(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 630:
Binh lính Cao Ly cứ thò đầu ra là trúng tên ngã gục, nhưng chúng lại nấp sau bức tường thành, liên tục ném đá xuống. Vân Diệp chứng kiến hàng chục binh sĩ của mình bị đá ném trọng thương.
Vân Diệp định ra lệnh cho quân sĩ dùng đạn cháy thì Lưu Phương đã ngăn ông lại:
– Vân hầu, nếu quá coi trọng sinh mạng của binh lính thì không phải là điều hay. Như vậy, quân sĩ sẽ không chịu nổi những trận khổ chiến, e rằng khi ngài cần thắng nhất lại phải chịu thua. Binh lính phải coi cái chết là chuyện bình thường. Trận chiến này chúng ta chắc chắn thắng rồi, không thấy Cao Huệ Chân xuất hiện, lão phu đã biết người Cao Ly chẳng còn cơ hội nào nữa. Cứ coi đây là một trận luyện binh đi, Hầu gia muốn có chỗ đứng vững chắc ở Đại Đường, thì một đội quân tinh nhuệ trong tay mới là chỗ dựa lớn nhất. Nếu có thể không dùng đạn cháy thì đừng dùng. Với nỏ tám trâu, nỏ cứng cùng giáp trụ, họ đã được ngài trang bị đến tận răng rồi. Giờ là lúc họ phải đền đáp lại công sức ấy cho ngài.
Trong lúc nói chuyện, Lại Truyền Phong và Cẩu Phong đã lên tới tường thành. Quả nhiên là dũng tướng, đối diện với kẻ địch ùn ùn kéo tới, quyết tử chiến đấu không lùi bước, họ vẫn khống chế được một khu vực trên tường thành. Cẩu Phong lưng cắm đầy tên, vẫn vung đao thúc giục bộ hạ mau chóng tiến lên.
Lại Truyền Phong không biết nhặt đâu ra một cây chùy xích. Một chùy vung ra, đánh bật cả người lẫn tấm khiên của kẻ địch đối diện rơi xuống thành. Chẳng mấy chốc, nhiều quân tốt nữa đã leo lên được. Sau một loạt tên bắn dày đặc, Vân Diệp nhìn thấy người Cao Ly không ngừng rút lui. Việc hạ thành không còn là vấn đề nữa, cùng lắm chỉ tốn chút thời gian để thanh trừ nốt tàn quân.
Cửa thành được mở ra, Vân Diệp đội mũ trụ, theo Lưu Phương vào thành. Vào trong, ông mới nhận ra thành Thương Nham quả nhiên danh bất hư truyền. Các cửa hiệu san sát hai bên đường, đều là nơi trung chuyển hàng hóa. Mỗi ngày có các thương đội mua hàng hóa tại đây rồi vận chuyển đến Đại Đường, Cao Ly, thậm chí là Mạt Hạt. Giờ đây, đường phố vắng tanh, nhà nhà đều cửa đóng then cài. Ngay cả trẻ con khóc cũng lập tức bị người lớn bịt miệng, chỉ sợ gây ra tiếng động khiến hải tặc kéo tới.
Mặt đất ngổn ngang những phần thi thể tàn khuyết, máu trên sàn đá đọng lại thành một vũng nhỏ. Lưu Phương hít sâu một hơi. Vân Diệp chợt nhận ra lão già này dường như trẻ hơn mười tuổi. Khi đi qua một cánh cửa, ông ta thình lình rút kiếm đâm thẳng vào bên trong. Lúc rút ra, lưỡi kiếm đã đẫm máu.
– Tiên sinh không sợ đằng sau cánh cửa đó là phụ nữ hay trẻ nhỏ sao? Ra tay tàn độc như vậy, chẳng phải không giống với lời tiên sinh dạy bảo về một đội quân đường đường chính chính sao?
Lưu Phương quét mắt bốn phía, nói từng chữ một:
– Đội quân đường đường chính chính là một danh xưng chỉ có sau khi thắng lợi. Trước đó, giữ được mạng sống mới là nhiệm vụ hàng đầu. Bất kể kẻ sau cánh cửa kia là binh sĩ hay bình dân, chỉ cần có hiềm nghi mưu đồ bất lương, chúng ta phải loại bỏ toàn bộ nguy hiểm tiềm tàng đó.
Vân Diệp gật đầu, bảo đám Lưu Tiến Bảo vây quanh mình chặt hơn một chút, rồi theo đại đội tiến vào nội thành. Vây ba mặt bỏ một mặt là kế sách đã chuẩn bị từ trước, để cho người ta một con đường sống, tránh để đối phương liều chết cá cùng lưới với mình.
Cao Ngọc Long đứng trên tường thành dùng tấm thuẫn che kín mít. Một văn quan Cao Ly ra sức hò hét với tướng sĩ thủy quân đang ở dưới thành.
– Hắn nói gì thế?
Vân Diệp hiếu kỳ hỏi:
Lưu Phương nghe một lúc rồi phiên dịch:
– Gia chủ họ Cao nói với ngài rằng, trong lần cướp bóc này, ngài đã thắng rồi. Tài sản ngoài thành tùy ngài mang đi, nhưng hãy đảm bảo không tấn công nội thành. Nếu không, tất cả mọi người sẽ liều mạng với ngài.
– Tài sản ngoài thành vốn dĩ là của chúng ta, ta đâu có ý định bỏ qua. Lại Truyền Phong, ngươi nghĩ sao?
– Đại soái, đừng nghe hắn nói. Trong ngoài thành, chúng ta phải lấy hết. Những thứ đáng tiền đều nằm trong nội thành, không thể phí công vô ích được. Vả lại chiến mã của chúng ta rất ít, đi tới thành Đại Vương những ba trăm dặm đường. Mạt tướng thấy chúng đem ngựa vào nội thành, vậy sao có thể không chiếm nội thành được chứ?
– Đám cường đạo khốn kiếp! Gia gia đây không sợ các ngươi! Có giỏi thì đến công phá cổng thành do gia gia canh giữ đi!
Trên chiến trường, bất ngờ vang lên tiếng Đường chuẩn mực. Tất cả mọi người nhìn Cẩu Tử đang múa may trên cổng thành như nhìn một kẻ đã chết.
– Sao hắn lại lên cổng thành?
Vân Diệp hiếu kỳ hỏi:
– Có gì lạ đâu. Binh lực giữ thành không đủ, nhất định phải phát động thương hộ trong thành cùng nhau bảo vệ nội thành, đó là thủ pháp thường thấy. Phải rồi, người cầm vũ khí kia là ai?
Lưu Phương chỉ biết rõ Cẩu Tử và Đơn Ưng, không biết hơn hai trăm người đang ở bên cạnh.
– Đó là chưởng quỹ của vãn bối, cùng các tiểu nhị. Nhà vãn bối có một cửa hiệu nhỏ trong thành này.
Vân Diệp tỉnh bơ đáp lời, khiến đám Lại Truyền Phong nghe xong đều trợn mắt há mồm.
– Rốt cuộc ngươi có bao nhiêu sản nghiệp vậy?
Lưu Phương hỏi câu mà ai cũng muốn hỏi. Một nơi hoang sơ như thế này cũng có tới cả trăm tiểu nhị, chẳng hiểu ở những chốn phồn hoa thì có bao nhiêu người?
– Vãn bối chẳng quản chuyện trong nhà, đều do tiện nội lo liệu. Muốn biết thì phải để vãn bối đi hỏi nàng ấy mới được. Hỏi chuyện này làm gì? Hiện giờ chúng ta phải công thành, công thành sớm thì chúng ta còn được nghỉ ngơi, mai lại phải tiếp tục xuất phát nữa. Cứ đánh thẳng từ cổng thành vào đi.
Lưu Phương không tiếp thu ý kiến của Vân Diệp, phất tay ra hiệu. Tên như châu chấu bắn về phía tường thành nơi Cao Ngọc Long đang đứng. Tên quan văn lải nhải không ngừng kia lập tức bị bắn thành nhím, rơi từ trên tường thành xuống. Trên tường thành, tên cũng lác đác bắn trả xuống, hai bên đấu súng tên tưng bừng.
Vị giáo úy giữ cổng thành nhét vào tay Đơn Ưng một cây cung, quát lệnh bắn về phía đám hải tặc dưới thành. Đơn Ưng nhận lấy, chỉ thuận tay kéo nhẹ một cái mà cánh cung đã biến thành hình trăng tròn. Tên giáo úy chưa kịp khen ngợi thì Đơn Ưng đã giương cung, bắn một mũi tên thẳng vào đầu hắn.
Trước khi mũi tên đâm xuyên đầu, hắn mơ hồ nhận ra điều bất thường. Đợi Đơn Ưng giết liền ba tên giáo úy nữa, Cao Ngọc Long mới chợt nhận ra. Hắn đang định hét lên rằng những kẻ kia là quân đội Đại Đường, thì thấy sườn mình đau nhói. Kẻ lúc nãy đứng trên thành lầu hò hét đã đâm trùy thủ ngập sâu vào người hắn, còn tưởng hắn là một dũng sĩ...
Đại đao của Nhân Hùng càn quét không đối thủ. Một mình hắn chém giết từ đường lớn dẫn tới cổng thành. Ba huynh đệ của hắn rú lên như sói, vung đao ra sức chém giết, không để lão đại xông pha nguy hiểm một mình.
Lão Phương run rẩy trốn đi. Tuổi cao rồi, không vung đao được nữa. Lát nữa Hầu gia vào thành, mình đi theo hầu hạ, đó mới là việc mình cần làm. Còn chuyện cầm đao giết người là của đám trẻ tuổi. Trốn vào trong phòng, lão mới phát hiện mấy người quen đều đang run rẩy ẩn mình trong đó.
Thấy Lão Phương vào, chưởng quỹ Vu Đức Hiên hỏi:
– Lão Phương, Hầu gia nhà ông vào thành chưa? Nếu không đánh vào được, đám người chúng ta sẽ chết không có đất chôn.
– Ông cứ yên tâm đi. Vừa rồi ta thấy Cao Ngọc Long đã bị giết, Nhân Hùng cũng đã đánh tới cổng thành. Chẳng bao lâu nữa nội thành sẽ bị phá, tổn thất của mấy nhà sẽ được Hầu gia đền bù, cuối cùng cũng được về nhà mình. Lão Triệu, ông không muốn điều đó sao?
Cánh cửa thành mà thường ngày phải cần năm đại hán mới mở được đã bị một mình Nhân Hùng dùng vai húc văng ra, hò hét bảo đại quân mau chóng tiến vào thành. Toàn thân hắn đã gần như thành con nhím, Vân Diệp còn thấy một mũi tên cắm trên mũ trụ của hắn. Chẳng cần ông phải nói nhiều, anh em nhà họ Dương đã đánh thẳng vào.
Chiến sự không hề kịch liệt, vì người của họ Cao đã cưỡi ngựa tháo chạy khi cánh cửa này vừa mở ra. Thành Thương Nham có địa thế trước thấp sau cao, cửa sau nối liền với con đường thông đến thành Mộc Để. Khi Vân Diệp đứng ở phủ thành thủ nhìn lên núi, chỉ thấy loáng thoáng mấy cỗ xe ngựa đã biến mất sau lưng núi.
Truyen.free là đơn vị nắm giữ bản quyền nội dung này.