Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 657:

Tân Nguyệt đôi mắt lim dim, bộ ngực căng tròn áp vào lồng ngực Vân Diệp. Vợ chồng họ vừa mới hôn hít, vuốt ve đôi chút thì một giọng nói non nớt đã vọng đến từ phía sau:

– Mẹ ơi, con cũng muốn được thơm!

Vân bảo bảo vươn cánh tay bé xíu đòi mẹ bế.

Mặt hai vợ chồng đỏ bừng. Vân Diệp kéo con trai đặt lên bụng mình, quan sát cánh tay trái của cậu bé, thấy có hình xăm hoa cúc vô cùng đẹp. Anh gọi Tân Nguyệt đến, vén tay áo nàng lên, quả nhiên trên cánh tay nàng cũng có. Vân Diệp hiểu rõ, nếu Tân Nguyệt không tự mình kiểm nghiệm, nàng sẽ không bao giờ để bất cứ ai tùy tiện chủng đậu cho con mình, dù người đó có là Tôn Tư Mạc đi chăng nữa.

– Na Mộ Nhật và con bé cũng có sao?

– Có chứ, trong nhà chỉ mỗi nãi nãi là không có thôi. Bà cụ bảo mình đã lớn tuổi rồi, không cần lãng phí thuốc quý, còn Thì Thì, Tiểu Kiệt, Tiểu Vũ thì đều có hết.

Phu quân hỏi đến chuyện chính, Tân Nguyệt vội vã đáp:

– Chàng không biết đâu, có thứ này rồi thì không sợ mắc bệnh đậu mùa nữa. Chàng xem, trên vai thiếp cũng có đây, do sư phụ làm cho thiếp đấy. Kệ người ta nói là bàng môn tà đạo, chỉ cần chúng ta biết rõ là được, không cần phải tuyên truyền khắp nơi, dù sao thứ này vẫn còn quá ít. Na Mộ Nhật đến thảo nguyên, vệ sinh nơi đó còn tệ hơn nhiều, chúng ta phải đề phòng trước.

Tôn Tư Mạc đã viết thư nói với Vân Diệp rằng thời gian qua không biết từ đâu lại xuất hiện những tin đồn lạ, cho rằng thứ này không có căn cứ, và việc ông phải vào núi sâu là vì thực nghiệm thất bại, khiến quá nhiều người chết nên không còn mặt mũi gặp ai nữa, hiện giờ lại càng không tiếc công sức làm giả để che đậy sai lầm.

Chuyện này tạm thời chẳng muốn nghĩ đến, vừa về nhà anh chỉ muốn được nghỉ ngơi thôi.

Sáng sớm, gà mới gáy hai tiếng anh đã dậy rồi. Nhìn Tân Nguyệt ngủ say sưa bên cạnh, anh thấy rất đắc ý. Có thế mà cũng dám vênh váo sao? Để xem có làm nàng mệt chết không?

Anh khoác áo lụa trắng, đi dép gỗ lộp cộp ra sân. Giang rộng vòng tay, làn gió mát thổi vào lồng ngực, mang theo hương hoa thơm ngát. Về nhà thật là tuyệt.

Nhìn ánh mặt trời xuyên qua tầng mây dày, đất trời trong khoảnh khắc trở nên sáng tỏ. Từng áng mây trắng biến hóa muôn màu, bay lượn trên chân trời, tạo thành đủ thứ hình hài mê hoặc lòng người. Vân Diệp đứng trên hòn giả sơn, say sưa ngắm nhìn cảnh đẹp sáng sớm, cho đến khi ánh mặt trời êm dịu trở nên chói chang, anh mới nhảy xuống, bắt tay vào việc mình vẫn luôn muốn làm.

Vượng Tài trước giờ vẫn luôn vô tình tìm ra bảo bối. Về nhà chỉ được hai ngày, nó đã phát hiện ra một thứ hay ho, đó là măng đắng. Trên ngọn đồi nhỏ phía sau hậu viện trồng rất nhiều trúc, dùng để làm chổi. Loại trúc này thấp, lại nhiều cành, làm chổi rất tốt.

Vượng Tài đương nhiên không hứng thú với chổi, mà Vân Diệp cũng chẳng có thiện cảm gì với chúng. Thế nhưng măng đắng lại là một thứ tốt. Năm ngoái, Tôn Tư Mạc từng nói, mùa hè ăn một chút măng đắng có công hiệu thanh nhiệt, lợi thủy.

Nói chung là vậy. Mùa hè thế này, ăn một chút đồ đắng sẽ có lợi cho sức khỏe. Anh cầm giỏ trúc, xách cuốc, định dắt Vượng Tài ra ngoài.

Mới đi được vài bước, Tân Nguyệt đã choàng vội chiếc chăn lên người, đứng ở khung cửa gọi vọng ra:

– Anh mang theo con trai đi cùng đi, về nhà mới hai ngày đã chạy lung tung rồi.

Dậy rồi ư? Vân Diệp có chút thất vọng, xem ra tối qua mình vẫn chưa đủ "lực", tối nay phải cố gắng hơn mới được. Anh nghĩ, mặt trời vừa ló rạng, Vân đại thiếu gia chắc hẳn còn đang ngủ say, nhưng không ngờ một thân hình mũm mĩm đã thò đầu ra từ dưới chăn, đôi mắt chờ đợi nhìn cha.

Còn nói gì được nữa? Tân Nguyệt bị con trai đánh thức, đành phải đưa nó đi theo. Anh vừa đưa tay ra, Vân bảo bảo đã chập chững chạy tới. Thấy con trai đi rồi, Tân Nguyệt ngáp dài, chuẩn bị quay vào ngủ tiếp.

Anh treo giỏ lên cổ Vượng Tài, rồi đặt con trai lên cổ nó. Dắt theo một đứa, lại có đứa khác đòi đi cùng. Đưa theo hai đứa, đám tiểu cô nương còn lại cũng muốn theo nốt. Chỉ có Địch Nhân Kiệt vẫn cầm sách xem chăm chú, nhưng đôi mắt cứ liếc về phía này đã "bán đứng" cậu. Vân Diệp vò đầu cậu bé:

– Muốn theo sư phụ thì cứ theo. Con mà cứ như thế này thì cũng chẳng đọc được sách đâu, ra ngoài giải khuây cũng tốt.

Vừa dứt lời, Địch Nhân Kiệt đã mang chiếc cuốc nhỏ của mình xuất hiện bên cạnh Vượng Tài. Có điều cậu bé luôn tránh Tiểu Vũ, Tiểu Vũ ở bên phải thì Địch Nhân Kiệt nhất định ở bên trái. Từ lần trước vô tình thấy Tiểu Vũ tắm, cậu bé đã tránh mặt suốt, nửa năm rồi mà tình hình chẳng khá hơn chút nào.

Tiểu Nha dẫm chân Vượng Tài trèo lên lưng nó. Chỉ có Vượng Tài hiền lành dễ tính mới thế, chứ ngựa khác thì đã đá cho rồi. Vân bảo bảo không muốn ngồi trên vai cha nữa, vươn tay ra đòi tiểu cô cô bế. Hết cách, Vân Diệp đành phải đặt cậu bé lên lưng Vượng Tài, cảnh cáo nó một phen rồi mới rời nhà. Vân Diệp cứ ra ngoài là có bốn hộ vệ đi theo, dù chỉ rời nhà trăm mét cũng vậy, đó là hậu di chứng do Đậu Yến Sơn để lại.

Ngọn đồi không cao lắm, nhưng xanh ngắt một màu khiến người ta vô cùng yêu thích. Ánh mặt trời lấp lánh xuyên qua khe trúc, những vệt nắng lốm đốm khiến người ta như lạc vào thế giới mộng ảo. Dưới chân là thảm cỏ xanh non mịn, đua nhau vươn mình đón ánh mặt trời hiếm hoi. Mới đi vài bước, đôi guốc gỗ đã ướt sũng, sương sớm còn chưa bị mặt trời mang đi hết.

Vô số hoa hòe đang nở rộ, trắng muốt treo đầy trên cành. Các nha hoàn Vân gia chăm chỉ hái hoa, đây là nguyên liệu quan trọng để làm nước hoa. Lúc này, hoa hòe dưới núi sớm đã t��n, nhưng những cây hòe nhỏ của Vân gia nằm xen giữa những cây ngô đồng cao lớn, thêm vào địa thế cao, nên nở muộn hơn một chút. Đó là do Vân gia cố ý sắp đặt, nhờ vậy mà họ có hoa từ tháng Tư đến cuối tháng Năm.

Nãi nãi có thành kiến với trúc đắng, không cho trồng trong vườn. Hình như là có liên quan tới một truyền thuyết xui xẻo nào đó, nên Vân Diệp đành chịu.

Dưới gốc trúc, từng mảng măng màu tía nhô lên. Vân Diệp cứ đào được một cây lại đưa cho con trai đứng phía sau phụ giúp. Thấy cậu bé chạy tới bên Vượng Tài, cho măng vào giỏ. Vượng Tài quá cao, cậu bé không với tới được, thế là Vượng Tài quỳ gối xuống thảm cỏ xanh. Vân Diệp khen Vượng Tài một câu, ai ngờ cái miệng lớn của nó liền dúi vào giỏ, nhai rau ráu.

Vân bảo bảo chẳng hề bận tâm trông nom, với cậu bé, chỉ cần cho măng vào giỏ là đã xong việc. Còn về phần Vượng Tài ăn hay mang về nhà ăn thì chẳng liên quan gì đến cậu.

Thì Thì là đứa bé chất phác, quỳ trên mặt đất, ra sức đào măng. Đào được một cây, Tiểu Vũ liền dùng móng tay bấu lấy, cẩn thận cho vào giỏ, sợ làm bẩn chiếc váy hoa của mình.

Năm chị em Tiểu Nha đã không thấy đâu nữa, vừa rồi chẳng biết đứa nào hô "Bướm!", thế là vứt cả cuốc đi bắt bướm rồi. Địch Nhân Kiệt làm việc có phương pháp nhất, tay cũng rất nhanh. Nhìn những giọt mồ hôi trên trán là biết cậu bé đang so tài với Thì Thì. Bên cạnh cậu đã đặt một đống măng, mà vẫn dốc sức đào.

Vân Diệp đào được một cây, đưa ra đằng sau, nhưng không thấy ai đón. Vân bảo bảo không còn ở đó nữa. Anh quay lại nhìn thì thấy cậu bé đang nhéo tai Vượng Tài chơi đùa, chẳng còn nhớ đến việc giúp cha mình nữa.

– Vân hầu hăng hái quá, mới sáng sớm đã đi đào măng rồi, khiến người khác phải hâm mộ chết mất.

Ngụy Trưng từ sau rừng trúc vòng ra, trên người vẫn mặc quan phục, tay còn ôm hốt. Vân Diệp không hiểu ông ta đang làm gì, cũng chẳng biết nên dùng lễ nghi gì để chào hỏi ông ta.

– Vân hầu đừng trách, lão phu tới vội vàng nên thất lễ rồi. Mỗi năm lão phu tới Vân gia vài lần, lần nào cũng có phát hiện mới. Vân hầu đúng là biết cách trị gia.

– Lão Ngụy, ông không cần khách khí với ta. Người biết trị gia là nãi nãi và lão bà của ta cơ. Nếu ông tới làm việc công thì nói nhanh đi, nói xong còn mau tới Trường An, có khi còn kịp bữa ngự thiện do triều đình chuẩn bị đấy. Nếu là việc tư thì dễ nói rồi, chúng ta cùng đào măng, lát nữa về nhà ta sẽ xuống bếp làm món canh măng mời ông nếm thử. Ông nói đi, chuyện công hay chuyện tư?

Vân Diệp lau tay, bế Vân bảo bảo lên khi Vượng Tài bị cậu bé hành đến khổ. Ngụy Trưng tiếp lời:

– Vân hầu tự hiểu trong lòng, cần gì nói mỉa lão phu? Lần này đúng là đám Sầm Văn Bốn đã làm quá đáng rồi. Bệ hạ hạ chỉ, những người không ra ngoại thành nghênh đón đều bị phạt trăm cân đồng, còn bị trách mắng giữa triều. Vân hầu nghe xong có hài lòng không?

Vân Diệp bỏ cuốc xuống, quay mặt lại:

– Ngụy Trưng, ngươi biết lần này bản soái xuất chinh, sĩ tốt dưới trướng tử thương vô số hay không? Vất vả viễn chinh chỉ là chuyện nhỏ, thân là quân nhân, liều mạng sa trường là bổn phận. Khi quân ta chiến thắng trở về, chỉ có một đám văn nhân đi nhờ thuyền, tuyệt đối không nói đến chuyện ra ngoài thành nghênh đón. Tim gan bọn chúng làm bằng sắt à? Không thấy hơn nghìn lọ tro cốt trên thuyền sao? Bọn ta vì Đại Đường mà vào sinh ra tử, vì sao lại không được tôn kính?

– Ngụy Trưng, hoan nghênh hay không Vân Diệp ta không quan tâm! Ta là Truyền Mệnh Quốc Hầu, mọi vinh diệu của Đại Đường ta đã có hết, dù có chiến tử sa trường cũng chẳng hề gì. Nhưng tướng sĩ có tội tình gì? Ngươi muốn bọn họ chết sạch hết rồi mới rơi lệ ư?

– Đây chính là quan văn của Đại Đường, nho gia coi trọng lễ nghĩa liêm sỉ đấy ư? Vân Diệp ta lĩnh giáo rồi! Sống cùng một gầm trời với đám chính nhân quân tử, văn chương diệu thế như các ngươi, bọn ta hẳn phải thấy xấu hổ!

– Ta hiểu rồi! Con mẹ nó, bọn ta chiến tử là đáng đời, thương tật là đáng đời, thi thể rơi xuống biển cũng là đáng đời! Vì bọn ta có chung một cái tên: Hung thủ!

– Vân hầu, chuyện này...

Ngụy Trưng lùi lại, gượng gạo nói chưa hết câu đã bị Vân Diệp hùng hổ nói át đi:

– Loạn quân đất Thục sắp chết sạch rồi, các ngươi thì đi tán dương. Còn với người Cao Ly thì các ngươi thương tiếc, các ngươi cảm thông. Tòa kinh quan kia mỹ lệ quá, cho nên bọn ta phá là có tội! Đêm hôm trước bệ hạ muốn ta câm mồm, nên ta câm mồm, không lên triều. Ta đi đào măng không được à? Ta trốn các ngươi như chó, các ngươi còn muốn gì nữa? Muốn ta thè lưỡi ra, sủa gâu gâu mua vui cho đám sĩ đại phu các ngươi à? Ta nhổ vào!

Vân bảo bảo không ngừng dùng bàn tay nhỏ lau nước mắt cho cha. Tiểu Vũ hung dữ nhìn theo Ngụy Trưng đang ôm mặt bỏ chạy. Địch Nhân Kiệt nhặt cục đất ném vào lưng ông ta, còn Thì Thì thì tay siết chặt cái cuốc, dường như muốn động thủ.

Giao Vân bảo bảo cho Thì Thì, Vân Diệp ngồi xuống nói với ba đứa đệ tử:

– Hãy tin vào bản thân, dựa vào bản thân! Chỉ có cường đại vô song thì mới có thể làm theo ý mình. Nếu không, sư phụ hôm nay chính là các con ngày mai. Dựa núi núi đổ, dựa người người đi. Các con hãy nhớ, bản thân cường đại mới thực sự là cường đại.

– Sư phụ, sau này chẳng lẽ phải dựa vào đám huân quý? Theo đệ tử thấy, quan văn không thể dựa vào, nếu chúng ta kết minh với Trình gia, Ngưu gia, Tần gia, Uất Trì gia, sẽ bị người ta công kích là bè đảng, hậu quả càng đáng sợ. Cho nên sư phụ, chúng ta không dựa vào ai cả, thư viện mới là gốc rễ của chúng ta. Sư phụ chỉ cần tu tâm dưỡng tính hai mươi năm, khi đó cành lá trải khắp thiên hạ, sư phụ muốn làm gì cũng được.

Vân Diệp bật cười, đứng dậy nói với Tiểu Vũ:

– Ta lập thư viện không phải để dùng nó làm quân cờ đấu tranh. Ta chỉ muốn để họ hưởng thụ hương vị của sự tự do tâm hồn thôi. Sau khi đã biết được hương vị này, không ai có thể từ bỏ, ngay cả ông trời cũng không đoạt được. Tiểu Vũ, con hãy nhớ lấy, nếu như con đem thư viện làm quân cờ tranh quyền đoạt lợi, sư phụ chết cũng không tha thứ cho con.

Những trang dịch thuật này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập của truyen.free, mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free