Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 641:

Quân sĩ rảnh rang nằm trên bè gỗ tắm nắng, tán phét đủ thứ chuyện trời đất, rồi ai nấy bất giác nói tới thu nhập chuyến này của mình.

– Đại ca, lần này đệ lỗ nặng. Khi đánh nhau với kỵ binh Cao Ly, đệ không được chủ động lựa chọn đối thủ. Nếu được như đại ca nói, không chừng đệ đã chém thêm được vài cái đầu nữa, chứ không chỉ bán được một cái.

– Thôi đủ rồi! Lần này ngươi có quân công ba cấp, về quê không chừng được tới huyện nha làm bộ khoái đấy. À phải, tên chết tiệt nhà ngươi không lẽ chỉ lo bán đầu người mà không chia sẻ cho huynh đệ đã hy sinh sao?

– Thủy sư Lĩnh Nam chúng ta xưa nay lấy người chết làm trọng. Tiểu đệ không làm cái loại chuyện đó đâu. Đệ có thừa ra hai cái đầu, một cái tính cho Xuyên Tử, một cái bán được bốn mươi quan. Tên thương nhân kia còn muốn mua cả cái đầu đệ dành tặng Xuyên Tử, nhưng đệ không chịu. Nếu Xuyên Tử không có cái đầu người nào, làm sao có thể được đại táng phong quang chứ?

Nghe thế, vị đại ca định giáng cho hắn một trận nhưng rồi lại nằm xuống, tay gối đầu nói:

– Huynh đệ hy sinh không phải là không có quân công, chỉ là phần thưởng quá bèo bọt. Triều đình xưa nay phủ tuất cho tướng sĩ tử trận chẳng khác nào một trò lừa bịp. Đại soái biết không ổn nên mới nghĩ cách bồi thường. Tướng sĩ tử trận mà có công lao trên người thì thuế má trong nhà được miễn trừ, lao dịch cũng được miễn. Thủy sư chúng ta bù thêm một chút, nhất định trong nhà có thể nuôi trẻ con khôn lớn. Nhớ kỹ, chuyện này không được truyền ra ngoài, nếu không đại soái phải gánh trách nhiệm đấy.

Binh sĩ trẻ gật đầu, thế là chuyện này được giữ kín trong bụng, không nói với một ai. Làn sóng giữ bí mật này âm thầm lan khắp cả doanh trại.

Trường Tôn lão đầu ngồi trong khoang thuyền, cười híp mắt nhìn sợi tơ trong tay. Lão kéo ra một sợi, bện thành thừng, rồi ghi cấp bậc và số lượng tơ vào sổ sách. Thấy lão chưởng quầy đang đấm lưng, một tên giúp việc trẻ nói:

– Lão thái gia, đã hơn mười năm ngài không đụng đến việc này rồi. Cứ để bọn tiểu nhân chúng con làm đi, ngài nghỉ ngơi chốc lát. Ngài xem, tay đã tróc da rồi kìa.

Trường Tôn lão đầu cười ha hả nói với tên giúp việc tâm phúc:

– Ta làm thế vì vui thôi. Ba đứa Ly Ca Nhi, Hoàng Ca Nhi, Yến Ca Nhi đã có đường phát triển rồi. Ngươi nói xem ta có nên vui không chứ? Tiết Ca Nhi bên chi ba chỉ làm một chức quan nhỏ cửu phẩm, vậy mà cha nó đã suốt ngày khoe khoang trước mặt ta, khiến phu nhân nhà ngươi trách ta không biết giao du với dòng họ chính. Giờ thì hay rồi, nhà ta chém được một trăm sáu mươi cái đầu. Ba đứa nhỏ ít nhất cũng kiếm được chức quan kiểm giáo trông coi xa giá, gần gũi hoàng tộc. Cái tên tiểu lại văn bộ của chi ba chẳng đáng để mắt tới!

Nói xong, lão lại cười lớn.

– Lão chưởng quầy, chẳng qua nương nương đã ban lệnh nghiêm cấm chúng ta lợi dụng công việc cho người để trục lợi riêng. Nếu không, với phẩm chất và tài năng của ba vị ca nhi, hẳn đã sớm làm quan rồi, đâu cần phải chịu cảnh nợ nần chồng chất như bây giờ.

Tên giúp việc mấy năm qua không phải làm việc nặng nhọc nữa, giờ đột nhiên phải làm, nên rất không vui.

– Ngươi biết cái quái gì! Nương nương đã lên tiếng thì ba đứa nó có quân công à? Vân hầu làm rất khéo léo, không bớt xén quân lương như những kẻ khác. Hắn trực tiếp đối thoại với chúng ta và các tướng sĩ có công, một tay thu tiền, một tay trao quân công. Việc sửa đổi công trạng do tướng sĩ tự mình đến chỗ tư mã giám quân làm, không ai có thể trách móc, nên chẳng phải lo hậu họa. Cho dù chuyện này bị phanh phui ra thì sao? Sẽ bị đám tướng sĩ xé xác ra, đó gọi là chọc giận đám đông! Huống hồ Yến Ca Nhi nhà ta đích thân chém chết hai người, nên quân công này nhà ta chắc chắn nắm trong tay. Giờ làm việc vất vả một chút có sá gì, về nhà sẽ có lộc lớn.

Hai chủ tớ cười ha hả, tiếp tục công việc.

Vô Thiệt lật sách trong tay, xem qua một lượt, rồi cầm đậu trong bát cho vào miệng, nhai rau ráu. Lưu Phương ngồi đối diện bực bội, mấy lần muốn khuyên Vô Thiệt, cuối cùng vẫn nhịn được, lật sách phành phạch.

– Lưu lão đệ, lòng ngươi vẫn chưa yên. Trước kia lão phu nhai đậu ngươi có bực mình đâu. Vẫn còn phiền muộn vì chuyện Vân hầu sao?

Lưu Phương đặt mạnh sách trong tay xuống:

– Thế này sao được! Huynh ở hoàng cung cả đời, huynh nói xem, có kẻ nào dám làm càn làm bậy như vậy chưa?

– Có!

Vô Thiệt đáp rất chắc chắn:

Lưu Phương nghẹn cứng họng, thở hổn hển một lúc mới hỏi được:

– Ai?

– Còn ai ngoài vị bên ngoài đó nữa chứ! Lão Lưu, ngươi ở Hà Bắc không biết chuyện ở Trường An. Vân hầu lần này xuất chinh có nguyên do. Hắn bị đám huân quý Trường An chèn ép. May mà hắn tốt số, hoàn thành nhiệm vụ. Ngươi đợi mà xem đi, lần này về hắn sẽ không để đám người đó yên đâu. Ngươi có biết vì sao hắn lại lập tấm bia kia không? Ngươi tưởng hắn khoe công ư? Sai rồi! Hắn chưa bao giờ coi trọng quân công. Hắn đang gây rắc rối cho cả triều đình văn võ, bắt bọn họ phải đi giải thích với người Cao Ly. Ngươi xem, ngay từ đầu hắn còn giấu giếm, nhưng sau khi thủ hạ chết hơn một nghìn người, hắn lập tức bất mãn. Tại sao người khác lại có thể thoải mái? Mọi người cùng khó chịu mới là đúng!

Tuyết tan chảy thành những dòng suối nhỏ, luồn lách qua cỏ cây rồi đổ vào dòng Liêu Thủy, khiến nước sông trở nên đục ngầu. Vân Diệp ghé người bên mạn thuyền, lơ đễnh nhìn dòng nước, chẳng làm gì cả. Giữ nguyên tư thế đó một lúc, hắn mới xoay người lại, lồng ngực đã ê ẩm vì bị ép chặt.

Không tính thì thôi, chứ tính ra thì giật mình. Chuyến đi này, bộ hạ của hắn tử trận một nghìn năm trăm sáu mươi ba người, thương tật hai nghìn bốn trăm linh sáu người. Vân Diệp xem xét từng người rồi, sau cuộc chiến, số người còn có thể tự lo cho sinh hoạt chưa đến hai nghìn. Hơn năm trăm người còn lại, nếu không mất chân thì cũng thiếu tai, còn mười mấy người thì mù cả hai mắt. Người thiếu chân thì hắn có thể chuẩn bị vật liệu làm chân giả cho họ, nhưng những người khác thì phải sống thế nào đây?

Thuyền của Vân Diệp đã thành thuyền chở thương binh. Hai phụ binh lặng lẽ khiêng một cái cáng định lén đi qua phía sau. Trên cáng là một người được phủ vải trắng, rõ ràng lại có một quân tốt trọng thương vừa chết.

– Dừng lại, ta muốn xem.

Hắn đứng dậy, bước tới trước bộ hạ, vén vải lên nhìn. Đó là một thiếu niên còn rất trẻ, ngực bị nát một mảng lớn, do bị máy ném đá của Cao Ly ném dầu nóng vào. Hắn nhìn một lúc, rồi phủ vải lại, phẩy tay ra hiệu cho phụ binh khiêng đi.

Hắn lại tới mũi thuyền, ngây người nhìn dòng nước. Vượng Tài tiến đến bên cạnh hắn. Mỗi khi Vân Diệp cảm thấy cô đơn hay yếu lòng, nó đều đến, không nói năng gì, cũng không biết nói, chỉ dùng đôi mắt to ươn ướt nhìn hắn. Trước kia, Vân Diệp sẽ lẩm bẩm trò chuyện, Vượng Tài thỉnh thoảng khụt khịt mũi đáp lời, nhưng hôm nay Vân Diệp không nói một lời nào. Trên thuyền còn có hơn mười người nữa sẽ bỏ mạng, hết cách rồi, vết thương quá nặng. Trên bè, xương cốt chất thành đống, cứ đến tối là lửa ma chơi lại lập lòe.

Mọi thứ đó vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn. Lần này bán quân công, nói là để kiếm phúc lợi cho tướng sĩ, chi bằng nói là để trút cơn giận dữ trong lòng.

Người Quan Trung thích chiến đấu, họ là chủ lực chiến đấu, nên so với thủy quân thì tổn thất rất ít, không đáng kể.

"Cha tử trận trước, con bị thương sau; nữ nhân ngồi đình mỏi mắt đợi, trẻ thơ khóc giữa đường. Mẹ già, vợ góa nước mắt đầm đìa, lay bàn thờ, tưởng nhớ linh hồn phiêu bạt ngoài vạn dặm." Đó là một đoạn ghi trên Lam Điền huyện chí. Vân Diệp nhớ rất rõ, trước đây thấy thật ngốc, giờ lại càng thấy ngốc hơn.

Mùi thi cốt không dễ ngửi, dù bao nhiêu năm trôi qua, vẫn còn mùi thối bay đến. Thời gian chưa thể xóa nhòa hết dấu ấn của con người.

Hắn lấy miếng xương nhặt được từ trong túi ra, mấy ngày qua vẫn không ngừng mân mê. Khúc xương bất ngờ sáng lên. Hắn đưa ra dưới ánh mặt trời, muốn xem bên trong cái lỗ nhỏ có gì. Đương nhiên bên trong chẳng có gì. Khớp xương trơn nhẵn như vậy, nhất định là của một người trẻ tuổi. Chẳng biết có cô gái nào yêu thương đang đợi hắn trở về không?

Bản quyền nội dung này được bảo hộ bởi truyen.free, nơi mọi câu chuyện được giữ gìn trọn vẹn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free