Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 681:

Ông cụ muốn xem vũ điệu gợi tình, Vân Diệp lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó. Anh không dám tưởng tượng cảnh một ông cụ trăm tuổi vừa xem múa vừa chảy dãi. Đây là thứ dành cho người trẻ xem. Anh nhớ lại khi trước, mình vừa uống bia lạnh ừng ực để trấn áp lửa dục, vừa hò hét như sói, vỗ bàn vỗ ghế ầm ầm. Không biết liệu dẫn đám Trình Xử Mặc đi xem có tái hiện lại cảnh tượng xưa kia không...

- Tiểu tử, khi nhảy Thiên ma vũ còn có thiền xướng đi kèm. Thiền xướng có thể lay động trời xanh, như mây trôi nước chảy. Năm xưa lão phu tự trọng thân phận mà không chịu vào hoàng cung xem, giờ nghĩ lại vẫn còn tiếc nuối. Nếu thứ này tái xuất nhân gian, lão phu nhất định phải thưởng thức.

- Lão tổ tông, tiểu tử vẫn chưa hiểu, vì sao Thiên ma vũ lại phải biểu diễn trong mật thất, sao không diễn vào ban ngày?

- Ha ha ha, tiểu tử, gom mỹ nữ vào phòng, độc sủng trong mật thất, đó mới là một loại tình thú, là cực lạc nhân gian. Đáng thương cho lão phu, chính trực cả đời, đến khi sắp chết mới hiểu thế nào là phóng túng thì đã muộn mất rồi. Giờ đây, muốn ăn một bữa thịt cho thỏa thuê cũng chỉ còn là tưởng niệm. Vân gia tiểu tử, ngươi luôn nước đến chân mới nhảy, Thiên ma vũ đã hiện thế rồi ư? Mau nói cho lão phu biết ở đâu, chúng ta đi ngay. Ngươi không cần bỏ tiền, lão phu mời khách.

Nhan Chi Thôi phấn khích như trẻ con, đôi mắt hiện lên vẻ khao khát hiếm có. Lý Thái lo sốt vó, ông cụ mà xem Thiên ma vũ lỡ có bề gì, đừng nói Nhan gia, đến Lý Nhị cũng sẽ xé xác hai bọn họ. Ông cụ sống thêm một ngày là phúc của Đại Đường, là điềm lành.

Vân Diệp cuống lên xua tay:

- Không được, lão tổ tông, Bùi Tịch xem Thiên ma vũ đã sắp chết rồi. Tiểu tử mà đem người đi, chẳng may có mệnh hệ gì, tiểu tử chết cũng không đền được tội. Người thương tiểu tử, quên chuyện này đi được không ạ?

- Nói bậy! Chẳng qua cũng chỉ là sống lâu hơn một chút. Ngươi sống thêm vài chục năm đến cái tuổi của lão phu, bọn chúng coi ngươi là rùa trường thọ mà đặt lên bàn thờ. Lão phu hiếm khi có hứng thú như thế này, không được, ta phải đi gặp hoàng đế. Chết dưới Thiên ma vũ, làm quỷ cũng phong lưu!

Ông cụ nhảy từ giường gấm xuống, sai lão phó chuẩn bị xe trâu, lập tức tiến cung diện thánh. Đám vãn bối Nhan gia hung dữ nhìn Vân Diệp và Lý Thái, mấy tên xắn tay áo lên chuẩn bị đánh người.

Sau khi khốn đốn chạy thoát khỏi Nhan gia, Lý Thái đùng đùng tức giận:

- Ngươi muốn hại chết ta à? Là huynh đệ, cùng ngươi đi xem Thiên ma vũ thì không sao, nhưng giờ thì lão đầu tử nhất định muốn đi. Đoán chừng cha ta không ngăn được, tất cả lỗi lầm sẽ đổ lên đầu hai ta. Ngươi cố ý đấy à?

- Có quỷ mới biết vì sao ông cụ lại hưng phấn như thế. Chẳng phải họ vẫn nói những điều phi lễ thì chớ nhìn, chớ nghe, chớ nói hay sao? Đó là gia giáo nhà bọn họ, trên tường cũng treo mấy thứ đó. Sao ta biết ông cụ lại hau háu muốn xem Thiên ma vũ đến nỗi tìm chết?

Hai người ủ rũ về thư viện, đợi lửa giận của Lý Nhị giáng xuống. Từ trưa tới tối không thấy hoạn quan tới, họ mới thở phào thì đã nghe thấy tiếng khoe khoang của Nhan Chi Thôi ở ngoài phòng. Vân Diệp run tay, cốc trà rơi xuống đất vỡ tan.

Chuyện đáng sợ nhất đã xảy ra: Lý Cương cũng muốn đi, còn có Nguyên Chương, Ngọc Sơn, Ly Thạch, Công Thâu Mộc, Lưu Phương cũng muốn đi mở mang tầm mắt. Nhìn bọn họ thảo luận về Thiên ma vũ, toàn thân Vân Diệp run lẩy bẩy, Lý Thái cũng chẳng khá hơn. Ly kỳ nhất là Vô Thiệt cũng muốn đi. Bọn họ đi đã đành, dầu gì vẫn là nam nhân. Ông là thái giám thì góp vui cái gì? Nếu Thiên ma vũ đáng sợ như truyền thuyết thì thư viện e rằng sẽ bị tận diệt mất.

- Thanh Tước, chúng ta phải làm rõ Thiên ma vũ rốt cuộc là thứ gì, nếu không chúng ta sẽ hết số trời mất. Đám người bên ngoài kia không ai chịu nghe lời khuyên. Mời Tôn tiên sinh theo, chúng ta tới Bùi gia xem Bùi Tịch bị làm sao rồi.

Vân Diệp và Lý Thái lén lút tới chỗ Tôn Tư Mạc. Vừa vòng qua tường, đã thấy Hi Mạt Đế Á lắng tai nghe mấy ông già nói chuyện, bộ dạng hưng phấn, vỏ hạt dưa không ngừng phun ra từ đôi môi hồng đỏ thắm.

Bị người ta bắt được nghe lén mà chẳng hề xấu hổ, chẳng kiêng kỵ gì, nàng nắm tay Vân Diệp lay lấy lay để:

- Khi nào biểu diễn Thiên ma vũ nhớ gọi ta đi xem. Nếu ngươi không gọi ta, ta sẽ nói với hai vị phu nhân của ngươi là ngươi nhìn trộm ta tắm. À phải rồi, còn mang theo cả Lý Thái nhìn trộm.

Vân Diệp bực bội vùng tay ra:

- Chẳng ai tin lời ma quỷ của cô đâu. Dù cô nói gì ta cũng không đưa cô đi xem. Vu cáo hai chúng ta cũng vô dụng, ai mà chẳng biết hai chúng ta là chính nhân quân tử. Ngươi nói có đúng không Thanh Tước?

Lý Thái ưỡn ngực lên, mắt thì dán vào ngực Hi Mạt Đế Á. Nữ nhân này không chịu mặc kín đáo một chút, cứ thích mặc loại tơ lụa mỏng manh nhất. Cái áo mỏng như cánh ve chẳng thể che được cơ thể lả lướt. Lụa mềm dán sát vào người, hai quả anh đào trước ngực hiện rõ mồn một, thế này khác nào muốn lấy mạng Lý Thái.

- Hừm, chính nhân quân tử nhìn ngực nữ nhân chảy dãi đúng là hiếm có. Vân Diệp, ngực ngươi có một cái nốt ruồi đỏ, đừng tưởng ta không biết. Nếu ta nói với Tân Nguyệt tỷ tỷ rằng cái nốt ruồi đó rất đẹp, tự ngươi sẽ biết hậu quả thế nào.

Hi Mạt Đế Á chẳng những không che ngực lại, nàng còn ưỡn người lên, đắc ý nói với Vân Diệp:

Vân Diệp ôm ngực hỏi trong ánh mắt hoài nghi của Lý Thái:

- Sao cô biết? Chẳng lẽ cô nhìn trộm ta tắm? Trời ạ, cô quá đáng lắm rồi!

- Câm mồm! Ai thèm làm những trò hạ tiện như các ngươi chứ? Đơn Ưng, Cẩu Tử mới là kẻ đi nhìn trộm nữ tử tắm. Lần trước diễn giảng quyên tiền, ngươi cởi áo cho ta nên ta mới nhìn thấy. Ngươi và Lý Thanh Tước biết ngọn nguồn, nhưng không biết Tân Nguyệt tỷ tỷ và An Lan tỷ tỷ có tin hay không?

Giờ loạn lắm rồi, thêm cô nàng này không biết sẽ xảy ra chuyện gì:

- Toàn là nữ nhân cởi y phục nhảy múa. Cô là nữ nhân, đi xem thì không thích hợp. Có gì hay ho đâu mà xem? Cô nghiên cứu vì sao cứ thấy chớp trước rồi mới thấy sấm sau thì tốt hơn.

- Ta nghiên cứu rồi, cũng hiểu rồi. Ta kiếm một cái trống lớn, sai người đánh từ xa. Ta cũng nhìn thấy dùi đánh vào trống trước, rồi mới nghe thấy tiếng trống sau. Điều đó chứng tỏ tốc độ ánh sáng nhanh hơn tốc độ âm thanh. Tốc độ truyền bá âm thanh thì ta đã đo ra được, còn tốc độ ánh sáng không sao đo được. Chuyện này cần nhiều người phối hợp mới thực hiện được, nên ta tạm thời bỏ qua, sau này khi điều kiện chín muồi, ta sẽ nghiên cứu tiếp. Hiện giờ ta muốn xem Thiên ma vũ là vì mang tinh thần nghiên cứu, mấy lão tiên sinh cách vách chẳng phải cũng đi xem với tinh thần đó hay sao?

- Vân Diệp, ngươi mang Hi Mạt Đế Á theo đi. Đến khi đó, chúng ta nghiên cứu có nữ nhân ở bên giúp kiểm tra vũ nữ cũng tiện hơn. Làm việc của ngươi đi, đừng có suốt ngày nghe trộm lão nhân nói chuyện nữa....

Lý Cương đã lên tiếng rồi, Vân Diệp còn nói gì được nữa. Anh hậm hực chỉ tay vào đầu Hi Mạt Đế Á đang nhảy cẫng lên, rồi kéo Lý Thái tới lều thuốc. Việc mời Tôn Tư Mạc kiểm tra Bùi Tịch là công tác trọng yếu nhất định phải làm.

- Diệp Tử, nữ nhân đó bị mấy lão tiên sinh chiều hư rồi. Ai cũng coi cô ta là thân tôn nữ. Ta thường thấy cô ta đẩy xe cho Lý Cương tiên sinh tản bộ trong thư viện, thấy cô ta bóp vai cho Nguyên Chương tiên sinh. Cô ta giỏi nịnh bợ lắm, ngươi nói xem thù của ta còn cơ hội báo không?

- Khả năng không cao. Đến khi các lão tiên sinh lần lượt qua đời, cô ta cũng sẽ trở thành thần tượng của tất cả nữ nhân Trường An. Đến khi đó ngươi sẽ không đụng vào cô ta được. Không phải ta đã nói với ngươi rồi sao, đừng coi cô ta là nữ nhân, cô ta là nam nhân khoác vỏ nữ nhân.

Vân Diệp đi nhanh hơn, đoán chừng Bùi Tịch chẳng sống được bao lâu nữa...

Bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phân phối trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free