(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 644:
Vân Diệp vuốt má, nhìn số vàng mang về, toàn là vàng hạt. Mở một túi ra, hắn nắm lấy một vốc, chỉ cần nghiêng nhẹ tay là vàng đã chảy xuống, lấp lánh dưới ánh nến.
— Hầu gia, con tiện nhân kia dám tát ngài, còn đẩy ngài ngã, thật quá đáng! Có cần mạt tướng truy sát hết không?
Vân Diệp vội vàng xua tay:
— Không cần, da thịt con tiện nhân đó mềm mại trơn tru, nào có đau đớn gì. Ta chẳng qua chỉ muốn xóa nốt ruồi trên mày ả, vậy mà lại bị đối xử như thế. Đúng là dã nhân không biết lễ nghi gì! Lưu Nhân Nguyện, ngươi nói có phải không?
— Thống lĩnh nói chí phải, ngài có ý tốt, nhưng con Oa nữ đó không biết điều. Mạt tướng đi giết sạch chúng, bắt Oa nữ về dâng Thống lĩnh nghiên cứu.
Vân Diệp thoáng động lòng, nhưng nghĩ một lúc rồi cụt hứng. Chưa nói đến việc nàng ta là thành viên hoàng thất, chỉ riêng cái danh sứ tiết cũng đủ khiến mình không thể động vào. Cao Sơn Dương Tử nói không sai, khi biết họ là sứ tiết, y đã không còn ý nghĩ giết người diệt khẩu nữa. Đây là chuẩn mực đạo đức của thời đại này, hai nước giao tranh không giết sứ giả, đó là nguyên tắc chung phải tuân thủ.
— Bỏ đi, ta biết trong lòng ngươi không thoải mái. Lần xuất chinh này ngươi luôn cảm thấy vai trò của thủy sư không rõ rệt, thua kém người khác một bậc, đúng không?
— Không cần nghĩ thế. Trong lần hành động này, thủy sư đóng vai trò hỗ trợ, đám Lại Truyền Phong đóng vai chính. Nhưng đường xá xa xôi như thế, riêng đi đường đã mệt chết, càng chẳng nói tới đống quân nhu cao như núi. Vậy nên công đầu thuộc về đám Lại Truyền Phong, công thứ thuộc về ngươi. Đừng bất mãn, những người đã ngã xuống kia, tiền bạc hay địa vị đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Ta không biết về nhà đối mặt với gia quyến họ thế nào đây.
Lưu Nhân Nguyện lấy làm lạ nhìn Vân Diệp:
— Thống lĩnh, chuyến này chúng ta đại thắng trở về, làm nên vinh quang trăm năm hiếm có, vì sao phải bi thương? Tướng sĩ tử trận đều được cả nhà tôn vinh đến tột bậc, mạt tướng tin các bô lão Quan Trung sẽ không chỉ trích Thống lĩnh.
Vân Diệp bực bội phẩy tay, chẳng thể nói chuyện với đám cuồng nhân chiến tranh này. Suốt ngày đeo bên miệng câu "coi cái chết nhẹ tựa lông hồng", nào biết nghĩ tới nỗi đau của gia đình có con chết trận.
Để tĩnh tâm, Vân Diệp mượn bộ đồ pha trà của Vô Thiệt, mời ông ta và Lưu Phương uống trà. Khi đi, Tân Nguyệt đặc biệt đưa cho y một bao trà nõn, nghe nói là trà tuyệt đỉnh do những cô gái chưa chồng dùng miệng hái. Cô nàng nói trà có tác dụng phấn chấn tinh thần. Nghĩ đến cảnh những cô gái chưa chồng dùng miệng hái trà, rồi nhả ra, rồi trà lại được ủ ấm trong lòng mình, Vân Diệp không khỏi rùng mình. Ai đã nghĩ ra cách biến thái này? Nhất định về phải tìm hiểu cho rõ.
Vân Diệp không có hứng thú uống nước bọt của người khác, nhưng sau khi nói cho Vô Thiệt và Lưu Phương, hai lão già lại vô cùng hứng thú, nói nhất định phải thử.
Hắn rót cho bọn họ hai chén trước, rồi pha lại trà cho mình. Chẳng ngửi ra có gì khác lạ, đoán chừng hương vị cũng bị mồ hôi át đi rồi. Thôi thì mình uống trà của mình vậy.
Vô Thiệt thích quá trình uống trà, Lưu Phương thích cái ý cảnh khi uống trà, đều chẳng liên quan gì tới bản thân trà. Hai người nhắm mắt khen trà ngon, rồi cuối cùng lại chê không thuần bằng trà của Vô Thiệt. Lấy túi trà của Vân Diệp, Vô Thiệt như làm ảo thuật biến ra cái cối, nghiền nát trà, rồi giảng giải với Lưu Phương rằng trà càng mịn càng tốt, nói rằng ở thư viện phải có phong thái ẩn sĩ, không để đám tiểu tử chê cười.
Không chịu nổi hai lão già tâng bốc nhau, Vân Diệp bưng ấm trà của mình ra ngoài.
Sau kịch chiến, tất cả mọi người đều thả lỏng, biển cũng lặng sóng. Thi thoảng có cá kình phun ra cột nước cao ngất. Vân Diệp thở dài, vết hằn trên mặt cả một tối chưa tan đi. Con tiện nhân chết tiệt đó ra tay rất nặng, làm răng mình cũng lung lay cả rồi.
Vô tình nhìn lướt qua thương thuyền, Vân Diệp phát hiện Cẩu Tử ngồi một mình trên cột buồm, nhấp một ngụm rượu, sau đó lẩm bẩm vài câu, hình như có tâm sự nặng nề.
Vừa mới định phái người gọi Cẩu Tử xuống thì thấy Đơn Ưng leo lên như con khỉ, mắng Cẩu Tử vài câu rồi đá xuống. Tiếp đó Đơn Ưng cũng nhảy theo. Vân Diệp cuống lên, vội chạy ra mạn thuyền nhìn, chỉ thấy nước bắn tung tóe. Hồi lâu không thấy người đâu, hắn lớn tiếng gọi Đông Ngư cứu người. Đông Ngư vừa nhảy xuống thì Cẩu Tử mặt mày ủ rũ đã lóp ngóp bò lên mạn thuyền, tay vẫn cầm hồ lô rượu.
Vân Diệp vung tay tặng cho mỗi đứa một cái tát. Cột buồm cao tới mười trượng mà dám tùy ý nhảy xuống như thế! Thấy Vân Diệp nổi giận, Cẩu Tử càng buồn bực, lại nhảy xuống biển, nửa ngày trời chẳng chịu thò đầu lên.
— Có giỏi thì đừng lên nữa! Đợi về nhà ta kiếm con lợn nái về mà cưới cho ngươi! Nữ nhi của Hồng Thành thì sao nào? Đó là thiên kim nhà giàu, sao lại không xứng với ngươi chứ? Hai tên khốn kiếp các ngươi nhìn người ta tắm, thế nào cũng phải có một đứa chịu trách nhiệm! Tiểu Ưng đã định thân rồi, ngươi không chịu thì ai chịu?
Đơn Ưng không nhịn được nữa:
— Ai đi nhìn con tiện nhân xấu xí đó tắm? Cái ao đó là nơi đệ và Cẩu Tử vẫn tắm sau mỗi ngày luyện công, cả thư viện ai mà không biết? Vì chuyện này có mấy tên tranh giành còn bị đánh cho một trận. Chỉ có con tiện nhân không biết xấu hổ đó trần truồng nhảy xuống ao. Chúng đệ còn chưa nhìn thấy gì thì nha hoàn của ả đã la làng "phi lễ", bọn đệ đi kể với ai bây giờ?
Vân Diệp tức tới gan trắng ra. Khuê nữ nhà họ Hồng đã đòi thắt cổ đến tám lần rồi, miệng thì nói giữ thanh danh trong sạch không còn. Trước khi xuất chinh, Vân Diệp không có tâm tư quản chuyện thối tha này, nhưng đánh trận xong thì không quản không được. Đây là vụ án thuần phong giáo hóa đầu tiên của thư viện, tất cả đang dài cổ đợi kết quả.
— Không nhìn thấy sao biết người ta trần truồng? Vậy là thấy rồi! Lão gia chỉ cần cưới bừa một người về ứng phó với cha mẹ là được, sau này có người mình thích thì cưới thêm, chẳng có gì to tát.
— Tiểu nhân không chịu! Nữ nhi của Hồng Thành trông chẳng khác gì cha cô ta, đánh chết cũng không cưới!
Cẩu Tử vừa mới thò đầu lên mặt nước liền nghe thấy Vân Diệp an bài hôn nhân của mình, bèn hét lên, rồi lại chui xuống nước.
Tất cả cười hô hố nhìn Cẩu Tử quẫy đạp dưới nước. Một chàng trai anh tuấn với một nữ tử xấu xí, đây đúng là chuyện thú vị, ít nhất đứng ở góc độ đàn ông thì ai cũng nghĩ vậy.
Những kẻ chiến thắng đáng lẽ phải hân hoan cười nói, nhưng Vân Diệp lại rúc vào góc riêng khiến mọi người không mấy vui vẻ. Thế nhưng, hôm nay, tâm tình Đại soái có vẻ không tệ, còn bắt đầu xử lý chuyện vụn vặt. Nhờ đó, đám quân sĩ từ chỗ nặng nề bỗng trở nên vui tươi.
Nghe tiếng cười lan sang các thuyền khác, Vân Diệp uống một ngụm trà, xua đi những tâm tư không tốt, dặn Lưu Nhân Nguyện:
— Ngoại trừ rượu, hãy đem hết mọi thứ có thể ăn được trên thuyền ra! Bảo đầu bếp cố gắng làm vài món ngon, chúng ta ăn một bữa thịnh soạn. Ba ngày sau tới Đăng Châu, chúng ta sẽ ăn mừng ba ngày!
— Vâng!
Lưu Nhân Nguyện lớn tiếng đáp, bước nhanh trên sàn. Lập tức giọng ồm ồm của hắn vang lên:
— Đại soái có lệnh, mọi thứ có trên thuyền đều được ăn uống thoải mái! Sau khi lên bờ sẽ khao thưởng ba ngày!
Tiếng reo hò càng lớn, những bài hát giọng nam âm bắc vang khắp nơi, toàn những lời lẽ dâm dật, thô tục. Vân Diệp chẳng muốn nghe.
Khi đi qua cửa phòng của Vinh Hoa, Vân Diệp phát hiện cửa mở. Vinh Hoa rất lễ độ quỳ trên sàn, có vẻ đợi mình đã rất lâu rồi. Nhìn thấy thế, Vân Diệp hoài nghi Cao Sơn Dương Tử và nàng ta có phải đã nhầm vai trò cho nhau rồi không. Một người vì mục đích bất chấp thủ đoạn, một người vì tình nguyện tan xương nát thịt, đều là nữ tử cá tính, tiếc rằng đều chẳng liên quan gì đến hắn.
— Ta không vào đâu. Nếu vào, cô lại nghi ngờ ta muốn cưỡng hiếp cô mất. Có gì cứ nói đi, ta thoải mái, cô cũng đừng quá căng thẳng.
Vinh Hoa như không nghe thấy lời trêu ghẹo của y. Thi lễ xong, nàng hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, trịnh trọng nói:
— Vân hầu, thiếp đã có thai rồi.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.