Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 705:

Bỏ qua những lý lẽ nghe có vẻ hợp tình hợp lý đó đi, rốt cuộc có ai thương xót cho những con người đã chết trong lửa đạn hung tàn không? Đại Đường ta từ khi lập quốc, không có năm nào là không tác chiến. Cứ tưởng mọi chuyện đến đó là chấm dứt, ai ngờ lão già giọng cao vút lên, từ chỗ cảm khái trời đất, thương xót dân chúng, chuyển sang đầy hào khí:

– Lịch sử Tây Chu bắt đầu từ trận chiến Mục Dã, cuối cùng là phong hỏa hí chư hầu, rồi Bình Vương đông thiên, Xuân Thu ngũ bá, Chiến Quốc thất hùng, lại đến Tần Hoàng thống nhất Trung Nguyên, ha ha ha, có bao giờ được bình yên? Bạch Khởi chôn sống ba mươi vạn, Hạng Vũ chôn mười vạn, giặc Khăn Vàng gần như bị toàn thiên hạ giết sạch, bệ hạ ở trận Lạc Dương diệt mười vạn, thêm vào Vân Hầu cũng khiến mười vạn sinh linh tan biến cùng ngọn lửa Chúc Dung.

– Lão phu không sao hiểu được, thiên hạ rộng lớn như thế, đất đai đủ cho chúng ta sống thoải mái, vì sao phải dấy binh đao? Quan Trung đông đúc, chúng ta đi Hà Nam; Hà Nam chật chội, chúng ta tới Hà Bắc; bắc Trường Giang đã kín, chúng ta đi xa hơn nữa; phía nam vẫn còn là chốn hoang vu, đi đâu cũng tốt.

– Tổ tiên chiến đấu với hổ báo để khai sáng mảnh đất này, sao chúng ta không thể? Lão phu tuy làm quan ở Qua Châu, nhưng đã đi thăm dò chốn hoang vu đó mười năm...

Khi lão già lấy từ trong ngực áo ra một tấm vải trắng cực lớn, mắt Lý Nhị ánh lên vẻ kích động. Phòng Huyền Linh, Tiêu Vũ, Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng đều bước tới, vái thật sâu với Quan Đình Lung, nhận lấy tấm vải, mỗi người cầm một góc kéo ra.

Chỉ thấy vô số rừng núi, lục địa, thành trấn, thôn trang, thậm chí là dòng suối đều được ghi chú rõ ràng. Vân Diệp nhìn qua, lão già này vẽ cả Động Đình hồ, Bà Dương hồ. Xem ra lời nói mười năm thăm dò không phải nói dối.

Quan Đình Lung đắc ý vuốt râu nói với Vân Diệp:

– Vân Hầu cho rằng khai phá vùng đất này sẽ mất bao lâu? Theo lão phu, chỉ cần trăm năm, cũng chỉ có thể khai phá được ba phần.

Ngứa mắt với bộ dạng khoe khoang của lão già, khai phá được ba phần trong một trăm năm thì có gì đáng để bận tâm? Nếu tiền tài đầy đủ, nhân lực sung túc, năm mươi năm khai phá được một nửa cũng không phải là chuyện lớn. Chỉ cần lập một khu kiểu mẫu, các huân quý Trường An sẽ ùn ùn kéo tới, thậm chí trong vòng mười năm có thể xây dựng hai ba thành phố sầm uất bên Động Đình hồ.

– Một trăm năm quá lâu, chúng ta phải tranh thủ từng ngày từng giờ.

Khi Vân Diệp đầy tự tin nói ra câu đó, y ngay lập tức cảm thấy có gì đó không ổn. Đám Phòng Huyền Linh nhìn y với ánh mắt lạ lùng, Vân Diệp cũng đã hiểu ra vấn đề nằm ở đâu.

Quan Đình Lung thản nhiên nhặt mũ quan đội lên đầu, chắp tay với Vân Diệp:

– Đúng là thiếu niên anh kiệt! Nhìn khắp triều đình, lên ngựa có thể cầm quân, xuống ngựa có thể an dân, Vân Hầu là số một, lão phu bội phục. Vân Hầu nghĩ xem, trước khi lão phu nhắm mắt, liệu có thể thấy vài tòa thành được dựng lên ở đó không? Lão phu thấy nơi đó địa thế bằng phẳng, lại gần Trường An, phong thủy hiếm có...

Vân Diệp thấy tai ong ong, giọng lão già như từ nơi rất xa truyền tới. Nhìn nụ cười đầy ẩn ý của Lý Nhị, y thấy rõ ràng trước mắt là một cái hố sâu không đáy.

Lão già tưởng chừng chất phác thế mà lại là bậc thầy của Hậu Hắc học. Cái gì mà sơn thần đánh trống, ngọn lửa Chúc Dung, lão cáo già này hoàn toàn không quan tâm đến bao nhiêu người đã chết. Mục đích của lão ta là khiến vị đại tài chủ Vân Diệp chủ động đổ tiền vào công cuộc khai phá phương Nam.

Lão ta đi khắp bình nguyên Lưỡng Hồ, biết rõ rằng không có tiền thì không thể khai phá được. Lão ta không có tiền, không có người, không có thế lực, muốn làm cũng chỉ là nghĩ suông. Vì thế, lão muốn tìm một con lợn béo trong triều, không tính đến các vương tử hay gia tộc lâu đời, nhỡ đâu sau khi khai phá xong, bọn họ lại tạo phản thì công sức đổ sông đổ bể.

Tìm một người thỏa mãn các điều kiện: có tiền, có quyền, có người, có quan hệ, nhưng lại không có gốc gác quá sâu rộng, gần như là không thể. Khi lão ta đọc Toán học sơ giai của Vân Diệp, đột nhiên phát hiện người này quá đỗi thích hợp: rất nhiều tiền, lại giỏi kiếm tiền, có quan hệ không rõ ràng với hoàng gia, quan trọng hơn, tên tiểu tử này là chí hữu của Thái tử, như vậy còn có thể đảm bảo chính sách khai phá bình nguyên Lưỡng Hồ sẽ được tiếp tục duy trì. Hơn nữa, y còn rất trẻ, đúng là con lợn béo múp.

Nhờ lão hữu Tiêu Vũ dẫn mình lên triều, lại chẳng thấy Vân Diệp đến dự triều. Khó khăn lắm mới gặp được y, sao có thể bỏ qua cơ hội này? Người trẻ tuổi nông nổi, chỉ cần khích bác một chút là sẽ tự động lao vào.

Khi lão ta lên tiếng khích bác Vân Diệp, không ngờ tên tiểu tử ấy lại không hề động đậy. Khi lão ta cởi mũ quan, quả thực lòng như tro tàn. Không có Vân Diệp tham gia, công cuộc khai phá Lưỡng Hồ sẽ chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước. Nếu thay bằng người khác, hậu quả sẽ khó lường, nói không chừng còn khiến quốc gia chấn động, thà rằng không nói gì, chờ đợi thời cơ mới.

Lúc sắp ra cửa điện, không ngờ Vân Diệp lại bước ra, chắc hẳn vì thấy lão già đáng thương, liền tỏ ý nhận việc. Lúc này Quan Đình Lung vô cùng khích động, biết rằng mình đã thành công đến tám phần.

Vân Diệp thấy mình mọc cái tai lừa dài, về chỗ ngồi, hỏi Tiết Vạn Triệt rằng liệu mình có đang mọc tai lừa không.

Tiết Vạn Triệt chẳng hiểu gì cả, lắc đầu. Vân Diệp đập đầu vào cột. Các vị đại thần hiểu ra liền phá lên cười lớn, trong đó Lý Nhị cười sảng khoái nhất.

Có một người không cười, vẫn khóc lóc. Tiếng khóc này còn giống nhạo báng hơn cả tiếng cười. Vân Diệp điên tiết đi tới đá vào đít chính sứ Cao Ly một cái.

Uyên Cái Tô Văn vừa mới đứng dậy đã thấy hai vai như có núi đè, không thể nhúc nhích nổi. Hai tên hoạn quan mỉm cười giữ vai hắn. Uyên Cái Tô Văn thở dài ngồi xuống. Trong khi Cao Ly đang dốc hết tài lực, vật lực để xây dựng thành trì, rèn binh luyện giáp hòng chống lại quân địch xâm nhập, thì đối thủ của họ lại đang nỗ lực mở mang đất đai, tăng cường thu thuế. Hắn không còn thấy chút hy vọng nào để có thể đuổi kịp Đại Đường.

Cao Kiến Vũ, đồ ngu xuẩn vô dụng! Ngươi hãy xem ngươi đã làm gì, đố kỵ với hiền tài đến mức nào? Hãy nhìn Vân Diệp xem, y không hề muốn lập công mà cũng bị các đại thần lừa gạt, giống như lừa trẻ con làm chuyện mà bản thân không muốn. Còn mình muốn xây trường thành lại bị bao kẻ cản trở, có tài năng mà không thể thi triển. Trí tuệ bản lĩnh của ta kém Vân Diệp sao? Dựa vào cái gì mà ta lại bị một tên ngu xuẩn chi phối?

– Vân Diệp, không được vô lễ với sứ thần! Xéo về chỗ! Vừa rồi vô cớ đánh sứ thần, phạt bổng lộc một năm, còn không mau lui xuống!

Lý Nhị rất vui vẻ. Thể diện của sứ thần phải giữ. Bản thân ông ta cũng chẳng nhớ đã từng phát bổng lộc cho Vân Diệp lần nào chưa, hình như toàn là phạt thì phải. Chấy nhiều không sợ cắn, phạt thêm một năm nữa cũng chẳng có gì to tát.

Buổi triều đình không hề bàn bạc về việc khai phá bình nguyên Lưỡng Hồ nữa. Lý Nhị giữ Quan Đình Lung và các lão thần như Phòng Huyền Linh ở lại, những người khác bãi triều về nhà.

Không khí trong Vân gia ngột ngạt, tất cả mọi người đều vươn cổ nhìn về hậu viện. Hầu gia chỉ thẳng trời mắng chửi lão già tên Quan Đình Lung đã nửa canh giờ. Vừa rồi lại còn luyện thương pháp, nghe nói đã đâm nát bươm con rùa lớn được vẽ trên giấy. Lại còn muốn cầm cung, không để ý mà cầm phải cung ba thạch, kéo không được, giận cá chém thớt. Nay đang đuổi đánh Lưu Tiến Bảo, bị lão nãi nãi cản lại, cho một đống đồ sứ cũ để hầu gia đập.

Khi đống đồ sứ trong giỏ đã đập hết, Vân Diệp cũng mệt gục xuống bàn thở như chó thở. Tân Nguyệt cẩn thận rót một cốc nước để trượng phu thấm họng. Vừa rồi chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào cũng cùng trượng phu mắng chửi lão già Quan Đình Lung suốt nửa ngày trời, đến nỗi khản cả giọng:

– Phu quân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mấy lão gia lại hại chàng à?

Lý An Lan rất hiểu chuyện, bóp vai cho Vân Diệp. Người vốn dĩ ngày thường không thích vận động, hôm nay lại nổi cơn điên thế này, nói không chừng cánh tay đã bị thương rồi. Giờ không vận động cho thông máu, đến tối ngủ sẽ đau nhức.

– Hôm nay vi phu nhất thời mất cảnh giác, trúng gian kế của lão già kia, sa vào một cái hố rất sâu. Cái hố này tốn mười mấy năm thậm chí cả đời mới lấp được.

Truyen.free hân hạnh mang đến bản chuyển ngữ này, với mong muốn truyền tải trọn vẹn tinh hoa nguyên tác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free