(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 64:
Tết đến tự lúc nào không hay, chẳng nghe thấy tiếng pháo nổ đì đùng, cũng chẳng ngửi thấy mùi thuốc pháo, dường như thiếu vắng hương vị ngày Tết. Dán hai câu đối xuân, treo hai vị thần giữ cửa vẻ mặt quái dị, tướng mạo hung dữ ở đại môn. Lão nãi nãi tự tay bôi đường lên miệng ông Táo, dùng một con gà trống đỏ làm lễ tiễn ông Táo lên chầu trời tâu báo.
Sau khi cúng bái t��� tiên, lão nãi nãi vuốt ve bài vị của ông nội, chẳng hề tỏ chút thương cảm, chỉ lẩm bẩm rằng ông nội hãy đợi bà thêm chút nữa. Bà chỉ mới có vài ngày hạnh phúc, chưa có ý định xuống suối vàng gặp ông nội đâu. Nhất định phải đợi đến khi Vân Diệp thành hôn, lũ tiểu nha đầu gả chồng hết rồi bà mới rảnh rang mà đi tìm ông.
Vân Diệp nỗ lực dùng bút lông chấm mực đen viết bài vị của người cha trên danh nghĩa. Trong linh đường không có ai khác, chỉ có hai ông cháu mà không khí thì lạnh lẽo.
Lão nãi nãi không ngừng than thở, nói về nỗi bi ai vì ít người nối dõi. Bà nhớ năm xưa linh đường đông đúc nam đinh, nay chỉ còn một đứa cháu trai, khiến lòng bà chua xót. Có điều trong chớp mắt bà lại phấn chấn nói, một nhà đầy nam đinh cũng chẳng bằng một đứa cháu trai. Cháu trai của bà nay đã là Lam Điền hầu, kết giao với toàn vương công quý tộc. Mấy ngày trước ngay cả thái tử điện hạ cũng đích thân tới vấn an bà lão này, mồ mả tổ tiên nhà họ Vân đã bốc khói xanh rồi.
Rốt cuộc là mồ mả tổ tiên Vân gia có bốc khói hay không thì Vân Diệp không biết, nhưng giờ thì y đã bốc khói rồi, mà là khói bốc ra từ mũi.
– Thái tử điện hạ quang lâm hàn xá thật vinh hạnh, không biết điện hạ chuẩn bị nhiều dưa như vậy là vì lý do gì?
Vân Diệp cố nén giận hỏi Lý Thừa Càn:
Lý Thừa Càn vừa nhai bánh ngày Tết, vừa nói ú ớ:
– Cô nghe thấy một tin tức, biết Lam Điền hầu rất thích thứ dưa này, đến mức ngày đêm không rời tay. Đông cung có rất nhiều, nên tặng cho hầu gia một chút, an ủi nỗi mong nhớ của hầu gia.
Lý Thừa Càn nuốt ực miếng bánh lớn, bộ dạng trông phát tởm. Vân Diệp cung kính nói:
– Tiểu hầu được thái tử ban tặng, vô cùng cảm kích. Gần đây tiểu hầu nghiên cứu ra một loại quân khí mới, có thể giết địch trong vòng mười dặm một cách vô hình, không biết thái tử điện hạ có muốn xem không?
– Cô đương nhiên muốn xem, Vân hầu, mời.
Đuổi hộ vệ lui ra, hai người một trước một sau tới thư phòng. Vân Diệp đóng cửa lại, dặn dò không cho bất kỳ ai quấy rầy. Lý Thừa Càn hớn hở lật sách trên bàn của Vân Diệp, đầu không ngẩng lên hỏi:
– Vũ khí gì mà thần bí thế.
Hỏi hồi lâu mà không thấy trả lời, Lý Thừa Càn ngẩng đầu lên thì phát hiện Vân Diệp hung dữ tóm lấy hắn ném lên giường, hai tay ra sức cù nách hắn. Giờ đây muốn chạy đương nhiên đã quá muộn, Lý Thừa Càn cười ngặt nghẽo, toàn thân mềm nhũn không còn chút sức lực nào, để mặc Vân Diệp muốn làm gì thì làm.
Đến khi cười đến chảy cả nước mắt nước mũi, liên tục cầu xin, Vân Diệp mới tha cho hắn. Lý Thừa Càn nằm trên ghế tựa, mềm nhũn như đống bùn nhão, rất lâu sau mới nói với vẻ ủy khuất:
– Ngươi đã lừa ta!
– Nói thừa làm gì, ta đâu có lừa gạt. Làm vậy ở tiền sảnh sẽ bị hộ vệ của ngươi băm thành thịt nát, đây là do ngươi tự chuốc lấy, kéo cả xe dưa tới trêu ta, đáng đời.
Vân Diệp cơn giận vẫn chưa nguôi, tay chỉ Lý Thừa Càn còn run lên bần bật, lúc này chẳng còn thái tử với hầu gia gì hết:
– Nói như vậy thì ngươi thực sự thích dưa Hồ, không thích mỹ nữ sao? À phải rồi, sao ngươi lại gọi dưa Hồ là dưa Cáp Mật?
– Ta không phải hạng biến thái, đương nhiên thích mỹ nữ. Chỉ là mấy nàng ở Yến Lai lâu không ngực không mông, gầy như que củi thì sao lọt vào mắt ta được? Đợi tìm được mỹ nữ mà ta thích, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là một nam nhân đích thực.
– Loại dưa này ta đã ăn trước kia, còn hỏi sư phụ nguồn gốc. Sư phụ nói loại này có nguồn gốc từ vùng Cáp Mật, Tây Vực, không gọi là dưa Cáp Mật thì gọi là dưa gì?
– À phải rồi, ngươi tìm ta làm gì? Ngươi không có chuyện gì thì sẽ không tới, nói đi, ta không có thời gian dây dưa với ngươi đâu, còn phải ăn Tết nữa.
– Là mẹ ta phái ta tới, bảo ta nói với ngươi, nếu nhàn rỗi đi chơi thanh lâu thì tức là bệnh của ngươi đã khỏi. Qua rằm tháng Giêng thì tiến cung, người sẽ quản giáo tên hoàn khố nhà ngươi tới nơi tới chốn.
Lý Thừa Càn có chút hả hê, xưa nay hắn bị Hoàng hậu quản giáo đến mức khốn khổ:
– Mẹ ngươi? Là Hoàng hậu nương nương ấy à? Ngươi chắc là lão nhân gia có tâm tư quản giáo ta sao? Không phải do các đại thần dạy dỗ chúng ta à? Sao mẹ ngươi lại đích thân ra mặt?
Vân Diệp hơi hoảng, đường đường là Hoàng hậu nương nương không lo quản giáo cho tốt phi tần ở hậu cung, rảnh rỗi diễn trò tranh đấu cung đình, lại chạy đi gây họa cho mầm non Đại Đường ta đây làm gì?
– Ha ha, cuối cùng cũng có người chịu chung số phận với ta rồi, Diệp Tử à. Mẹ ta mà đã ra tay quản giáo thì ngươi cố mà chịu nhé. Mong rằng mẹ ta bận quản giáo ngươi thì sẽ buông tha cho ta. Ngươi đúng là Bồ tát cứu khổ cứu nạn.
Lý Thừa Càn vỗ vai Vân Diệp mừng khôn xiết.
– Ta là ngoại thần, nương nương không tiện quản giáo ta chứ?
Vân Diệp ôm hi vọng cuối cùng hỏi:
– Ngươi nghĩ mình có thể diện lớn đến mức nào? Mẹ ta là Hoàng hậu, ngươi là hầu gia quý tộc, còn chưa thành niên, tức là bà ấy có quyền quản giáo ngươi, bất kể ngươi là nội thần hay ngoại thần.
Thế này thì toi rồi! Vân Diệp biết rất rõ Trường Tôn Hoàng hậu là người như thế nào. Hậu cung khổng lồ của Lý Nhị bị bà ta quản lý chặt chẽ, không hề có bất cứ chuyện bất hòa nào truyền ra ngoài. Phải có trí tuệ bậc nào mới làm được điều đó? Chiến tranh trong hậu cung tuy không có khói súng nhưng là chiến tr��ờng ngươi sống ta chết. Một nữ cường nhân trải qua trăm trận, bách chiến bách thắng mà muốn gánh vác trọng trách giáo dục mình, thì e là không có vấn đề gì bà ấy không giải quyết được.
Mình chỉ là một viên gạch lăn lộn dưới đáy xã hội mười mấy năm, một chút kinh nghiệm làm việc trong mắt bà ta chỉ là rác rưởi. Kế hoạch cuộc sống hạnh phúc định ra mấy ngày trước có thể ném vào thùng rác được rồi. Trường Tôn Hoàng hậu không ép cho mình phải vắt kiệt tới giọt mỡ cuối cùng thì sẽ không buông tay! Lý Nhị! Ông tàn nhẫn lắm.
Lý Thừa Càn thấy mặt Vân Diệp lúc thì đen xì, lúc thì trắng bệch, lo lắng hỏi:
– Ngươi không sao chứ, Tiểu Diệp? Mẹ ta dịu dàng đoan trang, lại rất lương thiện. Việc người quản giáo ngươi là chuyện tốt đẹp mà người khác mơ cũng không thấy, sao ngươi lại khổ sở thế?
– Đó là đối với ngươi, còn với ta thì không dễ dàng lương thiện như vậy đâu. Cuộc sống tốt đẹp của ca ca ta đã kết thúc rồi.
Vân Diệp mặt như đưa đám:
Lý Thừa Càn cũng đồng tình, hắn quả thực hiểu rõ sự lợi hại c��a mẹ mình.
Tiễn Lý Thừa Càn đi rồi, lão nãi nãi hỏi Vân Diệp có chuyện gì mà sắc mặt khó coi đến vậy. Vân Diệp liền đem chuyện Hoàng hậu nương nương muốn đích thân dạy dỗ mình kể cho lão nãi nãi nghe. Lão nãi nãi nhắm mắt lại suy nghĩ rất lâu:
– Diệp Nhi, nãi nãi kiến thức hạn hẹp, không rõ sự lợi hại trong đó. Nhưng nãi nãi sống gần sáu mươi tuổi đầu lại hiểu ra một đạo lý: hoàng gia coi trọng kẻ thuận thì sống, kẻ nghịch thì vong. Ông nội, phụ thân, thúc bá của cháu đều vì câu này mà mất mạng. Nãi nãi không muốn cháu đi theo gót họ, còn kỳ vọng cháu nối dõi tông đường cho Vân gia mình, sống thật tốt. Hãy bỏ đi sự kiêu ngạo của cháu, đem lời sư phụ cháu ghi tạc trong lòng. Nương nương nếu đã muốn thay đổi cháu thì sẽ dùng mọi cách. Việc hiện giờ bà ấy dùng thủ đoạn quang minh chính đại đối phó với cháu, hiển nhiên là vì việc làm của cháu đã vượt khỏi tầm kiểm soát của họ. Bọn họ muốn buộc khóa lên người cháu, để bọn họ lợi dụng. Cháu nhớ kỹ, bất cứ lúc nào, tính mạng của cháu mới là quan trọng nhất, đừng lo lắng cho chúng ta.
Vân Diệp đi tới ôm nãi nãi:
– Không đâu nãi nãi, cháu sẽ sống, mọi người cũng sẽ sống, nãi nãi cũng sẽ sống đến trăm tuổi.
Mọi quyền lợi của bản dịch này thuộc về truyen.free.