(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 63:
Tiếng cổ cầm thanh chính, mang phong thái quân tử. Dù dồn dập, náo loạn đến mấy, nó vẫn giữ được sự vững vàng, chừng mực, và khi hòa vào tiếng hát lại không hề đường đột, cứ như vốn dĩ chúng sinh ra để dành cho nhau. Vân Diệp lắng nghe như mê như say, lòng dâng trào thương cảm. Trình Xử Mặc trợn tròn mắt như đang nổi giận, Trường Tôn Xung lắc lư đầu khẽ ngâm nga, còn Lý Hoài Nhân thì rướn dài cổ, nôn nóng muốn nhìn thấy mỹ nhân.
Yểu Nương liếc nhìn mấy vị công tử này, trong lòng thầm mừng khi thấy Vân Diệp và Trường Tôn Xung, có chút lo lắng khi nhìn Trình Xử Mặc, còn khi nhìn Lý Hoài Nhân thì vẻ mặt như thể vừa trông thấy thứ dơ bẩn.
Khúc ca ngừng lại, vị cầm sư mù được tiểu đồng dắt ra ngoài, không thi lễ, cũng chẳng cáo từ.
Hà thảo bất hoàng? Hà nhật bất hành? Hà nhân bất tương? Kinh doanh tứ phương, hà thảo bất huyền? Hà nhân bất căng? Ai ngã chinh phu, độc vi phỉ dân. Phỉ hủy phỉ hổ, suất bỉ khoáng dã. Ai ngã chinh phu, triêu tịch bất hạ. Hữu bồng giả hồ, suất bỉ u thảo. Hữu sạn chi xa, hành bỉ chu đạo. (Cỏ cây nào không vàng úa, Ngày nào mà chẳng đi… đại ý nói binh sĩ oán trách phải đi khắp đó đây, không được nghỉ ngơi, lại oán trách vợ chồng xa cách, rồi hỏi phẫn nộ "Bọn binh sĩ chúng ta thật tội nghiệp, há không phải là người hay sao?" – Kinh Thi)
Trường Tôn Xung cất tiếng ngâm nga. Vân Diệp không hiểu ý tứ là gì, Trình Xử Mặc thì nổi đóa, còn Lý Hoài Nhân hết sức ngạc nhiên. Vân Diệp đang định hỏi, đúng lúc Trình Xử Mặc định ra tay, Lý Hoài Nhân vội tránh đi thì một giọng nói trong trẻo truyền đến.
- Đa tạ công tử đã dùng bài Hà thảo bất hoàng hòa cùng, Cửu Y cảm kích vô cùng.
Nói xong, một nữ tử áo xanh từ sau bình phong đi ra.
Vân Diệp thất vọng tràn trề, hóa ra chỉ là một cô bé con khoảng mười ba, mười bốn tuổi, mặt vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ con, thân hình còn chưa phổng phao, thực sự chẳng có gì đáng để nhìn ngắm. Nếu bài hát không đến nỗi tệ thì Vân Diệp cũng muốn động tay rồi.
Trường Tôn Xung hếch mặt lên trời, ra vẻ cao nhân. Trình Xử Mặc mặt đỏ gay, cầm miếng dưa Cáp Mật trên bàn nhét vào miệng Trường Tôn Xung, khiến hắn nghẹn đến trợn mắt. Sau đó, hắn nhét Lý Hoài Nhân xuống gầm bàn, rồi hung dữ nhìn Vân Diệp. Tên vô nhân đạo này chẳng chọc giận nổi ai, Vân Diệp vội lắc đầu, ra vẻ mình không hứng thú gì với Cửu Y cô nương.
Yểu Nương cười tươi như hoa nở, song trong lòng lại thầm giật mình. Trường Tôn Xung là cháu ruột của Hoàng hậu nương nương, thường ngày trong giới công tử bột Trường An là nhân vật có tiếng nói nhất định, nay bị người ta nhét dưa vào miệng mà không hề giận dữ, lại còn thong thả nhai nuốt, tựa hồ không hề cảm thấy bị mạo phạm.
Hôm nay vì có Trường Tôn Xung nên ả đặc biệt sắp xếp cho Cửu Y ra mắt, chính là muốn để hắn nâng đỡ, sau này còn có chỗ đứng ở Trường An. Không ngờ lại còn có ba vị khách quý thân phận tương đương, đúng là một sự bất ngờ lớn. Không biết vị Trình Tam công tử này là nhân vật tầm cỡ nào, có thể bảo vệ nổi Cửu Y không?
Cô nhóc Cửu Y giật mình vì hành vi bá đạo của Trình Xử Mặc, còn chưa hiểu vì sao mình vừa xuất hiện thì bọn họ đã gây gổ, nên có hơi hoảng sợ.
Trình Xử Mặc nhảy vọt qua bàn, đến trước mặt Cửu Y, tỏ ra lễ độ hiếm có:
- Ta là Trình Xử Mặc, sau này nàng là người của ta. Nếu có ai ức hiếp nàng, nàng cứ tìm ta, lão tử sẽ đánh hắn. Nếu nàng muốn ức hiếp ai, cũng cứ tìm ta, lão tử đây sẽ đánh hắn luôn.
Nói xong, hắn kéo tay Cửu Y về bàn mình ngồi xuống, đuổi những ca cơ đang hầu hạ đi, rồi say mê nhìn Cửu Y.
Ba huynh ��ệ còn lại đều tránh xa, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn. Trường Tôn Xung lau hạt dưa dính trên mặt, nói:
- Trình Tam xem ra hôm nay không về nhà được nữa rồi. Hắn có mỹ nhân bầu bạn, ba huynh đệ ta phải làm sao đây?
Đợi hắn quay đầu lại thì thấy Vân Diệp đang ăn dưa. Lý Hoài Nhân thì kéo Yểu Nương, cũng làm bộ dạng y hệt Trình Xử Mặc, hậm hực phất tay quay về chỗ ngồi kéo tiểu ca cơ vào lòng tâm sự.
Dưa không tệ, nho cũng ngon, cái bánh này nhân không ngán, vỏ xốp trong mềm, không biết làm cách nào, Tiểu Nha hẳn sẽ rất thích. Đang chìm đắm trong món ăn ngon thì đột nhiên phát hiện một hơi thở thơm ngát chui vào lòng, thì ra là ca cơ đang hầu hạ mình.
Vân Diệp không quen với chuyện này chút nào, tiểu nha đầu này nếu ở đời sau thì mới chỉ là học sinh sơ trung, y thực sự không thể xuống tay được. Nếu là Yểu Nương có lẽ còn chấp nhận được. Ngẩng đầu lên, chẳng thấy ai nữa, Lý Hoài Nhân cũng chẳng thấy đâu. Trình Xử Mặc giữ chặt Cửu Y như giữ con cừu, nói luôn miệng. Trường Tôn Xung thì bế ca cơ chui vào cửa ngầm. Toàn lũ khốn kiếp!
Vân Diệp quyết định cùng tiểu ca cơ thảo luận chuyện nhân sinh một chút. Y bảo tiểu cô nương ngồi xuống, đưa cho nàng một viên bảo thạch để nàng yên tâm trước. Sau đó bắt đầu hỏi nàng ở đâu, có biết làm bánh không, chính là loại bánh đang bày trên bàn.
Không ngờ rằng tiểu cô nương này cũng là người mê ăn ngon, nói tới chuyện làm bánh cũng rành rọt, tường tận. Nào là vỏ bánh của phường Bình Khang, mỹ thực của Thụy Ninh viện, canh của lão vương gia chợ Tây, rồi bánh người Hồ mà rắc thêm vừng thì thơm thế nào.
Nói cho cùng, nàng vẫn còn nhỏ tuổi, mở miệng ra là líu lo không ngừng. Vân Diệp thấy trời đã tối, đang khi cô bé líu lo kể về món bánh của nhà Lưu bà bà thêm quả khô vào ngọt thơm ra sao thì Trình Xử Mặc ở sau lưng vỗ vai y. "Ngươi không đi tán gái thì vỗ ta làm cái gì?", y bực bội quay đầu lại, thấy Trình Xử Mặc đang xoa xoa tay. Cái tên khốn đó mỗi khi gặp khó khăn cầu xin người khác đều mang bộ dạng này.
- Làm gì thế? Không thấy ta đang nói chuyện vui vẻ à?
- Huynh đệ, ngươi biết làm thơ không?
- Làm thơ gì? Ngươi có hứng thú với thơ từ bao giờ thế?
- Vừa rồi ta nói với Cửu Y là huynh đệ của ta không gì không biết, không gì không thể, dưới gầm trời này không chuyện gì mà y không làm được. Cửu Y rất vui mừng nói tháng Giêng phải tiếp khách nhiều, hi vọng ngươi làm một bài thơ để lấy thể diện. Vừa rồi ta đã đồng ý, nói mười bài cũng không thành vấn đề, ngươi ngớ ra làm gì? Làm thơ đi. Ta và Cửu Y đang đợi dùng đấy.
Trình Xử Mặc mất kiên nhẫn, Cửu Y thì che miệng cười trộm.
- Tí chị ngươi chứ!
Vân Diệp thật sự phát điên rồi. Ngươi coi làm thơ như mổ lợn à, một phát làm mười bài? Mặt y tức tới tím tái, toàn thân run rẩy, há miệng không thốt nên lời. Cánh tay đau dữ dội không tài nào giơ lên được, nếu không thì y đã bóp chết tên khốn kiếp này rồi. Ngươi tán gái thì liên quan chó gì tới lão tử mà lại kéo lão tử vào, còn muốn làm thơ? Ta tổng cộng chỉ thuộc có chừng mười bài, cho ngươi đem tán gái hết rồi thì ta lấy vốn đâu mà làm ăn nữa.
- Chỉ một bài ca thôi, muốn hay không thì nói một lời, hôm nay không có hứng thú làm th��.
Là cao thủ karaoke trứ danh trong công ty, biết hát vô số bài, từ tiếng Việt tới tiếng Anh đều có thể ngân nga vài câu. Cửu Y chẳng phải thích hát bài về hồ ly sao? Vậy dạy cô ta bài Hồ ca là được.
- Tiểu nữ tử có thể được Vân công tử ban tặng một khúc cũng là cái duyên không nhỏ, xin rửa tai lắng nghe.
Nha đầu này mặt đầy vẻ châm chọc. Ả ta đã thấy sự thô tục của Trình Xử Mặc, liền xem Vân Diệp cũng là hạng tương tự. Vừa rồi bảo Trình Xử Mặc làm thơ là nhất thời nổi hứng nghịch ngợm, trêu Tiểu Trình mà thôi, không ngờ Tiểu Trình không cần nghĩ ngợi gì, liền nhờ Vân Diệp làm thơ hộ hắn. Hắn nào hiểu rằng với Tiểu Trình mà nói, đó là điều quá sức hiển nhiên: huynh đệ của ta không gì không làm được, có chuyện gì làm khó nổi y chứ?
- Bài hát này có một câu chuyện nhỏ, để ta kể cho mọi người nghe trước.
Nói về thời Tam Quốc, thiên hạ phân tranh không ngừng, loạn lạc liên miên, bách tính tan tác, lưu lạc khắp nơi, ăn không đủ no, áo không đủ che. Có một thiếu niên may mắn nhặt được một con hồ ly trắng bị người ta bắn bị thương, hắn mừng rỡ định lột da xẻ thịt hồ ly làm bữa ăn ngon. Phải biết rằng hắn đã lâu lắm rồi không được ăn no. Đúng lúc hắn định ra tay thì thấy con hồ ly đang khóc, miệng phát ra tiếng kêu tựa như đang cầu khẩn hắn tha cho mình. Thiếu niên kia nhất thời mềm lòng, băng bó vết thương cho nó rồi thả đi. Con hồ ly trắng chạy vòng quanh hắn ba vòng rồi lao vào bãi cỏ.
Vân Diệp có tài ăn nói, câu chuyện y kể luôn rành mạch, dễ đi vào lòng người:
- Không lâu sau, thiếu niên đó bị cưỡng ép nhập ngũ, chết trận ở sa trường. Con hồ ly trắng chưa bao giờ bỏ đi, nó ở xa xa nhìn thiếu niên chết, nhìn linh hồn thiếu niên phiêu dạt thế gian, cuối cùng chuyển thế đầu thai, trải qua hết kiếp này đến kiếp khác, từ đứa bé, thiếu niên, trưởng thành rồi già đi. Lúc này, con hồ ly đã sớm thành tinh, chỉ là không thể thoát khỏi lớp da súc sinh để hóa thành người. Thoáng cái đã đến tiền triều, thiếu niên kia lần nữa trưởng thành một thiếu niên tuấn tú, gia cảnh bần hàn nhưng hắn một lòng khao khát đọc sách. Mười năm khổ công cuối cùng học vấn đã thành, được quan phủ tiến cử, định tới Trường An thi tiến sĩ. Không ngờ trên đường bị cảm lạnh ở một ngôi miếu nát, bệnh tình nguy kịch, không gượng dậy nổi. Con hồ ly trắng nhìn thấy vô cùng nóng ruột, nhưng không có cách nào cả. Nó đi thỉnh giáo con hồ ly già nhất, lão hồ ly nói cho nó biết, chỉ cần uống thuốc của lão ta, nó sẽ biến thành một nữ tử xinh đẹp, nhưng không bao giờ thành tiên được nữa, hơn nữa cái đuôi của nó không thể biến mất. Nói cách khác, sẽ là nữ tử xinh đẹp vĩnh viễn mang cái đuôi hồ ly. Con hồ ly trắng uống thuốc, biến thành thiếu nữ mỹ lệ, nó ở trong miếu chăm sóc thiếu niên cho tới khi lành bệnh. Trong thời gian dưỡng bệnh, chàng thiếu niên đem lòng yêu cô nương mỹ lệ, bọn họ thề non hẹn biển sẽ yêu nhau mãi mãi. Thiếu niên rời đi, hẹn rằng chỉ cần thi xong sẽ đón thiếu nữ về thành thân. Đáng tiếc chuyện lại không được như ý. Thiếu niên thi cực tốt, được hoàng đế tán thưởng, hơn nữa thế gia đại tộc định ra hôn ước cho hắn. Đúng vào ngày công bố bảng vàng, thiếu niên thành thân với vị tiểu thư nhà thế gia ấy. Con hồ ly trắng biết tin này chạy tới Trường An, nhưng bị đạo trưởng pháp hạnh cao thâm đánh trọng thương. Nó liều mạng trốn thoát, chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình yêu thương động phòng hoa chúc với người khác. Nó hát trên đồng hoang, múa trên sa mạc, kỷ niệm vui buồn, mừng giận trong kiếp người mãi mãi không phai.
Vân Diệp chẳng bận tâm tới Trình Xử Mặc mắt đỏ hoe hay hai ca cơ đang khóc thút thít, y nhỏ giọng hát bài Hồ ca do bản thân viết. Y vốn thích câu chuyện đẹp thê lương này từ xưa, cho nên khi ở sa mạc cô đơn, tịch mịch, y đã viết bài Hồ ca sa mạc.
Trăng tròn tròn, lòng chua chua. Bóng người nhỏ, bóng lưng nhỏ. Chàng liệu có thấy Mắt thiếp rơi lệ? Người vô tâm không thể nhìn thấy sự thương cảm của thiếp. Chàng không nhìn thấy Gặp nhau hân hoan Chia tay u sầu. Nến hoa cháy, mỹ nhân xinh. Thiếp đã nhìn thấy Phúc duyên của chàng. Ngàn năm yêu thương chẳng sánh bằng phú quý hồng nhan. Chàng không nhìn thấy Đá tam sinh viết nhầm nhân duyên. Giữa đất trời chẳng có hồ nữ nào. Rời xa nhân gian, Rời xa nhân gian, Trong áng mây làm ướt khóe mi thiếp. Rời xa nhân gian, Rời xa nhân gian, Trong áng mây làm ướt khóe mi thiếp.
Mọi chuyện nằm ngoài dự liệu, bọn họ rất thích câu chuyện nhưng lại không thích bài ca. Điều này làm Vân Diệp thương tâm. Mặc dù có huynh đệ tốt là Trình Xử Mặc ra sức giúp đỡ, nhưng y vẫn không chống lại được sự phản đối mãnh liệt của hai tiểu nha đầu. Họ còn nói, nghề ca hát là cao nhã, cao quý, phải dùng ngôn ngữ ưu nhã nhất để kể ra ái tình mỹ diệu nhất. Dùng ca khúc dân gian để miêu tả ái tình mỹ lệ như thế này chẳng khác nào vứt bỏ chuông vàng, mà lại giữ lấy nồi đất kêu vang, thật uổng phí.
Thật không hiểu nổi, rõ ràng là kỹ nữ mà còn mơ tưởng tới ái tình sao? Đã có thể đoán định đối tượng ái tình của Cửu Y chỉ có thể là Trình Xử Mặc. Nếu còn ảo tưởng người khác, sẽ biến thành mối quan hệ tay ba kiểu "Nhân Quỷ Tình Duyên" phiên bản triều Đường mất thôi.
Lão tử từ nhỏ đã học dân ca, được vô số cao nhân tôn sùng, sao lại thành thứ không đáng nhắc tới rồi chứ? Bài Mạt lỵ hoa chẳng phải cả thế giới đều biết và hát đó sao? Lão tử là một thanh niên văn nghệ nên mới làm ra được bài hát mỹ lệ như thế. Chứ đổi lại là mấy thằng trong ký túc xá sinh viên của lão tử mà hát Thập bát mô thì xem cô còn sống nổi không?
Giận rồi! Y bảo thị nữ kiếm cho lão tử một xe dưa Cáp Mật, rồi đem các loại bánh lên xe, về phủ thôi! Còn phải hỏi à, Trường Tôn Xung trả tiền. Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của toàn bộ Yến Lai Lâu, từ trên xuống dưới, Vân Diệp chở cả xe đồ lớn mang về.
Lão nãi nãi còn chưa ngủ, đợi Vân Diệp trở về. Cả nhà cũng không ngủ, đám tiểu nha đầu ngong ngóng trông ra ngoài cửa, gà gật như gà mổ thóc mà vẫn cố thức đợi. Vân Diệp hơi hổ thẹn, định lẻn vào sân nhưng bị Tiểu Tây tinh mắt nhìn thấy, vừa mở miệng nói dối thì cả đám đông đã vây tới. May mà y sớm chuẩn bị mỗi người một quả dưa, một phần bánh.
Lão nãi nãi cũng không hỏi rốt cuộc Vân Diệp đi đâu, chỉ sắp xếp các tỷ tỷ chuẩn bị nước nóng cho y, các thẩm thẩm tắm cho Vân Diệp sạch sẽ từ trên xuống dưới, nhất là những vị trí trọng điểm càng được chú ý đặc biệt. Miệng các bà lẩm bẩm rằng người bên ngoài không sạch sẽ, nếu thích thì cứ tìm nữ tử ngoan hiền nhà lành, chẳng may có thai thì cứ sinh, thành con cháu hầu phủ thanh bạch. Những lời đó khiến Vân Diệp mặt đỏ bừng bừng, càng giải thích thì các thẩm thẩm càng kinh bỉ.
Vân Diệp thề, tay khỏe rồi y sẽ không cho trưởng bối trong nhà tắm rửa cho mình nữa. Nói ra thì thân thể này đã mười lăm tuổi rồi, không phải là thằng nhóc con mà các trưởng bối có thể tùy tiện chăm sóc như vậy nữa.
Những kẻ rảnh rỗi trong thành Trường An nhiều vô kể, chỉ trong một đêm mà chuyện Vân hầu gia chạy tới Yến Lai Lâu cướp dưa đã truyền bá khắp nơi. Quá đáng hơn nữa, nếu có hai người nói chuyện với nhau, một người sẽ thì thầm, một người thì sẽ gật gù. Trong chớp mắt, chuyện Vân hầu gia cướp dưa biến thành chuyện Vân hầu gia không thích mỹ nữ, chỉ thích dưa, buổi tối phải ôm dưa mới ngủ được.
Trình Xử Mặc hỏi cảm giác ôm dưa ngủ ra sao, liền bị ăn hai cước nhớ đời. Trang Tam Đình thì tránh Vân Diệp thật xa, không dám tới gần. Lưu Tiến Bảo đang dùng trứng gà nóng đắp lên mắt, đó là hậu quả của việc dùng ánh mắt quái dị nhìn hầu gia.
- Nam nhân đi thanh lâu có gì mà mất mặt, nhưng ngươi lại đem một xe dưa về là sao?
Vân Diệp chỉ muốn chết quách đi cho rồi, vị này y không dám đánh. Dưa là để ăn chứ mang về làm gì? Lão Ngưu ngay cả cái này cũng không biết, đáng lẽ phải bị Ngưu thẩm thẩm nhéo cho một trận.
Vừa đo cẳng chân cho Ngưu Kiến Hổ, Vân Diệp vừa cảnh báo:
- Đừng có dùng ánh mắt kỳ quái nhìn đệ, cẩn thận đệ cưa nốt cả cái chân còn lại đấy.
Ngưu Kiến Hổ vội ngậm miệng, nhưng mặt lại đỏ bừng, giống như táo bón vậy.
Cánh tay đã cử động được rồi, công phu châm cứu của lão cung phụng quả nhiên không uổng phí. Vừa thông máu, lại tan bầm, chỉ trong vòng hai ngày là đã có thể cử động, nhưng chưa nâng được vật nặng. Cho nên bây giờ chỉ có thể làm những công việc chuẩn bị đơn giản. Y đã nói với Lão Ngưu, cuối năm rồi, đợi qua rằm tháng Giêng mới làm chi giả.
Nội dung chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.