(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 645:
Vân Diệp suýt chút nữa thì ngã ngửa vì sợ. Anh cố trấn tĩnh lại, tự hỏi mình sợ gì cơ chứ, nhưng có lẽ thứ đàn ông sợ nhất chính là những lời bóng gió từ một người phụ nữ không phải vợ mình. Anh ta tức tối nói:
- Cô là đồ xấu xa! Muốn tìm thì tìm Lão Cái ấy, tìm ta làm gì? Đâu phải lỗi của ta.
- Ngài không cho thiếp thân đi gặp Tô Văn, thiếp thân e rằng đứa bé này có thể là cốt nhục duy nhất của huynh ấy. Trong mấy ngày cuối cùng ở bên nhau, thiếp thân là nữ nhân, có thể cảm nhận được tinh khí của Tô Văn suy giảm. Có phải vì ngài đã dùng châm với huynh ấy mà ra không?
- Ta chưa bao giờ xem thường Uyên Cái Tô Văn. Sau này hắn nhất định sẽ trở thành anh hùng của Cao Ly. Có lẽ cô sẽ thấy lạ vì sao ta lại ra tay ác độc với hắn như vậy, chuyện đó không hợp với tính cách của ta. Nguyên nhân là vì hắn có đủ mọi điều kiện để trở thành một anh hùng, và nếu vậy, Đại Đường sẽ gặp họa. Cho nên ta ra tay không chút do dự, không hề liên quan đến ân oán cá nhân.
Vinh Hoa nước mắt giàn giụa, nức nở nói:
- Ngươi đã hủy đi sự kiêu ngạo cuối cùng của huynh ấy. Ta thà để ngươi giết huynh ấy, chứ không muốn thấy huynh ấy bị ngươi chà đạp đến thế.
- Không. Uyên Cái Tô Văn còn sống thì vẫn hữu dụng. Nếu muốn giết hắn thì ta đã ra tay ngay từ lúc gặp mặt rồi. Đất Cao Ly có được một anh hùng đâu phải dễ dàng gì, nhất là một anh hùng vừa có bản lĩnh lại có dã tâm như hắn. Đại Đường ta có một câu nói rất hợp với chuyện này: "Giết đi ắt sẽ bất lợi."
Vinh Hoa lau sạch nước mắt, ngồi thẳng dậy, sau đó càng tỏ ra lễ độ. Nàng tháo chiếc trâm dài cài trên đầu xuống, rồi đưa cho Vân Diệp:
- Thiếp thân chỉ có chiếc trâm này đáng chút tiền. Có thể dùng nó để giữ tính mạng đứa bé không?
Vân Diệp khẽ đẩy cây trâm trở lại, ôn tồn nói:
- Đây là cuộc đối đầu giữa ta và Lão Cái, không liên quan tới đứa bé. Cô cứ dưỡng thai cho tốt. Khi cập bờ, ta sẽ tìm cho cô hai thị nữ người Cao Ly. Đợi chuyện giữa ta và hắn kết thúc, cô muốn ở lại hay trở về Cao Ly đều là tùy ý cô.
- Đó là sự kiêu ngạo của ngài đấy ư? Chỉ cần ta nằm trong tay ngài, Tô Văn ắt sẽ e ngại. Thêm đứa bé nữa, Tô Văn làm sao còn có thể đối đầu với ngài?
- Đó là chuyện của hắn. Cô cũng biết, con người một khi đã tàn khuyết, tâm lý ắt sẽ u ám. Cô xem, từ xưa đến nay hoạn quan đều có vẻ âm trầm. Lão Cái thích đọc sử ký như thế, có khi sẽ học theo bậc tiên hiền, thân tàn nhưng chí không tàn, lập nên đại nghiệp cũng không phải là không thể. Ta thấy khả năng hắn đấu với Cao Kiến Vũ và thắng là rất cao.
Vân Diệp nói xong, cẩn thận đóng cửa lại cho Vinh Hoa, rồi từ ngoài nói vọng vào:
- Hôm nay chúng ta ăn sườn rán và thịt kho. Vì đứa bé, cô ăn nhiều một chút, đừng ở mãi trong phòng, ra ngoài phơi nắng có lợi cho thai nhi.
Nghe trong khoang thuyền hừ một tiếng, Vân Diệp nhún vai về phòng. Vừa nằm xuống thì Lão Phương đi vào, tay cầm cuốn sổ dày.
- Hầu gia, tính xong rồi. Chúng ta không tính số vàng kia. Hàng hóa thu được từ thành Thương Nham được Trường Tôn chưởng quầy định giá là sáu vạn bảy nghìn tám trăm quan. Còn số gỗ ngâm nước biển không dễ ước tính, phải đợi đến Đăng Châu mới định giá được.
Vân Diệp nhận lấy cuốn sổ dày, thuận tay lật xem vài trang rồi gập lại, thở dài: "Vẫn lỗ!" Vì trận chiến này, anh đã chuẩn bị vô số thứ: xăng, nỏ, đục công thành, khải giáp, thuyền bè, lương thực quân trang... tổng cộng tốn không dưới chín vạn quan. Chưa kể vô số ân tình đã nợ, và bao nhiêu tướng sĩ trận vong. Trong đời làm ăn, đây là vụ lỗ nặng nhất.
Nương theo chiến tranh để phát tài thì dễ, nhưng khi đích thân tham chiến thì lại là chuyện khác. Cướp bóc chỉ là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.
- Lão Phương, lần này nhà ta không cần lợi nhuận nữa. Chỉ cần thu đủ chi phí là được, tức là chín vạn quan. Còn lại cứ cho vào sổ công. Ông gọi tham quân đến đây, ta sẽ nói chuyện với hắn.
Một lúc sau, lục sự tham quân đi vào khoang thuyền. Vân Diệp đưa cả sổ công lẫn sổ tư cho hắn:
- Không tính lợi tức, không thu chi phí hao tổn, không lấy tiền nhân công. Vân gia tiêu tốn bao nhiêu thì cứ lấy bấy nhiêu, số còn lại cho vào sổ công.
- Đại soái, làm thế không ổn. Ti chức biết Vân gia đã phải bỏ ra bao nhiêu vì chuyến xuất chinh này. Nếu làm thế, trong phủ sẽ thiệt thòi, các tướng sĩ trong lòng cũng không đành lòng.
- Đâu ra lắm lời vớ vẩn thế! Đánh thắng trận là lợi ích lớn nhất của ta rồi. Vân gia bỏ ra chút tiền, đổi lại tướng sĩ đều liều mạng. Ngươi nhìn xem, cái thuyền đằng sau kia, ta còn chẳng dám bước lên. Hơn một nghìn năm trăm người, giờ còn nhắc tới tiền bạc gì nữa chứ...
Lục sự tham quân thấy tâm tình Vân Diệp lại trở nên tệ hơn, vội vâng dạ. Hắn tính sổ sách ngay trước mặt Vân Diệp, mời y ký tên, sau đó dùng đại lễ tham bái rồi lặng lẽ ôm sổ rời khỏi phòng.
Thủy sư Lĩnh Nam mỗi lần xuất chiến đều có trợ cấp. Chức vị càng cao, trợ cấp càng nhiều. Nếu lập được quân công, triều đình đương nhiên sẽ có ban thưởng.
Không thể cứ mãi dựa dẫm vào cướp bóc trên chiến trường, thu nhập rất hữu hạn, lại bất ổn. Mình lại là quân đội, không thể ngang nhiên kinh doanh được. Việc chở kèm một ít hàng hóa riêng đã là giới hạn chấp nhận được của đám triều thần rồi. Nếu không có thực nghiệp riêng thì không được.
- Trương Sinh, Ngưu Đại Lực, Thạch Đầu... Bước ra khỏi hàng!
Đội trưởng lớn tiếng đọc tên, từng lão binh đã ngoài năm mươi tuổi bước ra.
- Nay xét thấy các ngươi đã bị trọng thương trong trận đánh thành Đại Vương, không thể tiếp tục sử dụng nữa, lệnh cởi giáp!
Ngưu Đại Lực vừa ăn ba bát cơm, một bát thịt kho, ngó nhìn mình từ trên xuống dưới. Chân tay còn nguyên, lông tóc chẳng rụng sợi nào, sáng còn vác bao gạo hai trăm cân chạy bảy tám chuyến, sao giờ lại không thể sử dụng nữa? Chẳng lẽ đại soái không cần mình nữa?
- Lão Ngô, ngươi không thể đối xử với lão ca như thế! Ta ở trong quân đội cả đời, khó khăn lắm mới được ăn no bụng, ngươi không thể đá ta ra khỏi quân doanh!
Các lão binh vốn chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, nghe mệnh lệnh này thì kẻ chửi bới, người khóc lóc, có người thậm chí còn chuẩn bị liều mạng với đội trưởng.
- Câm mồm, lũ chó chết! Lão tử đang mang chuyện tốt đến cho các ngươi, vậy mà không biết tốt xấu! Các ngươi thì hiểu cái quái gì!
- Tên chó má nhà ngươi hôm nay mà không nói rõ ràng thì đừng hòng rời khỏi thuyền! Hiện giờ ai mà chẳng vắt óc tìm cách chui vào thủy sư Lĩnh Nam của ta! Tên khốn nhà ngươi thấy lão tử tuổi cao, muốn đuổi lão tử đi, để mấy thằng chó con nhà ngươi vào thay, phải không?
Một đám lão binh bao vây đội trưởng mà chửi bới. Hai năm qua, họ không ít lần gửi tiền về nhà, đại soái thi thoảng lại ban thưởng cho, cả nhà đều sống sung sướng theo. Ai nấy đều tính ở thêm năm năm nữa, khi đó ở nhà đã đầy đủ, tuổi cũng đã cao, giải ngũ cũng chưa muộn. Ai ngờ hôm nay lại nghe tiếng sét đánh ngang tai.
Đội trưởng thấy chẳng ai chịu nghe lời mình, bèn ngồi bệt xuống sàn thuyền, đợi bọn họ chửi chán chê rồi mới lên tiếng.
Đám lão binh chửi khản cả cổ rồi, đội trưởng lau mồ hôi trên mặt, nói:
- Con mẹ nó, chửi xong rồi à? Xong rồi thì nghe đây! Đây là lệnh của đại soái. Các ngươi tuổi đã cao rồi, không còn hợp với việc chém giết nữa. Trận này rất nhiều huynh đệ chiến tử và thương tàn, cho nên đại soái mới nghĩ ra một cách: đó là để các ngươi giải ngũ trước, rồi lập một thương hành thủy vận.
- Thương hành này do đại soái bỏ tiền, những huynh đệ thương tật cũng có cổ phần. Hải vận nam bắc rốt cuộc kiếm được bao nhiêu, các ngươi lẽ nào lại không biết ư? Phần của đại soái sẽ giảm dần theo từng năm, nói cách khác, cuối cùng thì thương hành này sẽ là của huynh đệ chúng ta.
- Con mẹ nó, nếu chẳng phải lão tử chưa đến năm mươi thì làm gì đến lượt các ngươi! Chỉ cần vận chuyển hàng hóa từ Trường An tới Lĩnh Nam, rồi từ Lĩnh Nam về Trường An thôi, kẻ ngốc cũng phát tài được. Ở trên biển có đại soái làm chỗ dựa, ai dám chọc vào chúng ta? Giờ hiểu chưa? Vừa rồi chửi lão tử thì tính sao?
Náo loạn nhanh chóng lắng xuống. Chuyện tốt thế này mà không biết nắm bắt thì đúng là thằng ngốc. Đại soái vốn có tiếng là tài thần, mà chuyện làm ăn ai cũng làm được, nếu không phát tài thì sẽ bị người ta cười cho.
Truyen.free hân hạnh giới thiệu bản dịch này, mọi hành vi sao chép xin vui lòng ghi rõ nguồn.