(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 651:
Các tướng sĩ thủy quân đều có tài khoản riêng tại ngân hàng, chẳng ai mang vàng thỏi sáng choang ra tay khoa trương. Thay vào đó, mỗi người chỉ nhận những tờ giấy nhẹ hều từ tiểu nhị tiền trang.
– Trương đại ca, đây là tám mươi quan của đệ à?
Một quân sĩ trẻ đang ngái ngủ trên võng hỏi lão binh đang chuẩn bị hành trang cạnh mình, bởi cậu ta chẳng thể nào hình dung đư���c số tiền đồng nặng hai trăm cân lại gói gọn trong tờ giấy mỏng manh này.
– Nhị Nạo, gấp lại cất đi, đừng để mất. Đây là bằng chứng để ngươi lấy tiền đó. Dù có mất, người khác không biết số tài khoản của ngươi thì cũng không lấy được tiền đâu, nhưng việc đến chỗ tham quân để khai báo cũng khá phiền phức. Hãy nhớ kỹ số tài khoản của mình, đừng quên, vì nếu quên thì sẽ không lấy được tiền đâu. Ngươi cứ yên tâm, đại soái đã cấp cho ngươi tám mươi quan thì số tiền đó sẽ nguyên vẹn. Nếu lúc lấy tiền có thiếu vài trăm đồng, đó là phí người ta giữ tiền hộ ngươi thôi. Đừng chần chừ nữa, mau dậy thu dọn đồ đạc đi, thuyền đã đến Vị Thủy rồi, chúng ta về nhà thôi!
– Làm sao đệ quên sinh nhật của mình được chứ, Trương đại ca. Lần này về nhà, Xuyên Tử đã chết rồi, chúng ta ăn nói thế nào đây? Đi ba người, giờ về chỉ còn hai ta, đệ nghĩ thế nào cũng không thấy thoải mái chút nào.
– Có gì mà không ăn nói được chứ? Chúng ta đi đánh trận, đâu phải đi chơi. Đánh trận thì phải có người chết. Xuyên T��� không may mắn, toàn thân bị bỏng, sống chỉ thêm chịu tội, chết đi lại là may mắn. Nó đã kiếm được công lao cho gia đình, lại còn có ba mươi quan tiền. Chỉ có thủy sư Lĩnh Nam chúng ta mạng người mới đáng giá ba mươi quan, chứ trong các quân khác, mạng người chỉ bằng con lừa. Xuyên Tử còn có bốn đệ muội, cha mẹ già cũng không phải lo không ai phụng dưỡng.
Quân sĩ trẻ lắc đầu xua đi phiền não, nhảy từ võng xuống, bắt đầu thu dọn hành trang. Đại soái đã nói, lần này trở về, mỗi người sẽ được nghỉ mười lăm ngày.
Không chỉ Vân Diệp mà nhiều người khác cũng cảm thấy ngần ngại khi trở về quê nhà sau trận ác chiến này. Nếu không có ai hy sinh, hẳn Vân Diệp đã nghênh ngang vào thành Trường An mà khoe khoang. Nhưng nay, nhìn đống bình tro cốt chất cao như núi, y chẳng còn tâm tư nào nữa. Thậm chí lá cờ soái chữ Vân cũng bảo Lưu Nhân Nguyện hạ xuống, gấp lại, sai Lưu Tiến Bảo cho vào túi. Lá cờ này do Tân Nguyệt tự tay thêu từng mũi kim đường chỉ, nay đã bạc màu vì phơi nắng, trên cờ còn thủng ba lỗ do nỏ tám trâu từ thành Đại Vương bắn tới.
Người Cao Ly thật lạ lùng, những người lính dày đặc trên tường thành lại không bắn, mà cứ dùng mấy cỗ nỏ tám trâu ít ỏi truy đuổi lá cờ soái của Vân Diệp suốt.
Vân Diệp không hề ở cạnh lá cờ soái. Người giương cờ luôn là Lưu Tiến Bảo. Thủy quân Lĩnh Nam đều biết chủ soái của mình không bao giờ ở dưới cờ, và mệnh lệnh họ nhận được đều là từ Lưu Phương. Ai cũng biết đại soái nhà mình chẳng hề biết đánh trận, thế nên dù y có xuất hiện ở đâu cũng chẳng lấy làm lạ. Tuy lá cờ soái xuất hiện ở vị trí cao nhất khiến người ta giật mình, nhưng chẳng có gì phải lo, vì người cầm cờ là một cao thủ, nỏ tám trâu dù bắn từ xa tới hắn vẫn có thể tránh được.
Thủy sư Lĩnh Nam khác với các đội quân khác của Đại Đường. Tại đây, đội soái mới là người dẫn quân xung phong, còn đa phần các giáo úy không ở tuyến đầu mà vai trò tham mưu của họ lớn hơn việc xông pha trận mạc. Đương nhiên, đám Lại Truyền Phong là ngoại lệ, họ chẳng quen cũng chẳng muốn núp đầu rụt cổ ở phía sau, thế nên lần này bốn người bọn họ mới bị thương nặng nhất.
Vân Diệp luôn muốn tập hợp các đội soái của thủy sư Lĩnh Nam lại, tiến hành huấn luyện quân sự một cách có hệ thống. Y đã chọn sẵn một "lão sư" rồi, chính là Lưu Phương, nhưng kết quả chẳng được như mong muốn: Lưu Phương không muốn dạy, còn các đội soái thì chẳng muốn học.
Một người thì cho rằng thứ của mình không thể truyền thụ lung tung, nhỡ tương lai có nảy nòi ra một hai kẻ gây họa thì mình sẽ bị liên lụy. Ông ta không phải con cháu thế gia, nên đánh chết cũng không chịu dạy bừa. Còn một bên thì cho rằng mình là hạng vung đao chặt đầu, chữ nghĩa chẳng biết là bao, học binh pháp sao? Chẳng phải sẽ bị người ta cười cho thối mũi sao?
Mẹ nó! Một kẻ thì ra vẻ thanh cao, một kẻ cam nguyện đọa lạc, khiến Vân Diệp hết cách. Khi lên thuyền, nhìn thấy đám đội soái đi đường cũng lẩn tránh mình, y bèn đi tới đá cho mỗi người một trận. Không phải y thích đá người, mà là không đá thì y thấy có lỗi với công sức của mình.
Vinh Hoa đứng ở mạn thuyền, nhìn bức tường cao đen xì xì phía chân trời, rồi hỏi Vân Diệp:
– Vân hầu, đó là thành Trường An à? Thiếp nghe vô số người nói tới, không ngờ một ngày có thể tận mắt nhìn thấy nó.
– Đúng thế, có điều chẳng có gì đáng hâm mộ. Cao Ly cũng có một tòa thành Trường An đấy thôi? Nghe nói đủ sức nhốt mấy nghìn con dê.
Vinh Hoa sớm quen với những lời châm chọc của Vân Diệp, nàng say đắm nhìn bức tường thành mỗi lúc một gần hơn.
– Khắp thành hoa bay múa, gió thổi lạc nhà ai. Thu đông đuổi xuân hạ, Trường An là nhà ta.
Thấy Vinh Hoa say đắm ngắm thành Trường An, Vân Diệp bất giác nổi hứng làm thơ, thuận miệng ngâm một bài thơ ngũ ngôn.
Sầm Văn Bôn, người đi nhờ thuyền từ Lạc Dương, thở dài:
– Vân hầu, vì sao không trau chuốt lời thơ thêm một chút? Bài thơ này ý cảnh và khí thế đều không tồi, chỉ là ngôn từ chưa xứng tầm. Lão phu tin rằng chỉ cần ngài nghiền ngẫm thêm, bài "Trường An Cổ Ý" này nhất định sẽ là một tác phẩm tuyệt vời.
– Lão Sầm, từ khi ông lên thuyền ta vẫn luôn muốn hỏi ông, vì sao đám các ông không đi thuyền quan, lại chen chúc trên thuyền chở binh lính? Hơn nữa, ông có già đâu, mà cứ luôn mồm "lão phu, lão phu", ông không thấy khó chịu sao?
– Vân hầu, chẳng lẽ ngài chưa từng nghe nói đến chuyện "tá vận" sao? Nếu không phải lần này ngài đại thắng trở về, ai lại mang gia quyến lên thuyền chở binh lính làm gì chứ?
– Tá vận cái gì?
– Vân hầu lần này ở Cao Ly c��ớp bóc đốt phá, chẳng việc ác nào không làm, nhưng bản thân lại chẳng hề hấn gì mấy, nên mọi người cho rằng ngài được vận may chiếu cố.
Vinh Hoa mỉa mai:
– Có người muốn mượn sát khí vô biên trên thuyền để xua đi vận rủi của họ. Chỉ thương cho con dân Cao Ly, thành Ti Sa biến thành tro tàn, thành Đại Vương biến thành địa ngục. Vân hầu toàn thân dính máu tươi, đến cả quỷ thần cũng phải tránh xa. Thiếp xin chúc Vân hầu công hầu muôn đời, vạn thế thịnh vượng.
Sầm Văn Bôn đại nộ. Bản thân ông ta tuy không thích Vân Diệp làm việc tàn bạo, nhưng chuyện này chỉ thích hợp đóng cửa bảo nhau. Giờ đây, một tù phụ Cao Ly lại dám ngọt nhạt mỉa mai, với một quan văn như ông ta, đây là chuyện mất thể thống. Chẳng lẽ Vân Diệp đã nhìn trúng tư sắc của nữ tử này mà nhẫn nhịn sao? Nghĩ tới đó, ông ta liền nhíu mày nhìn y.
– Lão Sầm nghĩ nhầm rồi. Ta không đụng một ngón tay vào nữ nhân này, nhưng ta cũng không thể thả nàng. Người tình của nàng rất lợi hại, ta phải bắt nàng làm con tin, nếu không, người tình của nàng ta sẽ nổi điên lên mất.
Sầm Văn Bôn khinh bỉ nhìn Vinh Hoa, rồi căm ghét nhìn Vân Diệp, không thèm để ý tới mối quan hệ phức tạp của bọn họ. Ông ta phất ống tay áo bỏ về phòng.
Đại quân trở về, lặng lẽ tiến vào quân doanh. Đám đại quan quý nhân đã xuống thuyền từ bến tàu Trường An trước đó, nên quân doanh vắng vẻ, chỉ có những bộ hạ ở lại nhảy nhót hoan nghênh đại quân trở về.
Chẳng có ném hoa tung bụi trước vó ngựa, chẳng có rượu ngon, chẳng có những phụ nữ quyến rũ trao cho ánh mắt say đắm lòng người, cũng chẳng có những tiếng reo hò chói tai. Chuyến này, Vân Diệp trở về trong im lặng, giống như một lãng tử lang thang bao năm, chẳng ai biết y đã trở về.
Vén tấm vải dầu trên thuyền lên, Vân Diệp vuốt ve những cái bình:
– Xin lỗi, không để các ngươi hưởng vinh diệu đáng lẽ phải có là lỗi của ta.
– Đại soái không nợ nần gì huynh đệ chúng ta cả. Chuyến này chúng ta đi là cửu tử nhất sinh, ngài đã đưa mọi người trở về bình an rồi. Các huynh đệ đã tử trận cũng không chịu thiệt thòi gì. Những năm qua các đại quân vinh quy trở về quá nhiều, oai phong thì oai phong thật, nhưng túi ai được đầy bạc như chúng ta đây? Các huynh đệ nói có đúng không?
Câu nói này của Lại Truyền Phong lập tức làm đám quân tốt đang ủ rũ bỗng trở nên cao hứng.
– Không ai chúc mừng chúng ta thì chúng ta tự mình chúc mừng! Các huynh đệ, hôm nay ai không uống say thì là đồ rùa rụt cổ!
Dương Nguyệt Minh trong đám đông cũng rống lên theo.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.