Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 694:

Lý Nhị thoắt cái đã ăn hết cơm trong bát, rót trà vào uống, rồi chỉ Vân Diệp nói:

– Tiểu tử, lại dùng mấy cái lý lẽ vớ vẩn của ngươi để lừa gạt trẫm. Muốn ngọc bài à? Nếu không muốn trẫm cầu tiên đạo thì nói thẳng ra đi, trẫm chưa mê muội đến mức đó đâu. Đại Đường đang trên đà chấn hưng, trẫm không rảnh, cũng không còn mặt mũi nào mà bỏ hết mọi sự để làm thần tiên.

– Vậy bệ hạ trả ngọc bài cho thần, hoặc là đập vỡ cũng được. Thứ này, dù có tượng trưng cho điều gì, cũng chẳng phải điềm lành. Muốn làm thần tiên là điều không thể đâu ạ. Vi thần đã trải qua một số chuyện lạ, sống hết đời thì chết thôi, giờ bệ hạ chém thần một cái là chắc chắn không cứu được. Sư phụ thần xưng là đạt tới cảnh giới tiên nhân, nhưng ngoài việc biết nhiều hơn người khác ra, thì chẳng phải vẫn chết đó sao? Bạch Ngọc Kinh, đó là nơi ban ngày nước sôi sùng sục, đêm xuống thì sắt thép cũng đóng băng, khắp nơi là những cái hố do sao băng va phải, mỗi bước chân đều nhẹ tênh. Bệ hạ chắc chắn muốn tới đó chứ?

Lý Nhị nhìn Vân Diệp không nói, Trường Tôn thị kinh ngạc nhìn y, mắt Lý Thừa Càn mở to hết cỡ, còn Lý Thái vẫn tiếp tục ăn. Thấy mọi người không động đậy, y lẩm bẩm:

– Ngươi đừng có khẳng định mấy cái suy đoán đó như thật được không? Trên đó có hố, đúng là do sao băng va phải, không có Hằng Nga, không có thỏ, cũng chẳng có bóng người. Nói thế là đủ rồi, cứ suy đoán mãi làm gì. Ngươi không thể nói với phụ hoàng ta như thế, hôm nọ ta còn thấy phụ hoàng bế Tiểu Tượng Nhi chỉ mặt trăng nói Hằng Nga sống trên đó.

Trường Tôn thị che miệng cười ngặt nghẽo, Lý Nhị mặt mày sa sầm, đá Vân Diệp ngã lăn khỏi ghế, rồi quay đầu hỏi Lý Thái:

– Sao con biết trên mặt trăng không có người?

– Phụ hoàng, trong thư viện có học sinh lấy nước cất tạo ra một tảng băng lớn, mài thành thấu kính, treo lên không. Chọn ngày trăng tròn, hài nhi nhìn mặt trăng qua thấu kính cực lớn đó, hố khắp nơi, trông thê thảm, làm gì có Hằng Nga nào…

– Lấy băng làm được thế này ư?

Lý Nhị lấy kính lúp trong ngực áo ra, hỏi:

– Vì sao không dùng pha lê?

Vân Diệp xoa mông đứng dậy:

– Sau khi đun sôi nước mới đóng băng thì ít bọt khí, chứ pha lê thì không được, giờ làm thế nào cũng có bọt khí, lại thêm màu sắc không chuẩn. Làm miếng nhỏ thì ổn, nhưng to hơn một chút thì không thành. Phải đợi thư viện làm ra pha lê thuần khiết đã.

– Vừa rồi ngươi nói đều là suy đoán ư? Sao trẫm nghe như thật vậy?

Vân Diệp chưa đáp, Lý Thái đã nói tiếp:

– Phụ hoàng, nhiều thứ Vân Diệp đều biết đáp án, đó là do y nghe sư phụ nói chuyện mà biết được. Còn về quá trình thì y không biết, cần bọn con tự mình nghiệm chứng từng thứ một. Phụ hoàng, hài nhi quyết định ba ngày sau tiến hành một thí nghiệm lớn, chứng minh áp lực không khí có thật, mong phụ hoàng mẫu hậu tới xem.

Trường Tôn thị cao hứng nói:

– Hi Mạt Đế Á tiên sinh mấy ngày trước làm một thí nghiệm về sức nén trong cung, Thanh Tước, con cũng làm thí nghiệm giống cô ấy ư? Người ta nói con không có phong thái quân tử lắm đâu đấy.

– Khác nhau ạ, mẫu hậu. Mụ đàn bà xấu xa đó chỉ bày mấy trò vặt vãnh không đáng nhắc, chuyên lừa những quý phu nhân nhẹ dạ bỏ tiền thôi. Thí nghiệm của hài nhi khác hẳn, hài nhi sẽ ghép hai nửa quả cầu lại với nhau, rút hết không khí ra, đoán chừng mười con ngựa cũng không tách nổi.

– Vậy ư, mẫu hậu phải đi xem sao. Bệ hạ, ba ngày sau cũng đi chứ?

– Được, thưởng thức Thiên Ma Vũ xong rồi đi xem thí nghiệm của Thanh Tước cũng hay. Vân Diệp, vừa rồi trẫm xem tấu chương mới biết, rất nhiều huân quý lại muốn vương nữ nước Oa tới nhà họ biểu diễn Thiên Ma Vũ là sao?

– Còn cả Nhan lão tiên sinh cũng đã gửi lời mời. Thư viện có rất nhiều thiệp mời, Vô Kỵ, Huyền Linh, Khắc Minh đều muốn vương nữ nước Oa tới nhà mình khiêu vũ, thật là quá đáng. Người ta là sứ giả, biểu diễn một khúc trong lễ mừng thọ của trẫm là thể hiện lòng cung kính của thần tử. Còn các ngươi muốn người ta múa cho xem, thì chẳng khác nào coi người ta là vũ nữ.

Lý Nhị đứng dậy bỏ đi, nhưng ngọc bài để lại trên bàn. Trường Tôn thị cũng đi theo, Lý Thừa Càn nãy giờ đóng vai đứa con ngoan mà nói:

– Hải sâm hết rồi, Diệp Tử, ai bảo ngươi nói nhiều, giờ thì ăn hành đi.

Từ hoàng cung về, vừa no vừa đói, Vân Diệp bê bát mỳ lớn ngồi dưới mái hiên ăn ngấu nghiến. Lý An Lan sầu muộn dựa bên cạnh lẩm bẩm, chẳng nghe rõ nàng đang nói gì.

Thiên Ma Cơ cũng không tài nào nhớ nổi ngọc bài do ai tặng, khi nàng được sủng ái, nhận vô số lễ vật, trong đó có cả lễ vật của Trường Tôn thị. Tấm ngọc bài kia nàng chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, vui sướng ôm hộp gỗ đựng nấm và mặt nạ về viện tử của mình. Giờ nàng thích nhất là trang trí tiểu viện tử của mình, Tiểu Nha rất ngoan giúp nàng.

– Phu quân, sắp tới lễ mừng thọ của phụ hoàng rồi, thiếp vẫn chưa tìm được lễ vật thích hợp. Lễ vật của Phùng Áng là con rùa cực lớn, nghe nói sống tám trăm năm rồi, lễ vật của Dung Nhi không thể thua kém ông ta.

– Kho báu trong nhà nàng mở ra đấy thôi, vào chọn là được, nhìn trúng cái gì thì lấy cái đó. Nịnh cha nàng thì phải nịnh cho tới nơi tới chốn mới được.

Vân Diệp khoan khoái ợ một tiếng, chuyện cần làm thì cũng đã làm xong, chỉ tội bị Lý Nhị đá cho một cái nên hơi uất ức. May mà nói bậy nói bạ một hồi đã làm phân tán sự chú ý của ông ta, hình như còn có chút áy náy, thế là tốt. Không đi tìm Bạch Ngọc Kinh là một tiến bộ.

Lý An Lan khoác tay Vân Diệp vào kho báu của Vân gia. Tuy là gia chủ, Vân Diệp lại là lần đầu vào đây. Quả nhiên khiến y hoa mắt, đủ loại châu báu bày trên giá, trân châu lớn bày trong đĩa, chỉ chạm nhẹ một cái là lăn lung tung.

Vân gia có nhiều nhất là san hô, san hô đỏ đắt nhất cũng có mười mấy cái cao ba xích đặt trên giá. Mã não đều do Trình gia tặng, mà thương đội Tây Vực số một chính là nhà ông ta.

Đồ pha lê đã hoàn toàn biến mất khỏi kho báu của Vân gia. Vừa lấy hai đĩnh vàng trong rương định giấu vào ống tay áo thì bị Tân Nguyệt vừa tới giật lại, cất vào chỗ cũ. Thôi, đúng là cái thói dân quê chưa thấy vàng bao giờ, cứ thấy là bất giác nhét vào người.

– Phu quân, sao giờ chàng vẫn còn thích lấy vàng? Đồ trong kho thứ nào không giá trị hơn? Thiếp thân rảnh rồi thích đi dạo trong đây, nhìn thấy vững tâm, đều là tiền do phu quân khó nhọc kiếm về, đủ cho các con sống cả đời. Nhà ta hiện giờ chẳng thiếu gì, chỉ mỗi điều là con cái hơi ít.

Kéo mỹ phụ đầy đặn vào lòng, nghiêm mặt nói:

– Đành vậy, hai nàng làm quả phụ thêm mười ngày nữa, đến lúc đó thuốc của Tôn tiên sinh mới hết tác dụng.

Tân Nguyệt xấu hổ, đấm lưng Vân Diệp thình thịch như đánh trống. Lý An Lan ôm Tân Nguyệt thì thầm mấy câu, quyến rũ liếc mắt nhìn y, y như con yêu tinh.

Bảo khố của Vân gia đúng là chỉ có thể dùng một chữ "tục" để hình dung, may mà có cuốn Hoàng Đình Kinh gỡ gạc chút thể diện, nếu không Vân Diệp tự nhận mình là hạng trọc phú. Tân Nguyệt miễn cưỡng mới được tính là đại gia khuê tú, nhưng sưu tầm bảo bối toàn là thứ đáng tiền, mà còn thích thứ to. Mã não to như cái bát đặt lên giá đàn mộc, thế này thì đặt ngược rồi, phải là đặt giá đàn mộc lên mã não mới phải. Ngay cả thứ nào mới thật sự đáng giá cũng chẳng rõ.

– Nếu tặng Hoàng Đình Kinh, cha nàng nhất định rất mừng, ông ấy thèm muốn cuốn kinh thư này của nhà ta đã lâu rồi, ta dám chắc Phùng Áng có tặng rùa vạn năm cũng không thể sánh bằng.

– Không được, Hoàng Đình Kinh chỉ có một bản, phải giữ lại cho các con. Chọn cho cha thiếp thứ khác.

Chẳng những Lý An Lan lên tiếng mà Tân Nguyệt cũng phản ứng như mèo bị giẫm phải đuôi.

– Năm sau bệ hạ vẫn có sinh nhật cơ mà, năm nay mà tặng đồ quá quý, thì năm sau biết tặng gì? Phùng Áng tặng rùa tám trăm năm mà không phải rùa vạn năm, là vì sợ sau này không còn đường lùi nữa đấy. Nhà ta tặng cái khác đi.

Bản văn này được biên tập với sự cẩn trọng và tâm huyết, thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free