Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 646:

Tiểu tử, số thương vong trong quân của ngươi đã tăng vọt lên ba nghìn ba trăm người, vượt hơn một nghìn so với dự kiến ban đầu. Ngươi thực sự định thành lập một thương hành hải vận sao?

Lưu Phương xem xong bảng thống kê, hỏi:

– Đúng vậy, vãn bối nghĩ số thương vong của chúng ta trong trận này không đạt được như dự đoán của đám ngu xuẩn trong kinh thành. Để tránh cho bọn họ trông có vẻ ngu xuẩn hơn, vãn bối quyết định tăng số người bị thương. Tiên sinh xem, giờ thì ổn rồi: tử trận một nghìn năm trăm, thương tật ba nghìn ba. Chiến lực của thủy sư Lĩnh Nam giảm mất ba thành, thế này mới phù hợp với thực tế chiến dịch. Nếu chúng ta báo ít, nói không chừng bọn họ lại bảo chúng ta nói láo, rồi kéo đến quân doanh đếm từng người một thì thật khó coi lắm.

– Thà rằng nhân cơ hội này để các tướng sĩ tuổi cao giải giáp quy điền, thành lập thương hành. Hà Thiệu đang có hơn trăm chiến thuyền Cao Ly, thêm vào đó là số thủy quân giải ngũ. Chỉ cần đi vài chuyến là có thể hồi vốn, lúc ấy vãn bối rút khỏi, ai dám nói vãn bối nửa lời chứ? Sau này những người thương tật của thủy sư Lĩnh Nam cũng có nguồn sinh hoạt ổn định, trong lòng vãn bối cũng bớt day dứt phần nào.

Lưu Phương im lặng rất lâu, ra tới cửa mới nói:

– Làm bộ hạ của ngươi đúng là một chuyện sung sướng. Nếu như năm xưa lão phu có bản lĩnh của ngươi, đâu đến nỗi phải chạy tới chốn hoang dã sống trong cảnh đói kém ba mươi năm.

– Lưu tiên sinh, đừng đi vội, vãn bối có bản hiệp ước cần ngài ký.

Lưu Phương nghi hoặc bước tới, thấy Vân Diệp lấy ra mấy tờ giấy, bên trên chi chít chữ viết. Ông định đọc thì Vân Diệp đã sốt ruột chỉ vào chỗ ký tên, sau đó đóng dấu, chia làm ba bản: mình giữ một bản, y giữ một bản, và một bản cho vào hộp.

Lưu Phương chẳng hiểu gì, trở về phòng, xem kỹ rồi nước mắt ướt nhòe cả. Ông trịnh trọng đem bản hiệp ước đặt vào hộp gấm mình mang theo, đây là thứ đảm bảo cuộc sống của con cháu sau này.

Khi hạm đội cập bến, quan phủ Đăng Châu huy động vô số ngỗ tác từ các châu phủ khác, chuyên môn chỉnh trang thi hài. Xương cốt tán loạn khắp nơi, điều mà các ngỗ tác có thể làm chỉ là ghép đủ xương của một người. Những người này trước khi tử nạn là đồng bào, sau khi chết chắc cũng chẳng so đo gì mấy cái xương với nhau.

Vân Diệp nhìn những thi hài bị ghép nối sắp đặt, cảm thấy đây là một công việc rất thú vị. Những ngỗ tác lục lọi trong đống xương, trông như đang khảo cổ, chẳng thấy chút bi thương nào.

Nhưng đợi những thủ hạ bị tử trận của y được khiêng lên bờ, trong lòng y cứ như đeo thêm một t���ng đá nặng. Niềm vui khi cập bờ tan biến hết. Phải trốn thôi, một tướng quân mà khóc giữa ba quân như đứa trẻ con thì thật sự không ổn chút nào.

Đánh trận xong rồi, Vân Diệp tự thấy mình không còn tác dụng gì nữa. Nhân lúc đại quân ngh��� ngơi, y lánh đến trang viên của Hà Thiệu ở Đăng Châu.

Khi đi mặt đất còn tiêu điều, nay về thì cỏ cây đã xanh um. Hoa lê ở đây nở muộn, trắng phau phau như biển tuyết. Hà Thiệu là tên thô bỉ, nhưng cảnh sắc trong trang viên thực sự khiến người ta yêu thích.

– Tiểu Diệp, nếu ngươi thích thì tặng ngươi.

Hà Thiệu thở hổn hển, thi thoảng lấy khăn tay lau mồ hôi, bên cạnh còn có một Hồ nữ không ngừng quạt cho y.

– Ai thèm cái trang viên rách nát này chứ? Chỉ có hoa lê là thứ khiến người ta thích, xuân có hoa, hè có lá, thu có quả. Coi như huynh cũng có chút văn nhã. Xem xem giờ huynh béo thành cái gì rồi! Trước kia Vượng Tài béo, Tôn tiên sinh nói sẽ giảm thọ của nó. Huynh giờ còn béo hơn Vượng Tài, đầu tròn, thân tròn, hai chân ngắn, chắc chắn tuổi thọ sẽ không dài. Cuộc sống tốt đẹp mới bắt đầu, huynh không định sống thêm vài năm nữa à?

Hà Thiệu dựa tấm thân to béo vào cây lê, tức thì vô số cánh hoa rụng lả tả. Vân Diệp đưa tay đón lấy, thổi một cái, để chúng tiếp tục bay múa.

– Diệp Tử, Hà Thiệu này có được mấy bản lĩnh thì trong lòng ta tự rõ. Nay sáng tạo ra được gia nghiệp lớn thế này, đều là do mấy huynh đệ nể mặt, có chuyện tốt thì chưa bao giờ quên ta. Ta rất thỏa mãn. Thật đấy, thỏa mãn lắm rồi, không muốn tiến thêm nữa.

Diệp Tử, ai cũng biết ta là kẻ giàu xổi, có tiền chỉ muốn ăn chơi hưởng lạc, không ai coi ta là sự uy hiếp. Ta nghĩ mọi người đều thích ta ở bộ dạng thế này, mọi người đều thích ta béo, vậy ta cứ liều cái mạng này luôn, để mọi người chê cười. Lấy mạng này đổi lại sự bình an cho Hà gia ta, ta thấy rất đáng.

Hoa lê có mùi u hương thoang thoảng, không đậm nhưng lâu phai. Vân Diệp bẻ trên cây một cành lớn, đặt bên mũi ngửi một lúc, rồi nói với Đông Ngư đi theo hộ vệ:

– Năm sau ngươi đem Hà Thiệu lên thuyền. Mỗi bữa chỉ cho ăn rau xanh và đậu hũ, tuyệt đối không được ăn nhiều. Mỗi ngày bắt bơi ba canh giờ. Ta nghĩ sau hai tháng, thể trọng của hắn có thể giảm bằng thời điểm bọn ta ở Sóc Phương. Tên này chưa thể chết được.

Đông Ngư khom người thi lễ, coi như nhận lệnh. Hắn nhìn Hà Thiệu toàn thân run rẩy, như thể nhìn người chết vậy. Hiện giờ các tướng sĩ đến từ Quan Trung vẫn phải huấn luyện, vừa vặn có thể đưa con lợn béo này vào. Hắn không tin được là mấy tháng sau mỡ bụng hắn sẽ không giảm.

– Diệp Tử, ngươi không thể đối xử với ta như thế! Ta thà chết béo chứ không muốn biến thành bộ dạng tinh minh để người ta có cớ mưu tính gia sản của ta. Ta chết rồi, trong nhà chỉ có mấy đứa nhi tử không thành tài, sẽ không ai thèm hại chúng.

– Nói vớ vẩn! Ai hại huynh chứ? Mà huynh chết béo thì không kẻ nào mò tới nhà à? Lợn béo ai cũng muốn xẻo thịt, huynh có biết không hả? Lần này chết hơn nghìn thủ hạ, ta thề không để bộ hạ, bằng hữu của mình phải ra đi sớm. Chết một người nào cũng không được. Ta còn mong tương lai cả đám lão đầu rủ nhau chơi thanh lâu, uống rượu, hoành hành Trường An, trở thành những lão lưu manh. Nay chết một người, mai chết một người, tới khi đó dù ta có xưng bá đường phố Trường An thì cũng chẳng thú vị gì, huynh nói có phải không?

Nước mắt thuận theo khuôn mặt tròn xoe của Hà Thiệu chảy xuống. Hắn cảm giác được hai năm qua Vân Diệp luôn có ý xa lánh mình, không còn coi hắn là huynh đệ nữa. H���n không ngừng tìm chỗ dựa cho Hà gia mình, như Sài Thiệu, Trường Tôn gia, Đỗ gia, thậm chí hắn còn thử đi theo Trường Lạc công chúa. Ba huynh đệ thái tử thì hắn không dám dính dáng tới, vì Vân Diệp đã dặn không được bén mảng đến gần ba người đó, nếu không sẽ chết rất khó coi. Hắn tin lời Vân Diệp, cho nên chưa bao giờ tới vương phủ của ba vị đó.

Ai cũng muốn xẻo thịt trên người hắn, xẻo xong còn chẳng coi hắn là người. Mấy năm qua hắn không ngừng ăn uống, mang tâm tư tận hưởng lạc thú trước mắt để áp chế nỗi sợ hãi với tương lai. Giờ Vân Diệp nói thế, tất cả ủy khuất trong lòng hắn bùng phát. Hắn nhận ra, chỉ có theo sát Vân Diệp, hắn mới có một con đường sống mà thôi.

– Được, được, ta đi bơi! Hai tháng tới không làm gì khác, chỉ bơi thôi. Trước tiên giảm đống thịt này đi, sau đó về Trường An thống khoái làm một trận lớn!

Cùng Vân Diệp tiếp tục đi sâu vào vườn cây ăn quả, Hà Thiệu đuổi Hồ nữ đi, ưỡn bụng, bắt chước Vân Diệp chắp tay sau lưng, miệng bắt đầu lấy hoa lê ra so sánh với làn da trắng như bạch ngọc của Hồ nữ.

– Hiện chúng ta không thiếu tiền, chỉ thiếu phúc trạch. Nhà huynh và nhà ta khác nhau. Vân gia hiến khoai tây và ngọc mễ đã đủ cho ba đời không phải lo lắng. Thêm vào việc có thư viện, tương lai của Vân gia có thể đoán trước được. Chỉ cần Vân gia không làm chuyện gì đại nghịch bất đạo, quan viên xuất thân từ thư viện nhất định sẽ bảo vệ Vân gia. Tình nghĩa sư đồ rất có tương lai.

– Hà gia thì khác. Huynh phát triển quá nhanh, nền móng chưa vững đã muốn xây nhà cao tầng. Huynh bị hủy bởi lòng tham, chuyện gì cũng xen vào, việc gì cũng dám làm. Đất đai Trường An bị huynh đẩy giá tăng vọt lên, huynh cho rằng triều đình không bất mãn hay sao? Chẳng qua tạm thời họ chưa tìm được nhược điểm của huynh thôi. Một khi đã muốn xử lý huynh, dù có học Huyền Trang chạy sang Thiên Trúc cũng vô ích.

– Khi Vân gia lui về ở đỉnh vinh quang thì huynh lại đỏ mắt đi khắp nơi kiếm tiền. Huynh kiếm được thì nhất định có người phải mất đi. Lần trước Sài gia giúp huynh vượt qua một kiếp nạn, giúp huynh giữ được tước vị. Nếu không thì xem huynh chết thế nào!

Bản văn này được biên tập và xuất bản dưới sự bảo hộ của TruyenTV.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free