(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 640:
Vân Diệp đang quay cuồng, giơ tay ra hiệu ngăn lời họ, rồi bảo tất cả ngồi xuống:
– Những thứ đó đều tốt cả, nhưng còn một món hàng quý giá nhất, có ai muốn không?
– Ồ, xin hầu gia chỉ bảo, chúng tôi rửa tai lắng nghe.
– Lần này dẫn binh đông tiến, công đức viên mãn. Các ngươi xem đó, hài cốt tướng sĩ tiền Tùy đều đã được mang về hết, có thể nói là đã hoàn thành nhiệm vụ bệ hạ giao phó. Tướng sĩ đều lấy mạng đổi lấy công lao, bệ hạ ban chiếu chỉ ban thưởng là chuyện tất yếu, nhưng công lao trong quân, cao nhất cũng chỉ có chín cấp…
– Ý Vân hầu là, tướng sĩ còn rất nhiều công lao bị lãng phí sao?
Một thương nhân vóc dáng mập mạp nhanh chóng hiểu ý, toàn thân run rẩy, kích động đến mức gần như đứng không vững.
Thấy Vân Diệp gật đầu, hắn liền không chút do dự lấy ra mấy tờ hối phiếu của tiền trang đặt trước mặt ngài, quỳ xuống van nài:
– Vân hầu, lần này tiểu nhân chỉ có chừng ấy hàng hóa, cùng với số hàng hóa tích trữ. Xin ngài ban cho Khâu gia chút công lao dư thừa của các tướng sĩ. Nếu không đủ, về Trường An nhất định tiểu nhân sẽ gom góp thêm.
Dưới những cặp mắt mở trừng trừng của đám thương nhân, Vân Diệp sai người gọi Lại Truyền Phong tới, hỏi:
– Lão Lại, lần này ngươi chém được bao nhiêu thủ cấp?
– Bẩm đại soái, lần này mạt tướng chém được một trăm ba mươi ba thủ cấp địch. Nếu tính theo quân công, ba mươi thủ cấp là đủ đạt cấp chín. Mẹ nó, thừa ra hơn trăm thủ cấp, lỗ to quá.
Thương nhân họ Khâu cuống quýt lấy xấp hối phiếu từ trước mặt Vân Diệp đẩy sang cho Lại Truyền Phong.
– Ngươi hãy rút năm mươi thủ cấp từ công lao của mình chia cho huynh đệ đã hy sinh, ba mươi thủ cấp thì bán cho người này, ngươi thấy sao?
Vân Diệp nhấp một ngụm trà, đủng đỉnh hỏi:
Chân Lại Truyền Phong nhũn cả chân, quỳ sụp xuống đất. Hắn nhìn thấy số hối phiếu kia hẳn phải hơn mười tờ, đều có viền vàng, mỗi tấm là một trăm quan. Vậy là hắn đã thành một phú hào với nghìn quan trong tay rồi.
Nuốt nước bọt, hắn chạm tay vào tờ hối phiếu một cái, rồi quay đầu nói với Vân Diệp:
– Hầu gia, số thủ cấp kia không có ích lợi gì với mạt tướng. Chia cho huynh đệ đã hy sinh là đương nhiên, nhưng nếu bán đi, liệu có làm liên lụy đến hầu gia không?
– Ngươi đừng lo. Ngươi cũng biết nguyên nhân cuộc chiến này, quân bộ từ trên xuống dưới đều nợ chúng ta. Chúng ta chỉ phân phối lại công lao, không hề giả công lĩnh thưởng đã là nể mặt bệ hạ lắm rồi. Ai dám nói nửa lời, cứ ��ợi ta đàn hặc họ. Mỗi công lao đều được ghi vào hồ sơ, cứ thoải mái cho họ tra xét. Thu lấy tiền của ngươi đi.
Nghe Vân Diệp nói vậy, Lại Truyền Phong cười không khép miệng lại được, vơ lấy nắm hối phiếu nhét vào lòng, rồi kéo lão Khâu đi tìm tư mã hành quân.
– Đi gọi Dương Nguyệt Minh cùng những huynh đệ có công giết địch vượt quá chín cấp tới đây, đừng gây động tĩnh quá lớn.
Lưu Tiến Bảo nghe Vân Diệp sai bảo, vội vàng đi ngay.
Lão tộc thúc họ Trường Tông với vẻ mặt thần bí nói:
– Vân hầu, lão hủ vừa nhìn qua, ba mươi ba quan một thủ cấp, cộng thêm hàng hóa của lão Khâu là bốn mươi quan, có đúng không?
Vân Diệp gật đầu thừa nhận. Lão già nhanh như chớp rút một xấp hối phiếu trong lòng ra, đập mạnh xuống trước mặt Vân Diệp, nói lớn:
– Lão hủ mua một trăm thủ cấp.
Đang khi mua bán tưng bừng, Lưu Phương với vẻ mặt lo âu xuất hiện bên cạnh Vân Diệp. Là một lão tướng trong quân, ông hiểu rõ tầm nguy hại của việc làm này hơn bất kỳ ai khác: khiến quân công mất giá trị. Nói cách khác, Vân Diệp làm thế là bán đi lợi ích của tất cả mọi người trong quân, hậu quả rất đáng sợ.
– Tiểu tử, ngươi hãy nghĩ cho kỹ rồi hẵng làm. Quân công là trọng khí của quốc gia, không được xem thường. Ngươi chia quân công cho huynh đệ đã chết trận là chuyện tốt, không ai đứng ra chỉ trích, dù sao họ cũng đã hy sinh rồi, khen thưởng thế nào cũng không quá. Nhưng ngươi đem quân công ra bán, khi chuyện vỡ lở sẽ bị muôn người chửi rủa.
– Tiên sinh nói không sai, ta làm thế không có lợi gì cho bản thân, nói không chừng còn rước lấy đại họa. Nhưng tiên sinh thử nghĩ xem, lần này ta lập công, bọn họ sẽ thấy thủy sư Lĩnh Nam dễ sai bảo. Đến khi đó, nếu cần công thành, làm tử sĩ hay gì đó, cứ chỗ nào nguy hiểm là phái ta tới. Tiên sinh nói xem, thế thì làm sao mà sống nổi? Lần này đã có một nghìn năm trăm sáu mươi ba người hy sinh, ta thấy không chịu đựng nổi nữa rồi. Lần sau thì sao? Cứ như thế nhìn tất cả thuộc hạ biến thành xương cốt ư? Không được, ta không chịu nổi.
– So với việc nhìn từng người bọn họ hy sinh nơi sa trường, chẳng bằng mang bọn họ đi vận chuyển lương thảo, bắt cá, sống bình an cả đời.
Nghe thế, mặt Lưu Phương hiện rõ vẻ bi ai, ông xua tay liên hồi:
– Làm lính là phải anh dũng giết địch, là phải hiến mình vì nước. Da ngựa bọc thây không phải là lời nói suông. Ngươi có đủ trí tuệ ứng phó với phong ba trên chiến trường, sao không nghĩ đến việc nắm giữ nhiều binh mã hơn? Chỉ có dưới sự chỉ huy của thống soái ưu tú, tính mạng của tướng sĩ mới được đảm bảo một cách lớn hơn. Thủy sư Lĩnh Nam là đội hùng sư hiếm có, đánh như lửa cháy đồng hoang, lui như thủy triều rút, trong nghịch cảnh vẫn dũng cảm chiến đấu. Đối diện với thành Đại Vương, quân đội bình thường sớm đã khiếp sợ, nhưng ở thủy sư Lĩnh Nam ta không hề thấy chuyện này. Đó là tiêu chuẩn của dũng sĩ. Tiểu tử đừng đem quân nhân cao quý hòa lẫn với đám thương nhân ô uế, đó là sự sỉ nhục lớn nhất với họ.
– Tiên sinh, lòng tin của tướng sĩ đến từ trang bị hoàn mỹ cùng huấn luyện gian khổ thường ngày, thêm vào việc không phải lo lắng về hậu vận, bọn họ mới không sợ chết. Tiên sinh nói xem, thứ gì có thể thiếu tiền?
– Tiên sinh, ta và ngài có tư tưởng khác nhau. Ta cho rằng để tướng sĩ mang niềm tin cao cả cùng trang bị đơn sơ ra chiến trường mới là vô nhân đạo; bảo bọn họ vứt bỏ vợ con ra chiến trường chém giết mới là sỉ nhục. Nên tiên sinh đừng khuyên ta nữa. Tiên sinh hãy đến thư viện dạy học, nhất ��ịnh sẽ tìm được vị tướng quân trong mong ước của mình. Còn tiểu tử thì xin thôi, ta chỉ biết nghĩ cho người bên cạnh mình, sống thoải mái giàu có mới là điều ta cần. Tiên sinh là bậc thầy chiến thuật, tài hoa của tiên sinh không nên để phủ bụi. Thư viện có rất nhiều học sinh khao khát ra chiến trường thể hiện tài năng, tiên sinh sẽ thích chúng.
Thấy Lưu Phương vẫn còn lo lắng, Vân Diệp cười nói:
– Tiên sinh không cần lo cho ta. Chuyện triều đường, ta hiểu rất rõ, mấy năm qua ta chẳng làm gì ngoài đấu đá với họ. Chuyện chiến trường ta chẳng hiểu, nhưng nói đến công phu giữ mình ở triều đường thì tiên sinh lại không bằng đâu. Xét từ chuyện năm xưa tiên sinh ngài giả chết, làm thế rất không thỏa đáng. Không phải tiểu tử chê trách tiên sinh chứ, tiên…
– Câm mồm!
Lưu Phương bị Vân Diệp nói cho đỏ mặt tía tai, hoàn toàn quên mất mục đích tới đây, thẹn quá hóa giận, quát một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi.
Vân Diệp thấy lão già rời khỏi khoang thuyền, thở phào một tiếng, rồi quay lại nói với đám thương nhân:
– Ta còn m���t tên xạ điêu thủ, có ai hứng thú không, hắn vẫn còn sống.
Hiện giờ, thủy sư Lĩnh Nam có thói quen dùng kim tiền để đánh giá giá trị của bản thân. Lần này, từ đầu bếp đến tướng quân đều có quân công. Thành Ti Sa thiêu cháy ít nhất năm nghìn địch, thành Thương Nham cũng giết không ít. Còn thành Đại Vương thì tư mã hành quân ghi chép đã giết một vạn địch. Vân Diệp lén hỏi tư mã liệu ghi chép bừa bãi như vậy có gặp phiền phức không, ai ngờ hắn cười lớn mà nói rằng viết ít thì ai tin. Rất nhiều chiến công trong quân đều được ghi chép như thế, hắn đã ghi chép vô số quân công rồi. Lần này là chân thật nhất, nếu có ai dám nghi ngờ, hắn sẽ lên triều đường đối chất, không chửi cho tên đó thối mặt thì uổng công hắn làm tư mã bao năm.
Thế cho nên, khi đầu bếp cũng có công xông pha mưa tên đưa cơm tới tiền tuyến, thì thủy sư Lĩnh Nam từ trên xuống dưới đều vui mừng.
Mọi quyền lợi của bản biên tập này đều thuộc về truyen.free.