Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 650:

Đang viết sắc lệnh thì Lý Nhị từ ngoài đi vào, trên tay là một bồn hoa lớn, theo sau là hai hoạn quan mặt mày sợ sệt.

Trường Tôn thị ném bút định mắng. Lý Nhị cười lắc đầu, đặt chậu hoa lên bàn. Nhìn kỹ hóa ra là một cây ngọc mễ, thân đã cao khoảng một xích, to bằng ngón cái, lá xanh thẫm, ở giữa có lá non cuộn tròn, không bao lâu nữa sẽ mọc thêm hai phiến lá.

– Bệ hạ, thích ngọc mễ thì trong vườn có rồi, sao còn tự mình làm chuyện này?

– Hoàng hậu, chuyện này nàng không hiểu đâu. Trẫm trồng ngọc mễ trong chậu là vì không có thời gian ra vườn ngắm nhìn. Nay đặt chậu trên bàn, lúc công vụ bận rộn ngẩng đầu nhìn, xới đất, tưới nước, bắt sâu cho nó, một là để thư giãn đầu óc, hai là để nắm bắt được thời vụ. Nàng xem, ngọc mễ từ khi nảy mầm cho tới khi ra phiến lá đầu tiên đều được trẫm ghi chép lại một cách kỹ càng. Ngoài ra, nó còn có một công dụng thần kỳ mà có lẽ nàng chưa biết: trẫm ngủ trưa có thứ này ở bên cạnh, chưa bao giờ nằm mơ, luôn ngủ say được nửa canh giờ, tỉnh lại tinh thần sảng khoái, ha ha ha, đúng là thứ tốt! Cho nên, trẫm mang nó vào hậu cung để nàng thử, mong nàng cũng có được giấc ngủ yên ổn.

Trường Tôn thị nhìn kỹ vật cưng mới của hoàng đế, thấy đúng là nó sinh trưởng rất khỏe khoắn. Nàng khẽ chạm vào phiến lá dài, cười nói:

– Chỉ cần có lợi cho bệ hạ là tốt rồi. Trong cung cần có thêm nhiều điềm lành. Lần trước Khác Nhi nói phát hiện trong dãy Tần Lĩnh có thực thiết thú, đó là loài thú lành chuyên ăn ác quỷ. Thiếp thân đã lệnh cho phủ nội vụ đi bắt, đợi bắt được, hoàng cung sẽ càng thêm yên bình.

Lý Nhị xua tay: – Không cần đâu, hoàng cung giờ đã yên bình lắm rồi. Càn Nhi ở ngoài bôn ba chuẩn bị đúc tiền. Thanh Tước thì rú rú trong điện Vũ Đức, chắc đáy cung điện sắp bị nó đào rỗng đến nơi rồi. Khác Nhi quản lý phủ nội vụ, lần trước nó đã thanh lý sổ sách trong cung một lượt, nay chi tiêu trong cung giảm đi ba thành, đó đều là nhờ hoàng hậu biết dạy bảo cả. À phải, nàng đang làm gì thế?

Lý Nhị ghé đầu tới tò mò nhìn sắc lệnh Trường Tôn thị đang viết. Vừa nhìn một cái, toàn thân Lý Nhị run rẩy, ngồi phịch xuống ghế: – Tên tiểu vương bát đản này còn cướp người dân nữa, thế là đủ hết mọi chuyện rồi!

– Bệ hạ, đủ cái gì?

Trường Tôn thị nhìn lại sắc lệnh, không biết vì sao khiến trượng phu phản ứng mạnh như thế.

– Dưới trướng trẫm có một đội quân giết người, phóng hỏa, cướp bóc, lừa gạt, không tuyên chiến đã đánh, nay lại thêm cả chuyện cướp người, thế là đã làm hết sạch mọi chuyện ác có thể làm rồi! Tức nhất là mọi tội danh đều do trẫm gánh chịu, vì trước kia trẫm đã có giao hẹn với y: chỉ cần mang thi hài tướng sĩ về, vạn sự sẽ không truy cứu, trẫm sẽ gánh hết. Vừa rồi trẫm còn mừng là bọn chúng chưa làm đến chuyện cướp người, giờ nhìn sắc lệnh của hoàng hậu mới biết, y không bỏ qua bất kỳ cái gì. Nàng không biết đấy thôi, y vơ vét đến mức trời đất phải phẫn nộ. Đến tấm biển treo trước cổng chùa cũng bị y tháo đem về, nguyên nhân duy nh���t là tấm biển đó làm bằng thiết mộc.

Trường Tôn thị cười gập người, mềm oặt ra dựa vào người Lý Nhị nói:

– Đúng là y quá đáng lắm, có điều những phụ nhân này không phải là do Vân Diệp cướp về, mà cứu từ tay đám buôn nô lệ, là chuyện tốt hành thiện tích đức.

– Thật chứ?

Trường Tôn thị gật đầu chắc chắn: – Thật mà.

– Thế thì tốt, thế thì tốt! Trẫm còn tưởng những người đó bị cướp về. Chuyện Đổng Trác, Tào Tháo làm năm xưa, Đại Đường không thể làm. Trẫm nếu muốn thiên hạ quy phục, không thể làm hết mọi chuyện xấu được.

Lý Nhị thở ra như trút được tâm sự lớn: – Sau này không để Vân Diệp xuất chinh nữa, y xuất chinh lần nào, thanh danh trẫm lại xấu đi vài phần, đánh thêm vài trận nữa, chẳng biết sử sách ghi chép về trẫm ra sao.

Giờ Nhan gia làm sử quan, xem chừng không che đậy cho trẫm, cũng tốt, để lại cho hậu nhân một Lý Thế Dân chân thực, để con cháu biết trẫm giá ngự quần thần, uy chấn thiên hạ ra sao. Nếu được, hi vọng tương lai thụy hiệu của trẫm là nhân hoàng đế chứ không phải là võ hoàng đế.

– Có điều đây cũng chỉ là suy nghĩ của trẫm mà thôi. Chết rồi mọi chuyện đều chẳng còn. Nếu trẫm có thêm hai thần tử giống Vân Diệp, đoán chừng đến võ hoàng đế cũng chẳng có.

– Bệ hạ hiện oai hùng mạnh mẽ, bắt hổ bắn gấu chỉ là chuyện nhỏ, sao lại nghĩ tới chuyện hậu sự? Thiếp thân luôn tham lam muốn bệ hạ vĩnh viễn không già. Thiếp thân nguyện bù vào tuổi thọ ông trời ban cho. Bất kể là nhân hoàng đế hay võ hoàng đế, dù là kiệt hoàng đế thì sao, bệ hạ bớt ăn bớt mặc dốc hết toàn bộ tâm huyết vì quốc gia, thiếp thân đều thấy cả. Người ngoài nói sao kệ họ, phu thê chúng ta là một. Tương lai dù liệt tổ liệt tông chất vấn, thiếp thân chịu cùng chàng là được.

Thấy Trường Tôn thị nói hào sảng như thế, Lý Nhị xấu hổ lắm: – Trẫm viết cho Vân Diệp một bức thư, bảo y lang thang trên biển mà thấy núi tiên thì nói cho trẫm một tiếng. Trẫm rất muốn xem qua.

Trường Tôn thị tức thì cười rũ rượi, cười đến chảy nước mắt, trượt cả người xuống đất. Cái bụng lớn kia là đối tượng cần bảo h�� trọng điểm, Lý Nhị đỡ thê tử ngồi từ từ xuống chân mình, rồi sầm mặt hỏi:

– Trẫm chỉ muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ, nàng thấy buồn cười lắm à?

Trường Tôn thị không vội đứng lên, ôm lấy hai chân Lý Nhị cười nói: – Bệ hạ, lá thư này có thể gửi cho bất kỳ ai, trừ Vân Diệp, y luôn lo bệ hạ vứt bỏ vạn dân đi tìm đất thần tiên, nên mới không cho bệ hạ xem tấm ngọc bài kia, giờ bệ hạ nhờ y tìm núi tiên, đúng là nhờ nhầm người, dù y có tìm được cũng chẳng nói với bệ hạ, thiếp thân cười là cười bệ hạ anh minh một đời lại hồ đồ nhất thời.

Lý Nhị ngẫm lại thấy đúng thật là mình đã làm chuyện hết sức hồ đồ. Ông đỡ Trường Tôn thị lên, có chút hụt hẫng nói: – Loại thư này trẫm cũng chỉ có thể viết cho Vân Diệp. Nếu là người khác, nàng có tin lập tức sẽ có lời can gián về việc trẫm bỏ bê dân sinh, chỉ tin quỷ thần, rồi chuyện ấy sẽ khiến cả thiên hạ đều biết không? Chỉ gửi cho Vân Diệp là không có hậu họa mà thôi.

– Từ nhỏ trẫm đã rất tò mò về mặt trăng. A mẫu nói với trẫm trên đó có Hằng Nga cô đơn và thỏ ngọc. Trẫm thấy mặt trăng không cao, ngay trên mái nhà, từng đứng ở chỗ cao nhất trên nóc cung điện lấy gậy trúc chọc xuống. Ai ngờ lên nóc cung điện mới phát hiện trăng lên đỉnh núi. Khi trẫm lên đỉnh núi lại thấy trăng nổi trên mặt hồ. Mặt trăng đáng chết cứ chơi trò đuổi bắt với trẫm, bất kể trẫm đi đâu, nó cũng đều xuất hiện ở chỗ khác. Cho nên trẫm sai người rèn xích sắt, nghĩ nếu có một ngày trẫm bắt được mặt trăng, sẽ dùng xích sắt trói lại, để nó vĩnh viễn treo trên nóc nhà mình!....

Đội thuyền theo vận hà hướng về phía tây. Người trên thuyền nhiều lên, hàng hóa lại ít đi. Cứ đến cảng lớn một chút là có thương nhân đến lấy đi một ít hàng hóa. Nhất là khi tới Lạc Dương, toàn bộ hàng hóa đã biến mất. Mấy năm qua triều đình ngầm cho phép thương nhân khuếch trương đã dần thấy hiệu quả. Giờ một lượng lớn hàng hóa được tung ra thị trường liền biến mất tăm tích.

Trên thuyền có thêm nhiều đạt quan quý nhân, toàn là quan tứ phẩm. Nhiều người mang theo gia quyến, trốn trong phòng không thò đầu ra. Trong số đó, đứng đầu là Lễ bộ Tả Thị Lang Sầm Văn Bổn. Quan viên nào cũng chỉ chào hỏi Vân Diệp một câu rồi vội vàng cáo từ, cứ như thể Vân Diệp bị hủi.

Vân Diệp chẳng bận tâm, sai người an bài cho họ rồi không thèm hỏi đến nữa. Thuyền vẫn chậm rãi trôi trên sông, hướng về Trường An.

*** Cuối cùng thụy hiệu của Lý Thế Dân là văn hoàng đế.

Nội dung này đã được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free