Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 682:

Đi được một đoạn, không nghe thấy tiếng bước chân của Lý Thái, Vân Diệp quay đầu lại liền thấy gã đang nhìn chăm chăm vào bóng lưng mình, khóe miệng không ngừng co giật.

– Đi mau, ngươi ngây ra làm gì?

Vân Diệp gọi.

Lý Thái đột nhiên sấn sổ đi tới, túm cổ áo Vân Diệp:

– Sao ngươi không nói với ta? Ngươi có biết khi ái phi của ta tới thư viện thăm ta, Hi Mạt Đế Á mời n��ng đi tắm suối nước nóng, chẳng biết làm gì mà tắm đến hai canh giờ, ngươi nói xem ta có thiệt không?

Vân Diệp vỗ vai Lý Thái an ủi, thấu hiểu cái sự tức tối khi vợ mình bị người khác ve vãn mà chẳng thể nói ra, đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

– Đồ biến thái khốn kiếp, ta nhất định không tha cho cô ta.

Tới lều thuốc rồi Lý Thái vẫn chửi bới không ngừng. Tôn Tư Mạc đứng trước lều thuốc, sắc mặt bất thiện nhìn hai người. Ông bực mình vì họ phá rối việc luyện thuốc, rồi lại ngồi xuống, tiếp tục dùng dao cắt thuốc.

– Đạo trưởng đã nghe tới Thiên Ma Vũ chưa?

Vân Diệp đi thẳng vào vấn đề.

– Xéo đi, xéo đi! Tà ma ngoại đạo đừng mang tới đây!

Mặt Tôn Tư Mạc càng âm trầm đến khiếp người.

– Đạo trưởng có lẽ chưa biết, hiện có yêu nữ dùng điệu múa này hại người. Tiểu tử muốn khắc chế thứ bàng môn tả đạo của cô ta, mời tiên sinh cứu người trong dầu sôi lửa bỏng.

– Người khác cần cứu hay không thì lão phu không biết, nhưng bản thân ngươi gần đây nguyên dương hao tổn mạnh, ngày đêm sát phạt, có là người sắt cũng không chịu nổi. Ngươi phải tu tâm dưỡng tính đi. Thanh Tước cũng vậy, đều là trẻ ngoan mà sao không biết tiết chế gì cả?

Hai người bị làm đỏ mặt, xấu hổ mấp máy môi không nói được gì. Đám dược nô đang nghiền thuốc cười ngặt nghẽo, Lý Thái đi tới đá mấy cái mới hả dạ.

Tôn Tư Mạc không đi, vì Bùi gia không mời. Ông chưa tới mức hạ mình chủ động đi xem bệnh cho Bùi Tịch. Khám ra bệnh thì chẳng được ân tình, xem không ra thì bị oán, đằng nào cũng chẳng tốt đẹp gì, sao phải đi?

Vân Diệp hồ nghi nhìn Tôn Tư Mạc. Chuyện này không giống với biểu hiện thường ngày của ông ta. Ông chưa bao giờ để ý tới ân tình gì cả, sao hôm nay lại khác thường như thế? Có điều, y thuật của Tôn Tư Mạc thì không phải bàn cãi gì nữa. Bùi gia biết ông không ra ngoài vân du, vậy cớ sao lại không mời tới nhà?

– Tiểu tử, người bệnh không mời lão phu, ấy là vì có điều không thể lộ ra ngoài. Hơn nữa, bí mật này còn quan trọng hơn cả tính mạng của Bùi Tịch, e là họ sợ lão đạo từ chứng bệnh nhìn ra manh mối, nên người ta mới không tìm lão đạo. Tìm đại phu khác không cần lo, hoặc lấy lợi, hoặc lấy uy, thế nào cũng có cách bịt miệng. Những cách đó không dùng được với lão đạo, cho nên không tìm lão đạo là bình thường. Làm người phải biết điều, người ta không muốn mời ta khám bệnh, chúng ta không cần đi.

– Còn về Thiên Ma Vũ, chẳng qua đó là Tán Phật Khúc lưu hành ở Hà Tây. Ngoài vẻ hoa lệ ra thì chẳng có gì đáng xem, chỉ toàn mấy nữ tử uốn éo khoe thân, khiến ngay cả những điệu hát vốn thanh tao cũng bị vấy bẩn. Có điều, chính vì sự đối lập giữa một bên thánh khiết, một bên dâm uế, cùng với cảm giác vấy bẩn đi cái sự thánh khiết ấy đã khiến người ta si dại, nên nó mới có danh tiếng lớn như vậy. Năm xưa lão đạo đã từng thấy ở Hà Tây rồi, chẳng có gì thần kỳ. Nhưng lần này Bùi Tịch trúng chiêu, ắt hẳn có chút lai lịch.

Tôn Tư Mạc tay không ngừng bốc thuốc cho Vân Diệp và Lý Thái, thuận tiện nói điều mình biết về Thiên Ma Vũ. Từ giọng điệu của ông ta, Vân Diệp nghe ra sự khinh bỉ lớn.

– Đây là thuốc phản thanh, cố thận, uống vào trong vòng mười lăm ngày sẽ không sinh ra ham muốn tình dục. Sau khi thận khí sung mãn, dược hiệu sẽ tự tiêu giải. Đây là bí truyền của đạo gia. Nếu ngươi đi xem Thiên Ma Vũ mà uống thuốc này thì sẽ vô sự, đồng thời còn thuận tiện điều dưỡng cơ thể tổn hao.

Tôn Tư Mạc ném thuốc cho hai người, đoạn bảo họ cuốn xéo. Khuôn mặt khắc khổ của ông ta nhìn ra xa, đăm chiêu như mất hồn.

– Diệp Tử, nghe ý Tôn tiên sinh thì uống thứ thuốc này, hai ta trong vòng mười lăm ngày chẳng khác gì thái giám, đúng không? Ngươi có uống không?

Lý Thái huơ gói thuốc trước mặt Vân Diệp hỏi nhỏ.

– Uống chứ, sao lại không uống? Đàn ông ai chẳng có lúc thận suy, tinh lực thiếu hụt, bảo dưỡng thân thể rất quan trọng. Hơn nữa đây là thuốc do đích thân Tôn tiên sinh bốc, ngươi không uống à? Lần sau đừng hòng ông ấy bốc thuốc cho!

– Đương nhiên phải uống! Nhưng Tôn tiên sinh cho hơi nhiều thuốc, thứ tốt thế này không dám lãng phí. Chi bằng tìm thêm mấy vị huynh đệ uống cùng. Ngươi cũng nói rồi đấy, đàn ông ai chẳng có lúc mắc bệnh nhỏ như suy thận, nếu không chia sẻ cho huynh đệ thì thiếu nghĩa khí quá. Đương nhiên, Hi Mạt Đế Á là nữ nhân thì miễn rồi.

Vân Diệp đứng lại nhìn Lý Thái:

– Chiêu này hơi ác đây! Ngươi định biến toàn bộ đám công tử bột Trường An thành thái giám trong mười lăm ngày, rồi sau đó cùng đi xem Thiên Ma Vũ, thuận tiện để Hi Mạt Đế Á bẽ mặt sao? Kế hoạch này không tồi! Nhưng cớ gì chỉ có hai huynh đệ ta xui xẻo, còn bọn chúng thì cứ nấp ở nhà mà phong lưu khoái hoạt? Được nhìn Hi Mạt Đế Á bẽ mặt cũng là chí nguyện bình sinh của vi huynh rồi. Nữ nhân chết tiệt này luôn lượn quanh lão bà của ta, mưu đồ bất lương, giáo huấn một chút cũng tốt. Có điều, chẳng may cô ta không kháng cự được, chúng ta phải ra tay can thiệp ngay, kẻo mất mạng.

– Đây là điều tất nhiên, ta chỉ muốn báo thù một chút, không muốn lấy mạng của cô ta, nếu không cô ta chết lâu rồi. Triệu tập các huynh đệ là chuyện của ngươi.

Vân Diệp bĩu môi:

– Mơ đi! Để sau này ta chịu tội một mình à? Hoàng tộc thì ngươi mời, công hầu do ta mời. Lần này thanh thế phải thật lớn! Chúng ta đều là những kẻ hoàn khố chỉ biết chơi bời hưởng lạc, dù có mất mặt thì cũng đáng, không làm tổn hại thể diện quốc gia.

– Tôn tiên sinh nói Bùi gia có ẩn tình, ngươi đi không tiện, cứ để ta đi một mình xem sao, biết đâu lại kiếm chác được gì có lợi thì sao?

Lý Thái mang hộ vệ về Trường An ngay trong đêm. Vân Diệp tức tốc tới Bùi gia. Từ xa đã thấy đại môn treo lụa trắng, nhưng phướn chưa dựng lên, xem ra chưa chết.

Lão đại Bùi gia ấp a ấp úng không cho Vân Diệp vào gặp Bùi Tịch, nói là bệnh đã vào cao hoang, xem hay không cũng giống nhau. Tâm ý đã nhận, Bùi gia hết tang lễ sẽ tới phủ bái tạ.

– Bùi lão đại, ta biết chuyện này khiến ngươi khó xử. Lão gia tử gặp chuyện chẳng mấy vẻ vang, lúc này ắt hẳn không có mặt mũi nào gặp ai, chỉ muốn một mình lặng lẽ ra đi. Ta chỉ nói với ngươi một câu, ngươi hãy nói lại với lão gia tử, gặp hay không do lão gia tử quyết định.

Bùi lão đại ngạc nhiên nhìn Vân Diệp. Nếu người khác nghe Bùi gia trình bày, chắc chắn sẽ để lại lễ vật rồi quay về. Cách hành xử của Vân Diệp rất thất lễ, tuy giận nhưng vẫn kiên nhẫn nói:

– Mời Vân thế huynh nói.

Vân Diệp ghé vào tai Bùi lão đại nói thầm:

– Ta cảm giác lần này không phải do lão gia tử định lực có vấn đề, mà e là kẻ thù phục hận đã ra tay.

Bùi lão đại ngẩng ngay đầu lên hỏi gấp:

– Thế huynh nghĩ gia phụ bị ám toán?

Vân Diệp gật đầu. Bùi lão đại cáo lỗi rồi vội vàng đi vào hậu trạch. Nếu Vân Diệp nói không sai, thì chuyện này dù không tiện nói ra, nhưng bị ám toán hoàn toàn khác với việc tâm trí không kiên định mà thoát dương. Một bên là bị động, một bên là vấn đề của bản thân. Đương nhiên phải làm rõ. Hiện tại, gia chủ Bùi gia xem vũ đạo mà bệnh vào cao hoang, điều này cho thấy thường ngày ông ta chẳng làm chuyện tốt đẹp gì, suốt ngày chỉ ao rượu rừng thịt, vơ vét của dân. Bởi vậy, nhiều gia đình vốn tự cho rằng gia phong mình nghiêm khắc đã không còn qua lại với Bùi gia nữa.

Ngồi một lúc liền thấy Bùi lão đại vội vàng đi ra mời Vân Diệp vào hậu trạch. Dọc đường luôn có nữ quyến nhìn trộm y, ai nấy đều mặc áo trắng, lúc trời chiều xế bóng nhìn như ma.

Toàn bộ câu chuyện này thuộc về quyền sở hữu độc quyền của Truyen.free, một tác phẩm nghệ thuật tinh tế dành riêng cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free