không được. Thế thì cũng tốt, Tiểu Ưng khi ở Vân gia trang cũng từng giết lợn, giờ thì quay lại nghề cũ thôi. Nhìn thấy hắn giết lợn, ta luôn nhớ tới chuyện ở trong trang. Khi ấy bảo Đại tiểu tử tới chỗ Tiểu Ưng cắt mấy lạng thịt, toàn thịt béo ở chân, luộc chín rồi ăn với bánh bao, nằm mơ cũng chảy nước miếng. Giờ đây, sơn hào hải vị ăn vào miệng cũng thấy như nhau cả.

Đợi con lợn bị xẻ làm hai nửa, Đơn Ưng rửa tay trong nước nóng, bảo với Chưởng quầy: – Phương thúc, ông đợi trong thành mười ngày nữa. Mười ngày sau tất cả phải rút lui. Đoán chừng không tới được Cao Ly nữa đâu, đó là nơi đại quân sẽ tụ họp. Làm việc xong thì cùng nhau trở về, chắc sau này ông sẽ không còn cơ hội tới Cao Ly nữa.

Chưởng quầy cười: – Đi sớm không chừng sẽ khiến người ta hoài nghi. Cao Huệ Chân không phải hạng người tầm thường, thấy tình hình bất thường, chắc hẳn đã chuẩn bị trước rồi. Lần này gia chủ đích thân cầm quân. Tiểu Ưng, ngươi cứ xem Phương thúc này là một quân tốt. Vân gia trang nuôi lão hán nhiều năm, bán mạng cho Hầu gia cũng cam lòng.

Bản dịch này được phát hành bởi Truyen.free, nơi các tác phẩm văn học được trân trọng và lan tỏa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free