Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 707:

Vân Diệp đi qua mê lâm, đến một cái đình có rất nhiều tủ sắt. Trên tủ có vài vết nạy, nhưng chỉ là vết xước nông. Chiếc tủ được làm từ vật liệu còn bền chắc hơn nhiều loại binh khí, thật khó mà mở nổi chiếc tủ sắt nặng tới năm trăm cân này.

Mỗi vị tiên sinh cấp cao trong thư viện đều có một chiếc tủ sắt riêng để cất giữ đồ đạc cá nhân. Lý Thái cũng có m���t cái. Vân Diệp mở tủ của mình ra. Bên trong có ba tấm ngọc bài. Y lấy một tấm từ trong ngực ra đặt vào, rồi lấy những tấm ngọc bài giả bên trong ra, y muốn xem suy đoán của mình có đúng không.

Đám người Cao Ly và nước Oa này chẳng lẽ trước khi đi trộm không biết thay y phục sao? Sao cứ phải đợi kiến ăn sạch thịt rồi mới lấy đi y phục?

Khi Vân Diệp đang cảm khái, Uyên Cái Tô Văn nhìn ba bộ y phục, cũng không khỏi cảm khái. Muốn tìm vài bộ hạ đắc lực sao mà khó đến vậy? Tổn thất bao nhiêu người như vậy mà không chút thu hoạch, còn để lại manh mối cho Vân Diệp. Hắn tin chắc Vân Diệp đã biết ai đã đột nhập mê lâm thư viện.

Hắn tốn bao công sức mới thăm dò được Vân Diệp không cất báu vật trong nhà mà để trong mê lâm của thư viện. Nghe nói bên trong đó cơ quan chằng chịt, nguy hiểm khắp nơi, chỉ có người thông minh và dũng cảm nhất mới có thể công phá được. Nếu công phá được mê lâm của thư viện, chẳng những không bị truy cứu tội trạng mà ngược lại còn được thưởng năm trăm quan. Có điều bao năm qua chẳng ai lấy được ti���n thưởng. Phó dịch của thư viện dù ban ngày có nhìn thấy người nhảy vào cũng không ngăn cản, cùng lắm hôm sau sẽ kéo ra một cỗ thi thể mà thôi.

Cao Sơn Dương Tử rất đau lòng. Những người chết đều là hộ vệ của ả, đều bị thứ không nhìn thấy ăn thịt. Trông có vẻ giống thập vạn ma thần trong núi rừng nước Oa. Tiếng động như tằm ăn rỗi khiến ngay cả thị vệ dũng cảm nhất hiện giờ cũng không dám bước ra khỏi cửa. Tên thị vệ sợ vỡ mật đó được cho ăn một bữa ngon, được hai thị nữ hầu hạ xong, thị vệ thủ lĩnh đích thân chặt đầu. Có như vậy mới đảm bảo gia tộc của tên thị vệ đó không bị vấy bẩn ở trong nước.

Ả không có thần vật nên không có cách nào đối phó với yêu quái. Kính Bát Xích thì ở Thiền Thảo tự, Quỳnh Ngọc Xích phụ hoàng không cho đụng vào, còn Tùng Vân Kiếm chẳng biết ở đâu. Nếu không, võ sĩ của ả cầm ba thứ bảo vật ấy, yêu ma quỷ quái gì cũng không dám tới gần. Bát Kỳ Đại Xà (Orochi) bị Tu Tá Chi Nam dùng Thập Ác Kiếm chém chết, đừng nói gì đến Tùng Vân Kiếm lợi hại hơn cả Thập Ác Kiếm. ��� luôn muốn có một người bảo vệ như Tu Tá Chi Nam, nhưng tìm khắp cả nước cũng không thấy nhân vật nào như thế.

Uyên Cái Tô Văn nghe Cao Sơn Dương Tử cứ nói luyên thuyên, mặt hắn sắp biến thành đít nồi. Ả nữ nhân tàn nhẫn gần như làm hết mọi chuyện xấu này, giờ lại giống như một tiểu cô nương vô tri mong đợi Tu Tá Chi Nam tới giúp mình.

– Công chúa, thần thoại chỉ là truyền thuyết thôi, giống như Tam Túc Ô mà bọn ta sùng bái cũng không tồn tại. Hiện giờ chúng ta phải dựa vào sức lực của chính mình để lấy ngọc bài, sau đó tìm Bạch Ngọc Kinh. Ta tin Bạch Ngọc Kinh là chốn của trí tuệ cao vời, Vân Diệp chỉ là một trong số đó. Nếu như hai chúng ta có được Bạch Ngọc Kinh, tin ta đi, chúng ta sẽ là vô địch.

Cao Sơn Dương Tử hiểu đạo lý Tu Tá Chi Nam có mạnh tới mấy cũng không bằng bản thân mình mạnh mẽ. Tối nay sẽ tới lượt người Cao Ly vào mê lâm. Người của mình đã chết rồi, để xem người Cao Ly có lợi hại hơn không?

Mùa hè vừa mới qua, đêm trong núi đã có chút se lạnh. Hỏa Trú vẫn mong đợi tối nay sẽ có nữ nhân vào mê lâm, mặc kệ có xinh đẹp hay không, chỉ cần là nữ nhân thì được. Tôn tiên sinh rất thích ba bộ hài cốt kia, đích thân lắp xương, đêm nay không ngủ, đoán chừng vẫn chưa lắp xong. Không kiếm được một bộ hài cốt nữ, hắn thấy có lỗi với tiên sinh. Hắn muốn vào mê lâm mở hết tủ ra, như thế nói không chừng đám người kia sẽ liều mạng xông vào, tỉ lệ có nữ nhân sẽ nhiều hơn.

Mê lâm trước giờ do Hỏa Trú quản lý. Muốn trong mê lâm hình thành vòng sinh thái nhỏ không hề dễ. Kiến không thể quá nhiều, nếu không sẽ chia đàn, mà chia đàn xong sẽ chạy ra ngoài. Ngô công ăn kiến cũng không thể quá nhiều, nếu nhiều sẽ ăn hết kiến. Cũng không thể để Xích Luyện xà ăn ngô công. Còn về ong vò vẽ là thứ mà hắn thích nhất, bởi vì đó là món vừa ngon vừa bổ, đem chao mỡ thì chậc chậc... Ăn nhiều ong, hiện giờ đám ong thấy hắn là chạy trốn, không dám đốt. Sau khi phát hiện ra bí mật này, thực đơn của hắn trở nên phong phú. Ngô công đúng là nhân gian mỹ vị, Xích Luyện xà bỏ túi độc nấu cháo, tư vị tuyệt không tả xiết.

Có một lần, Lý Thái theo Vân Diệp tới thăm hắn. Đúng lúc đó, hắn đang rán ngô công. Lý Thái sợ hãi suýt co cẳng bỏ chạy, Vân Diệp thì ngồi xổm xuống đợi ăn, xem chừng y đã ăn thứ này trước kia rồi.

Nhìn thấy ngô công bóc vỏ để lộ thịt trắng nõn, Lý Thái vẫn ăn thử một con. Hiện giờ, cứ khi nào thanh lý độc vật trong mê lâm là hắn lại mò tới cùng Vân Diệp. Về sau, Tôn tiên sinh cũng tới, rồi Vô Thiệt. Đến khi Ly Thạch hay tin thì Lý Cương cũng xuất hiện, chẳng nói gì cả, chỉ đợi ăn thịt ngô công, uống canh rắn xong là lại rời đi. Hiện giờ, Hỏa Trú chỉ sợ độc vật trong mê lâm không đủ để ăn, chứ không sợ chúng nhiều.

Trong mê lâm có tiếng động truyền ra. Nghe một hồi, Hỏa Trú thất vọng vì không có tiếng nữ tử. Hắn liền đóng cửa sắt phòng mình lại. Chỉ cần hắn không mở cửa thì người ngoài căn bản không tài nào vào được. Cởi y phục, chuẩn bị ngủ. Trước khi thổi tắt nến, hắn lại nghe thêm một lúc nữa, nhưng vẫn không có tiếng nữ. Nằm trên giường, hắn bắt đầu tính xem của hồi môn cho muội tử đã đủ chưa.

Không phải thượng triều, Vân Di��p đương nhiên ngủ nướng. Y ngủ nướng thì Lý An Lan tuyệt đối không chịu rời giường một mình. Khi Tân Nguyệt bước vào, nhìn thấy Lý An Lan trần truồng quấn lấy trượng phu như một con rắn, lửa giận trong lòng liền bùng phát. Gà đã gáy ba lần rồi mà vẫn không biết xấu hổ dính lấy nhau, chẳng ra thể thống gì, còn là công chúa nữa chứ.

Thuốc của Tôn tiên sinh thật hiệu nghiệm. Chỉ là sau thời gian cấm dục, khả năng kiềm chế giảm xuống. Nhìn thấy Tân Nguyệt bước vào, Vân Diệp liền kéo nàng lên giường ngay. Dưới sự giúp đỡ nhiệt tình của kẻ đồng lõa Lý An Lan, Tân Nguyệt dù không muốn ngủ nướng cũng chẳng được, nhanh chóng chỉ còn biết thở hổn hển bởi sự hành hạ của hai kẻ xấu xa. Khi hai nàng thẹn thùng từ trong phòng ra tới chính phòng thỉnh an nãi nãi, nãi nãi không trách tội, nhưng cứ nhìn bụng họ mà thở dài. Gia nghiệp của Vân gia lớn như thế, chỉ có hai đứa tôn tử thì sao được.

Vân Diệp không quan tâm. Sinh được ba đứa con chứng tỏ thân thể mình không bị lỗ giun tổn hại, chỉ cần có thời gian, thế nào cũng có thêm con cái, ch���ng việc gì phải vội.

Ăn sáng xong, y đánh xe tới thư viện. Khi tới nơi, Hứa Kính Tông đã có mặt, đang nhíu mày cùng Hỏa Trú kéo từ trong mê lâm ra năm cỗ thi thể. Tất cả đều bị kiến ăn sạch, trong đó có một kẻ mới bị ăn một nửa, phần trên còn nguyên vẹn, phần dưới chỉ còn xương.

Hứa Kính Tông lấy khăn tay bịt mũi, đoạn nhìn Vân Diệp nói:

– Thế này không được, thư viện là nơi thánh khiết dạy người, ngày nào cũng có tử thi thế này là không được. Bất kể thế nào cũng phải ngăn tặc nhân vào mê lâm. Thứ bên trong không trộm được, cứ nối nhau xông vào làm gì chứ? Ngươi xem, tên này còn ra dáng người không? Còn tên này, rõ ràng là chết vì sợ hãi, mắt mở trừng trừng, tội gì chứ? Hỏa Trú, người đi hỏi Tôn tiên sinh xem còn muốn thi cốt không. Nếu cần, nhân lúc còn tươi mang tới cho Tôn tiên sinh đi.

– Vân hầu, đó là do mấy miếng ngọc bài nát của ngài gây ra đấy. Ngài có thể mang nó đi không? Thứ này đã hại chết vô số người rồi, nhưng đừng để nó kéo thêm người chết vào thư viện nữa.

Hỏa Trú dùng xe vận chuyển xương t��i lều thuốc. Trên thi cốt đắp một cái chiếu cói. Gió thổi làm chiếu cói bay mất, học sinh chuẩn bị tới lều thuốc học vội giúp đắp chiếu lại. Nếu cảnh này mà xuất hiện ở Quốc Tử Giám, dứt khoát sẽ làm một hai tên sợ chết khiếp. Nhưng đây là Thư viện Ngọc Sơn, hôm qua còn nhìn thấy ba bộ xương được quét dầu bóng loáng bày trong phòng thí nghiệm của lều thuốc, nên chẳng là cái gì.

Học sinh chuyên tu y dược chỉ cần nghe thấy có án mạng ở Trường An là chạy tới xem, thuận tiện quan sát ngỗ tác nghiệm thi thế nào, có khi còn vẽ lại. Rõ ràng thi hài Hỏa Trú chở là đạo cụ giảng dạy, mọi người liền giúp đẩy xe tới lều thuốc.

Uyên Cái Tô Văn nhảy từ trên cây xuống, sững sờ nhìn đám học sinh đi xa dần. Hắn không sao hiểu nổi vì sao đám học sinh đối diện với thi hài khủng bố như vậy mà thi thoảng còn có đứa lật chiếu cói lên nhìn trộm. Trong mắt chúng chỉ có tò mò, không hề có sợ hãi.

Chẳng lẽ đây là học viện chuyên dạy ác ma? Hắn nghe rất rõ lời Hứa Kính Tông nói với Vân Diệp, trong đó có một câu để lại ấn tượng rất sâu, đó là nhân lúc còn tươi mang tới cho Tôn tiên sinh.

Hắn không dám tưởng tượng sau đó sẽ xảy ra chuyện gì. Chỉ thấy dạ dày đảo lộn, hắn vịn cành cây nôn khan rất lâu mới loạn choạng men theo con đường vắng xuống núi. Không ngờ Đường Quốc lại có ác ma ăn thịt người.

– Vân Diệp ăn thịt người?

Mắt Cao Sơn Dương Tử sắp lòi ra khỏi hốc. Ả ôm bầu ngực đầy đặn, nhảy ngay vào góc tường, răng va vào nhau cầm cập. Ả sợ hãi thật rồi. Mình và Vân Diệp tiếp xúc với nhau không chỉ một hai lần. Nhớ tới nét mặt kỳ quái của Vân Diệp trong tranh, chẳng lẽ y đang nghĩ làm sao để ăn thịt mình? Chẳng trách khi đối diện với Thiên Ma vũ mà đáy mắt y vẫn lạnh tanh. Người khác thưởng thức mỹ nhân thơm tho, còn y có khi chỉ nghĩ những mỹ nhân kia ngon lành đến mức nào. Nghĩ tới đó, Cao Sơn Dương Tử muốn lập tức rời xa nơi này, tốt nhất cả đời không gặp lại Vân Diệp nữa.

– Công chúa, hôm qua ta nhân lúc thứ kia ăn thịt người đã xem xét tủ sắt đựng đồ. Chúng ta không thể mở được. Nếu ở bên ngoài có khi dùng búa lớn mới có thể mở ra. Ta thử trọng lượng, phải có tám tráng hán may ra mới di chuyển được. Mà tiến vào mê lâm chỉ có thể nhảy trên cành cây. Ai ngờ trên cây lại có độc trùng, kịch độc vô cùng. Nếu ta chậm một chút là đã bị độc trùng cắn rồi. Ngọc bài nếu để trong mê lâm của thư viện thì chúng ta sẽ không có cách nào lấy được. Có lẽ phải giải được bí mật của thư viện mới có biện pháp đối phó với Vân Diệp.

– Thư viện không cho chúng ta vào, ta đã hỏi người ta rồi. Thư viện không cho bất kỳ người ngoại quốc nào đi qua. Một khi tiến vào mà bị bắt được sẽ bị chặt đầu. Họ đã chặt đầu mấy người rồi, ta không muốn bị chặt đầu.

– Công chúa, khi biểu diễn cô luôn trang điểm đậm, chỉ cần tẩy trang còn mấy người có thể nhận ra được? Sông Đông Dương không cấm nữ sĩ vào. Cô là một nữ sĩ ngoài Trường An, muốn xem thư viện. Ta nghĩ những học sinh nhiệt tình kia sẽ vui vẻ đưa cô vào. Chỉ cần cô thi triển chút thủ đoạn, ta không tin đám học sinh bình thường có thể kháng cự nổi mỹ sắc của cô.

– Đương nhiên, Vân Diệp là yêu quái, ta không tin toàn bộ thư viện là yêu quái.

Người đứng trên cao thì tầm mắt cũng xa. Lợi ích của Vân gia phải được tối đa hóa. Nếu trong quá trình đó có lợi cho nước, lợi cho dân là tốt nhất. Đương nhiên, làm chuyện gì cũng phải lấy lợi ích của Vân gia làm tiền đề. Trong hoàn cảnh gia thiên hạ này, làm th�� là chuyện bình thường, cả hoàng đế cũng thừa nhận điều đó. Nếu ngươi truy cầu thánh nhân hóa, tất cả sẽ hoài nghi mục đích của ngươi.

Hà Thiệu đứng trước mặt Vân Diệp, rưng rưng nước mắt, không nói gì cả, chỉ chắp tay. Dấu vết bị đánh mấy ngày trước vẫn còn, mặt sưng tím, vầng mắt đen xì chưa tan, cử động vẫn còn chưa lưu loát. Tấm thân phì nộn ít nhất nhẹ đi ba thành, trông thêm phần tinh thần, bớt đi vẻ sa sút.

Lễ vật mang tới Vân gia rất nhiều, nhưng chẳng có thứ nào đáng tiền. Biết Vân Diệp thích ăn, các loại hải sản quý hiếm, các loại thịt rừng được chất đầy năm cỗ xe. Vân Diệp hứng thú lật xem. Thấy tùng nhung sấy khô đặt trong hộp, Vân Diệp không vui, đồ tốt đã bị lãng phí rồi.

Y nhặt một gốc tùng nhung lên nói:

– Đây là cực phẩm, phơi khô sẽ kém đi nhiều. Hiện giờ đành chịu thôi. Trong vòng hai ngày, huynh vận chuyển thứ này về đây.

Hà Thiệu cầm tùng nhung nghi hoặc hỏi:

– Nấm trong núi thôi mà, chẳng thấy ngon lành gì cả. Ngươi nhìn xem, bên trong còn có một cái vòi voi kìa. Nghe nói đó mới là bảo bối.

Vân Diệp cả hai đời đều chưa ăn vòi voi. Món này nổi tiếng nhưng y lại không biết làm. Chẳng biết ngự trù có biết làm không. Món hàng cao cấp thế này cần đầu bếp cao cấp. Hiện ăn vòi voi, Vân Diệp chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào. Thứ này có khắp nơi, không có thiên địch, tuổi thọ lại cao. Ở Lĩnh Nam thường xuyên thấy nó phá thôn trại, thậm chí làm chết người. Ngươi mà nói bảo hộ voi không cho cưa ngà, bách tính Lĩnh Nam sẽ liều mạng với ngươi.

Mực! Thứ này ngon đây, lại còn tươi sống nữa! Bảo đầu bếp xử lý ngay. Hôm nay, hầu gia ta muốn ăn cá mực nướng. Không có hành tây thì thật phí, đành dùng tạm hẹ vậy.

Làm dưa hấu ướp đá cho Hà Thiệu ăn, còn bản thân y thì bận rộn làm cá mực. Hà Thiệu tới, Tân Nguyệt và Lý An Lan tránh mặt. Tiểu Nha và một đám tiểu cô nương không cần phải kiêng kỵ. Nhất là Tiểu Nha, cô bé còn leo lên lưng Hà Thiệu đợi ca ca làm thức ăn, ngửi mùi là đã biết ngon rồi.

Thì Thì hiện giờ tự cho mình là đại cô nương nên không ra ngoài. Tiểu Vũ hiện là đứa lớn tuổi nhất trong đám tiểu c�� nương, rất hiểu chuyện, ở bên sư phụ không ngừng đưa vật liệu. Tiểu viện tử liền trở nên náo nhiệt.

Vân gia có rất nhiều dưa hấu. Lúc này dưa hấu đã chín, trong nhà ăn không hết, đem tặng khắp nơi. Lý Thừa Càn kéo đi mấy xe. Lý Thái không tới mà phu nhân của hắn tới thay, còn tìm Tân Nguyệt xin thêm rất nhiều. Hai nhà này có dưa hấu, không mang vào cung thì không hay. Mang hai mấy xe vào cung, chẳng được một miếng cơm. Trường Tôn thị còn nói không được trồng lung tung sẽ hại đất. Đương nhiên, nói thì nói vậy, miệng vẫn ăn. Nghe đâu giờ bà còn có thói quen ăn hàng ngày nữa.

Lý Nhị hiện chẳng ngó ngàng tới những sai lầm nhỏ của Vân Diệp. Dưa hấu đưa tới là ăn ngay. Cua ướp rượu ông ta cũng ăn hai con. Lần trước ăn món miến sinh, ông ta cảm khái, bảo Bộ Hộ hiếm khi lại phát nửa năm bổng lộc cho Vân Diệp. Chẳng được mấy đồng, nhưng do Trường Tôn thị đích thân mang tới. Trong nhà chiêu đãi một phen, trước khi đi còn thuận tiện kéo theo một xe dưa hấu.

Tân Nguyệt rất trân trọng bổng lộc của trượng phu. Nàng ngồi trong đống bổng lộc h��o hứng tính toán nửa ngày. Tính ra giá trị thì liền cụt hứng. Chưa tới hai trăm quan, ai mà thèm chứ.

Cá mực được cắm vào que tre, đặt lên tấm sắt chảy xèo xèo, bốc hơi thơm lừng. Ớt, tỏi giã cùng nước tương pha chế xong được rưới lên trên. Vậy là tám xâu cá mực nướng đã hoàn thành.

Tiểu Vũ cho đám nha đầu mỗi đứa một xâu. Cô bé do dự một lúc mới cho Hà Thiệu một xâu. Nhìn bọn họ vừa thổi vừa ăn, cô bé nuốt nước bọt đợi sư phụ làm đợt sau.

Vân Diệp rất hài lòng về biểu hiện của Tiểu Vũ. Dạy trẻ nhỏ là phải dạy từ những việc nhỏ nhất. Tiểu Vũ bản tính vừa tích cực vừa đoan trang, lại kiêu ngạo, nên cần được dạy dỗ từ những điều cơ bản nhất của làm người.

Từ xưa đến nay, quá trình trưởng thành của con người đều có một loại liên kết có thể truy nguyên. Phật Lạc Y Đức (Sigmund Freud) quy kết tất cả vào bản tính. Tất cả biến hóa sau này đều liên quan tới bản tính, tìm ra một khái niệm tâm lý học nhìn có vẻ hợp lý nhưng thực tế có hơi sai lệch. Vân Diệp cho rằng, con người sở dĩ được coi là người, chính là vì thoát ly khỏi hai yếu tố lớn là ăn uống và sinh nở. Đem toàn bộ mọi việc quy kết vào bản tính là không thỏa đáng. Thể hiện tự ngã, thực hiện tự ngã, thoát ly khỏi nhu cầu cấp thấp, mới khiến sức sáng tạo và năng lực tư duy con người tăng vọt.

Mặc kệ Tiểu Nha làu bàu, Vân Diệp đưa Tiểu Vũ ba chuỗi mực nướng, coi như một loại khen thưởng. Hà Thiệu luôn nhìn Vân Diệp chia cá mực. Phát hiện chuyện nho nhỏ này, hắn không khỏi bội phục cách Vân Diệp giáo dục trẻ nhỏ. Nhìn đám tiểu nha đầu chạy nhảy tung tăng trong sân, hắn không khỏi thở dài. Con cái mình đều chẳng ra gì. Nếu có tiền đồ đã mở miệng cầu thân Vân gia rồi. Đại tiểu thư chính thất đã hết hi vọng, biểu tiểu thư may ra còn có thể gả tới làm con dâu.

Tác phẩm này đã được chuyển ngữ và toàn bộ quyền sở hữu thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free