(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 631:
Cẩu Tử sốt ruột tìm kiếm khắp phủ thành thủ, ngay cả kho châu báu cũng mở ra nhìn ngó, rồi ủ ê ngồi ở góc tường nghỉ ngơi. Người thường ngày vốn thích châu báu nhất vậy mà chẳng thèm liếc nhìn vàng bạc lấy một cái. Đơn Ưng ngồi xuống bên cạnh, lên tiếng:
– Đừng đau lòng. Nữ nhân đó thân phận trông có vẻ không đơn giản, nhất định là khuê nữ Cao gia. Ngươi vừa mới giết lão gia tử nhà người ta, dù gặp mặt cũng chỉ liều mạng với ngươi, không gặp thì hơn.
– Tiểu Ưng, ngươi có bao giờ lần đầu tiên gặp một nữ tử, chỉ nhìn một cái là thích ngay rồi không? Tối hôm đó chúng ta quá vội vàng, nói thật ta chỉ nhớ nàng có một đôi mắt to, còn lại toàn mơ hồ. Giờ muốn nhìn lại đôi mắt to đó, ngươi nói xem phải làm sao?
Đơn Ưng nhấp một ngụm rượu nhỏ từ bình rồi đưa cho Cẩu Tử, cảm khái nói:
– Có chứ. Lần đầu tiên ta nhìn thấy Đại Nha là biết nàng là tức phụ của ta, chẳng nghĩ gì, cầm một bộ lòng lợn tìm đại cữu ca cầu thân, thiếu chút nữa làm đại cữu ca tức chết. Có điều về sau huynh ấy vẫn nhận tên muội phu này. Còn ngươi không gặp được nữ nhân kia nữa, thật đáng thương.
– Chưa chắc đâu. Chẳng phải chúng ta vẫn còn tiếp tục tiến lên sao? Tới thành Mộc Để tìm, tìm không thấy ta sẽ tới thành Đại Vương. Nếu vẫn không thấy thì tiếp tục tìm khắp thế gian này. Ta không tin là không tìm thấy nàng. Ngươi không biết đó thôi, tối nào ta ngủ cũng nằm mơ thấy đôi mắt to ấy.
Những thiếu niên nói chuyện nữ nhân luôn dễ hợp ý nhau. Đơn Ưng rất tán thành hành động của Cẩu Tử, hẹn nhau cùng đi tìm. Tìm được rồi sẽ dùng tốc độ nhanh nhất đưa vào động phòng. Đơn Ưng còn mách nước, nữ nhân bị đưa lên giường rồi sẽ ngoan ngoãn nghe lời ngươi.
Vân Diệp bị một đám thương nhân vây kín, nhao nhao yêu cầu được chia một chén canh trong chiến lợi phẩm. Bọn họ cho rằng mình đã bỏ công lớn, nhà nào cũng đưa ra một danh sách dài, yêu cầu được mua, có điều bọn họ không định trả tiền mà thôi.
– Đồ có thể cho các ngươi, nhưng các ngươi không được hưởng thụ vinh quang của kẻ chiến thắng. Vì an nguy của những thương nhân Đại Đường khác ở Cao Ly, các ngươi phải để người khắp thành nhìn thấy bị xử quyết. Xử quyết xong các ngươi có thể đem hàng hóa theo ta về nước, có điều phí thuyền các ngươi phải trả.
– Hầu gia, ngài nói xử quyết? Là xử quyết chúng tôi sao? Ngài xử quyết rồi chúng tôi còn về thế nào, chẳng lẽ là đưa thi thể về?
Lão chưởng quầy cẩn thận hỏi, đồng thời sẵn sàng bỏ chạy.
– Chỉ cần đào một cái hố, ném các ngươi vào, sau đó lấp đất lên là xong. Người Cao Ly phải tận mắt chứng kiến. Nếu không sau này các ngươi còn muốn tới Cao Ly làm ăn thì khó lắm.
– Chôn sống? Hầu gia, lão hủ không cần hàng hóa nữa, chỉ xin hầu gia cho một đường sống. Vừa rồi chúng tôi đã lập công mà, ngài dù không thương cái mạng nhỏ c���a đám hạ nhân chúng tôi, cũng xin ngài nể mặt lão công gia mà tha cho chúng tôi.
– Ai muốn lấy mạng các ngươi? Trong hố, ta sẽ sai đào một đường hầm ngắn. Các ngươi vào rồi men theo địa đạo bò ra phía bên kia hố. Chúng ta cho tử thi người Cao Ly vào hố chôn là xong. Nhớ mặc y phục các ngươi vào xác chết, nói không chừng sau này người Cao Ly sẽ đào lên xem.
– Nhưng hầu gia, chúng ta định lừa ai đây? Người Cao Ly chạy thoát rất nhiều, nhiều người đã nhìn thấy chúng tôi giúp ngài, chẳng lẽ ngài giết cả thành sao?
Lão Phương đương nhiên không lo hầu gia sẽ chôn sống mình, ông ta chỉ thấy không cần làm như thế. Người ta đã nhìn thấy cả rồi, chứng cứ xác đáng, cần gì đào hố?
– Bọn ta là hải tặc, không phải quân nhân. Dù toàn thiên hạ biết bọn ta là quân nhân Đại Đường, chúng ta vẫn phải tự nhận mình là hải tặc. Trên thế giới này có hai người nhất định sẽ tin bọn ta là hải tặc. Mục đích là để hai người này có thang mà xuống. Chỉ cần họ thừa nhận bọn ta là hải tặc, thì bọn ta nhất định là hải tặc, hiểu không?
Lão Phương đầu quay vòng vòng, chẳng hiểu gì, bèn hỏi:
– Hầu gia, hai người đó là ai, ngài có thể nói cho lão nô biết được không?
– Đơn giản vậy mà cũng không hiểu sao. Một là bệ hạ của chúng ta, một là Vinh Lưu vương Cao Kiến Vũ. Hiện bệ hạ chưa chuẩn bị đánh Cao Ly, cho nên không thừa nhận. Cao Kiến Vũ cũng chưa chuẩn bị phòng ngự xong, nên chưa vạch trần. Bọn ta là hải tặc, chuyện này hai bên đều có lợi. Mọi người chỉ cần nói hải tặc công phá thành trì thì mọi chuyện sẽ không liên quan gì đến chúng ta nữa.
Đám chưởng quầy xung quanh yên tâm, ai nấy vội vàng về nhà chuẩn bị.
Thành trì bị công phá bằng vũ lực dưới tình huống bình thường sẽ phải trải qua cuộc thảm sát từ ba tới năm ngày để thị uy, đặc biệt là khi công phá thành trì nước khác càng phải tiến hành. Vân Diệp không hạ được lệnh này, bị Lưu Phương nhạo báng là lòng dạ đàn bà. Đám Lại Truyền Phong cũng rất bất mãn, nhưng Vân Diệp là chủ soái, đành phải ngoan ngoãn nghe lời.
Đám Lão Phương làm việc khéo léo hơn Vân Diệp tưởng tượng nhiều. Bọn họ đi tìm thương gia lớn nhất đàm phán, nói mục đích của đám hải tặc là cướp tiền, không phải thảm sát. Bọn họ nói mãi mới thuyết phục được đám hải tặc rằng chỉ cần có đủ kim tiền, bọn chúng sẽ không nhắm vào phú hộ.
– Phác công, ngài xem bên ngoài toàn là đám hải tặc giết người không chớp mắt, vậy mà tới giờ ngài còn ôm khư khư tiền tài sao được? Nhà ta mua bán trên biển, cho nên mới quen vị đại vương đó, phải nói hết lời mới được đấy. Ngài chấp thuận đi, nhà ta cũng phải giao ra năm phần. Nếu ngài còn do dự, đám con cháu ngày sau phải tuẫn táng vì số vàng bạc kia đấy.
Lời này của Lão Phương không ngừng truyền bá trong đám phú thương Cao Ly, Mạt Hạt, Bách Tế. Những người đó không còn cách nào khác, đành giao ra nửa tài sản để giữ mạng. Khi Lưu Phương, Lại Truyền Phong nhìn thấy châu báu chất đầy sân, đều phục Vân Diệp sát đất.
Đám Lại Truyền Phong cũng từng công phá thành, nhưng chưa từng có thu hoạch lớn như thế. Khi lục soát nhà, luôn có đại bộ phận tiền tài bị giấu đi, bản thân không có thời gian lục từng nhà. Nay chẳng tốn công đã được người ta mang tới nhiều tài bảo như vậy.
Cẩu Phong, dù bị thương, vẫn xua bình dân đi phá tường thành theo lệnh phải hủy tòa thành này. Vân Diệp để lại cho hắn ba nghìn binh mã, bản thân cùng Lưu Phương dẫn đại quân tiếp tục tiến về thành Mộc Để.
Thành Mộc Để là một tòa thành rất nhỏ, không có ngoại quách, tường thành cũng rất thấp. Đại quân tới dưới thành cũng chẳng có ai thò đầu ra. Lính trinh sát lẻn vào thành mới phát hiện đây là một tòa thành trống rỗng, ba nghìn quân đồn trú ở đây không biết đã đi đâu. Đơn Ưng, Cẩu Tử tìm kiếm ba ngày mới xác định toàn bộ quân đã rút về thành Đại Vương.
Vân Diệp mừng rỡ định lệnh đại quân vào thành, nhưng bị Lưu Phương bợp cho một cái, khinh bỉ nhìn y như nhìn đống phân.
– Có loại tướng quân như ngươi thì đúng là bi ai cho tướng sĩ. Chốn hiểm nguy như vậy mà cũng dám dẫn quân vào sao? Nói cho ngươi biết, chỉ cần ngươi vào tòa thành này thì đừng hòng ra được nữa. Kẻ làm tướng trên nhìn thấu phong vân chín tầng trời, dưới nắm được sóng biển bốn phương. Ngươi không thấy cỏ khô củi gỗ để lại trong tòa thành này quá nhiều à? Cho ngươi biết, nếu ngươi lật tung mặt đất lên, ngươi sẽ thấy người Cao Ly đang ẩn mình dưới hầm. Chúng ta mang theo xăng dầu vào thành, người ta chỉ cần cho một bó lửa thì nơi này sẽ là thành Ti Sa thứ hai, ngươi có tin không?
Vân Diệp toát mồ hôi. Lưu Phương không đành lòng, thong thả nói:
– Trên chiến trường phải xem ai chống lại được sự dụ hoặc. Rất nhiều danh tướng bị hủy bởi lợi ích. Sau này ngươi phải nhớ, khuyết điểm của ngươi là quá so đo được mất, không làm việc một cách chắc chắn. Đừng nghĩ đối phương quá ngu xuẩn.
Vân Diệp xuống ngựa, khom mình thi lễ:
– Hôm nay may có Lưu sư chỉ điểm, Vân Diệp biết sai. Nay làm việc con sẽ cẩn thận hơn, không dám đắc ý nữa.
Lưu Phương gật đầu, nhỏ giọng dặn dò Lại Truyền Phong. Vân Diệp nhìn thấy năm trăm tướng sĩ vào thành, chốc lát sau trong thành có khói bốc lên. Lại Truyền Phong dẫn năm trăm tướng sĩ chật vật chạy ra.
Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.