Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 656:

Vân Diệp ngồi thẳng người, khuyên nhủ:

– Nghe ta này, giao tiền trang cho hộ bộ, còn tiền tệ thì đưa cục đúc tiền. Ta cũng sẽ giao hạm đội cho Lưu Nhân Nguyện. Hai ta đi làm ruộng thôi, năm nay sẽ bội thu khoai tây, ngô, với cả bí đỏ nhà ta nữa chứ. Quên chưa kể, dưa hấu ta cũng trồng cả trăm mẫu, chưa nói tới vừng đậu. Đủ cho chúng ta bận rộn rồi. Mai ta về nhà, ngươi cứ lên triều, giao hết mọi việc trong tay, rồi dẫn theo các phu nhân của mình lên Ngọc Sơn đi. Dù sao ngươi cũng không thích ở Đông cung, ta đảm bảo lần này sẽ không ai dám chỉ trích ngươi đâu.

– Hộ bộ sao biết cách tính toán lượng tiền? Chuyện này cần tiền trang phải định lượng được trữ lượng vàng mới phát hành ra được. Nhỡ đâu họ làm quá tay, thì không phải lợi dân mà là hại dân, còn đáng sợ hơn cả binh đao loạn lạc ấy chứ.

Lý Thừa Càn không khỏi lo lắng.

– Ngươi nghĩ ngợi nhiều quá rồi. Hộ bộ sẽ làm tốt thôi mà. Ngươi cứ chép tất cả chuyện lớn nhỏ thành văn bản, rồi mang cả tư liệu mấy năm qua tới, đừng giữ lại chút nào. Đương nhiên, mấy cái thành quả chúng ta mới chỉ suy đoán thì đừng nói ra, đó là những ý tưởng chưa hoàn thiện, nói ra chỉ tổ bị người ta cười chê thôi. Dù sao cũng là cơ nghiệp của Lý gia, ngươi hẳn là cũng không muốn đám người đó làm càn phải không? Cứ giao hết ra đi, chúng ta cùng đi làm ruộng, bơi thuyền, săn bắn, sống đời nông phu khoái lạc. Giờ ngươi mới có một con trai, ít quá. Ít nhất cũng phải ba đứa chứ. Hầu thị đã kéo cả vợ ta đi bái khắp chùa chiền đạo quán ở Trường An rồi đấy. Ngươi cho nàng một đứa con đi, để nàng khỏi quấy rầy vợ ta, ảnh hưởng đến chuyện sinh nở nhà ta.

Lý Thừa Càn ném cỏ lung tung một lát, sau đó gạt mớ cỏ khô dính trên đầu xuống, rồi hung hăng nói:

– Được rồi, ta sẽ giao hết. Nếu bọn chúng dám làm những việc hại nước hại dân, ta thề sẽ không tha cho bất kỳ kẻ nào!

– Đừng có huênh hoang, Hộ bộ Thượng thư là cậu ngươi, có làm hỏng thì ngươi cũng làm gì được ông ấy? Thôi, đã buông bỏ rồi thì đừng nghĩ ngợi nữa. Năm nay huynh đệ ta sẽ thi tài sinh con: sinh một đứa là đạt yêu cầu, hai đứa là xuất sắc, ba đứa là trọn vẹn. Cứ thế mà làm đi. Ngươi về Đông cung đi, phụ hoàng đã về lâu rồi, không chừng chẳng để cửa cho ngươi là thảm đấy.

Nhìn Lý Thừa Càn rời khỏi cửa doanh, Vân Diệp ôm gáy, quay về lều. Trong lều, Lưu Phương và Vô Thiệt đang đánh cờ đợi y.

– Ta thấy bệ hạ về một mình, chẳng có ai đưa tiễn. Có chuyện gì vậy?

Vô Thiệt ung dung hỏi. Căn cứ vào kinh nghiệm của mình, ông ta nhận ra cuộc nói chuyện giữa Lý Nhị và đám Vân Diệp chẳng mấy vui vẻ.

– Bệ hạ đã dạy bọn ta một môn gọi là "thành công học". Nghe nói chỉ cần dốc hết lòng muốn là có thể thành công. Mấy người bọn ta sợ chết khiếp, Lý Khác thì tè cả ra quần. Bọn ta phải nằm dài trên đống cỏ rất lâu mới có sức mà về đây.

Lưu Phương đặt quân cờ xuống:

– Vậy ngươi tính về nhà rồi sẽ làm gì?

– Còn làm sao được nữa? Cho tướng sĩ nghỉ phép nửa tháng, sau đó toàn bộ kéo nhau xuống Lĩnh Nam lấy lương thực. Đi thêm vài chuyến nữa cũng tốt. Còn ta thì về nhà dạy học, làm ruộng, trong vòng vài năm tới sẽ không rời Ngọc Sơn nữa.

Lưu Phương và Vô Thiệt gật đầu, thu dọn cờ rồi về phòng nghỉ ngơi. Xem ra Vân Diệp ứng phó không tồi chút nào, sự lo lắng của họ đã uổng công rồi.

Đêm đó, Vân Diệp ngủ một giấc ngon lành trong quân doanh tĩnh mịch. Sáng sớm, gà mới gáy tiếng đầu tiên thì đầu bếp đã chuẩn bị xong bữa sáng. Lưu Tiến Bảo vào thấy Hầu gia vẫn ngủ say như chết, không dám quấy rầy. Cứ về đến Trường An là tính tham ngủ của Hầu gia lại tái phát dữ dội, ai đánh thức là y cho ăn đòn ngay.

Tướng sĩ ăn sáng xong, mắt ai nấy đều ngong ngóng nhìn ra cửa doanh. Chưởng quầy tiền trang nói hôm nay sẽ đến đổi hối phiếu, vậy mà gà gáy ba lượt rồi vẫn chưa thấy đâu cả.

– Lục ca, chẳng lẽ họ không đến thật sao?

Tân binh thấp thỏm hỏi. Lão binh đang cầm đao gọt móng tay lườm một cái:

– Ngươi sốt ruột làm gì, xem giờ giấc nào đã. Cổng thành Trường An còn chưa mở, người của tiền trang làm sao mà ra được?

Khi Vân Diệp còn chưa dậy thì xe chở bạc của tiền trang đã tới. Lão chưởng quầy chắp tay xin lỗi tướng sĩ. Ông giải thích rằng không phải tiền trang không muốn đến sớm, mà vì biết tướng sĩ sốt ruột mang tiền về nhà nên mới sáng tinh mơ đã tới cổng thành, nhưng cổng thành không chịu mở sớm, ai nói cũng vô ích. Ông xin lỗi vì đã để mọi người phải đợi lâu.

Quân sĩ mang bàn tới cho lão chưởng quầy, rồi pha cho ông ta một ấm trà nóng hổi. Đây là thứ chỉ thủy quân mới có, do quanh năm lênh đênh trên biển, trà trở thành vật bất ly thân của họ.

Vân Diệp bị tiếng huyên náo bên ngoài đánh thức. Y rửa mặt qua loa, cầm bát cháo lên húp. Bát cháo không biết đã hâm nóng bao nhiêu lần, nhạt thếch, dưa muối còn xanh lè. Y nhíu mày, húp hết cháo rồi đặt đũa xuống, chắp tay sau lưng đi ra ngoài.

Nhìn binh sĩ bận rộn đổi tiền, đối với họ, chỉ khi cầm tiền thật, bạc thật trong tay mới thực sự yên tâm.

Lúc này, dễ dàng phân biệt được phủ binh của Vân gia trang với những nơi khác. Người của Vân gia trang đợi ở chỗ gửi tiền. Từ khi còn ở Đăng Châu, họ đã đổi tiền đồng thành bạc để dễ ký gửi. Tỷ lệ đổi đồng bạc cũng được nắm rất rõ: ở Đăng Châu, bạc rẻ đồng đắt, còn ở Trường An thì ngược lại, đồng rẻ bạc đắt. Cứ thế, chỉ cần đổi đi đổi lại là đã lời thêm một thành so với người khác rồi.

Trong ánh mắt khó hiểu của các tướng sĩ vùng khác, họ lại tiếp tục gửi hết tiền đồng vào tiền trang, để mấy chục cân tiền đồng ấy lại biến thành một tờ giấy mỏng.

Người của Vân gia trang có một nét độc đáo: thường ngày huynh đệ vay nhau trăm đồng chỉ là chuyện nhỏ, trả hay không cũng chẳng thành vấn đề. Nhưng cứ đụng đến chuyện kiếm tiền là bọn họ ngậm chặt miệng, tuyệt đối không chủ động tiết lộ bí quyết cho người khác biết.

Tháng sáu ở Trường An, cỏ cây tươi tốt. Các tướng sĩ vai vác tiền, lưng đeo khải giáp và vũ khí, theo đội quan dẫn đầu kết thành hàng quân về thôn trang. Tư mã hành quân chở xe tro cốt cùng tiền thưởng của họ, s��� phát tận tay từng hộ. Vân Diệp vốn định đi theo, nhưng bị Lưu Phương khuyên can, nói rằng tư mã hành quân đích thân đi đã là một vinh diệu lớn rồi.

Vân Diệp cưỡi ngựa, phía sau là xe ngựa chở mười một lọ tro. Vốn dĩ chỉ có ba, nhưng về sau lại có thêm tám người tử trận. Nếu không có bạch dược do Tôn Tư Mạc bào chế, có lẽ số người chết đã tăng gấp đôi.

Mọi người bước đi nhẹ nhõm, Vân Diệp mặc giáp trụ cưỡi Vượng Tài đi đầu. Đây là con đường quen thuộc, Vượng Tài rất muốn phi nước đại, nhưng Vân Diệp không ngừng vỗ về để nó bình tĩnh trở lại.

Dưới tấm biển Vân gia trang, một màu tang tóc bao trùm. Danh sách tử trận đã được phát về nhà. Tiếng kèn đồng ai oán khiến tâm trạng Vân Diệp trùng xuống. Nhìn bách tính Vân gia trang đang mong ngóng chờ đợi, y chỉ muốn bỏ chạy khỏi nơi này.

Đối diện với họ, Vân Diệp không biết phải nói gì. Lưu bà bà từ đám đông bước ra, thi lễ với Vân Diệp rồi hỏi:

– Đại tướng quân, con trai lão già này tác chiến có dũng mãnh không?

– Lưu Xuyên tác chiến dũng mãnh, công lao ba cấp.

Lưu bà bà gật đầu, nói trong nước mắt:

– Thế là tốt rồi, tốt rồi. Không uổng công lão già này đã gửi gắm.

Vân Diệp nâng lọ tro cốt của Lưu Xuyên lên cao, đặt dưới chân Lưu bà bà, thi lễ với mẹ con họ. Phía sau, các phủ binh đồng loạt lấy vũ khí gõ lên giáp.

– Trương Vĩnh trúng sáu mũi tên nhưng vẫn quyết chiến đến chết, lập công sáu cấp. Chẳng bao lâu nữa sẽ có hoàng sách ban về tận nhà, đó là bằng chứng hiển hách cả đời.

– Trương Thắng thì hy sinh ở thành Đại Vương...

Vân Diệp không hiểu vì sao mình lại phải nói rõ từng công tích của những tướng sĩ đã hy sinh. Từ xưa, binh lính giỏi chiến đấu. Gia đình có con em là phủ binh thì đã chuẩn bị tinh thần rồi. Tuy chỉ là tro cốt, nhưng họ vẫn được đặt vào quan tài gỗ, bên trong là bộ trang phục mới tinh, chuẩn bị cho vào mộ tổ.

Bất kể là người nhà của tướng sĩ tử trận hay người tàn tật, tất cả đều đến trước cửa Vân gia tạ ơn. Họ cảm tạ Vân Hầu đã mang con cháu mình đi, để chúng lập nên vinh quang vô thượng.

Vân gia trang giàu có, không mấy coi trọng tiền bạc được thưởng, nhưng lại rất xem trọng văn sách trong quân. Có thứ này, quan phủ sẽ miễn lao dịch hoặc phú thuế. Những bậc lão giả trong nhà có vinh dự đến mức gặp quan cũng không cần vái chào.

Tháo giáp xong, các tướng sĩ ai nấy đều về nhà mình. Kẻ thì ôm vợ con khóc nức nở, người thì hò reo vui vẻ, trút bỏ hết mọi tâm tình sau cuộc chiến một cách thoải mái nhất.

Vượng Tài rất muốn ra chợ ăn hoa quả, uống rượu. Trong quân không cho uống rượu, và quy định này cũng áp dụng với Vượng Tài. Vừa nhìn thấy lão bán rượu đã chuẩn bị sẵn rượu hoa quế, nó làm sao nhịn nổi? Đạp móng chạy vút tới, khiến lão bán rượu ôm lấy đầu nó mà mừng rỡ khóc rống một hồi. Sau đó, nó làm một hơi uống cạn vò rượu, ngửa cổ lên để người ta lấy tiền, nhưng cổ nó trống trơn, lấy đâu ra túi tiền chứ.

Lão bán rượu cười:

– Mày mới về mà, chưa có tiền, cứ để mai rồi tính.

Không ngờ quản gia Lão Tiền chạy ra, ném bốn, năm đồng tiền cho lão bán rượu:

– Tiền rượu hai đồng, còn lại là tiền thưởng. Vượng Tài nhà ta làm gì có chuyện ăn uống không trả tiền chứ? Muốn mời Vượng Tài nhà ta uống rượu cũng phải xem lại thân phận của mình đã!

Nói đoạn, ông dẫn Vượng Tài về phủ.

Mỗi khi Vân Diệp xuất chinh trở về, cả nhà, trừ lão nãi nãi, đều quỳ gối nghênh đón. Vân Diệp đã quen với cảnh này. Vừa bước vào cửa, nãi nãi đã quát hỏi:

– Trận này thắng bại ra sao rồi?

– Đại thắng ạ!

Vân Diệp khom lưng đáp. Lần trước y không phải chủ soái nên không có cái "tư cách" này. Lần này, nãi nãi hỏi là lẽ đương nhiên, đây là chuyện vẻ vang cho tổ tông. Chỉ là y không biết, nếu chiến bại thì còn được đãi ngộ thế này không?

– Cháu ta vất vả rồi. Đi đường xa xôi như vậy, mau cởi giáp ra mà nghỉ ngơi đi.

Nãi nãi vừa dứt lời, Tân Nguyệt đã chạy tới ôm chặt lấy Vân Diệp không buông.

Thị nữ cởi chiến giáp cho Vân Diệp. Vân Bảo Bảo ôm chân phụ thân chờ đợi, vì nó thích phụ thân bế mình chơi trò máy bay.

Y nhấc bổng con trai lên, thơm vào cái má bầu bĩnh của nó, không ngờ làm thằng bé khóc toáng. Mấy ngày qua y không để ý, râu ria đã mọc lởm chởm cả rồi.

Lần trước về nhà, phu thê họ còn có những giây phút riêng tư trong bồn tắm. Lần này thì không được rồi, Vân Bảo Bảo cứ quấn lấy phụ thân, đòi đi tắm. Trong nhà đã xây một bể tắm lớn, có những con cá chép miệng phun ra toàn nước nóng. Nghe nói khi đào giếng trong nhà, may mắn đào trúng suối nước nóng. Đây là một chuyện vui lớn, và Tân Nguyệt đã lập tức cho xây nhà tắm. Rời nhà năm tháng, quả nhiên trong nhà có rất nhiều thay đổi.

Vân Bảo Bảo ôm một cái chậu gỗ lớn, chổng mông đạp nước bắn tung tóe. Vân Diệp nằm ngửa, để nước nóng chảy từ trên ngực xuống. Tân Nguyệt mặc áo sa, cứ lượn lờ trước mặt Vân Diệp, những đường nét lả lướt như ẩn như hiện khiến người ta khô cả miệng, khát cả cổ.

– Phu quân, thiếp thấy lạ lắm nhé. Lần này xuất chinh sao chàng lại mang về một người Cao Ly cụt tay? Thiếp còn nghe quản gia nói có thêm một nữ nhân Cao Ly nữa. Phu quân à, nếu trong quân chàng cô đơn thì tìm một tiểu thiếp ở Hà Bắc là được rồi, sao lại phải kiếm tận nữ tử Cao Ly?

Nhân lúc Vân Bảo Bảo chạy đi ăn kẹo, Vân Diệp kéo Tân Nguyệt lại gần, quay lưng về phía con trai, đánh yêu vào mông nàng một cái rồi nói:

– Đời này đến giờ ta chỉ có ba người các nàng thôi. Còn những người khác thì bỏ đi. Nữ nhân Cao Ly kia là tù binh, ta dùng cô ta để đối phó với một kẻ nào đó. Ba người các nàng thôi đã đủ khiến ta kiệt sức mà chết rồi, ai còn rảnh rỗi mà để ý tới nữ nhân Cao Ly nữa chứ?

Bản dịch này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free