Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 708:

Địch Nhân Kiệt nắm góc áo sư phụ đòi ăn mực. Đám nha đầu, vì nó là con trai nên không được trọng vọng trong cái nhà toàn nữ nhân này, chẳng bao giờ nhớ tới nó khi ăn uống. Chuyện bị trêu chọc, ức hiếp xảy ra như cơm bữa.

Thấy "ca ca" (ý chỉ Vân Diệp) hình như lại định làm mực, đám tiểu nha đầu lại nhao nhao kéo đến. Nhưng Vân Diệp xua tay đuổi đi, bảo ăn nhiều như thế rồi thì không sợ đau bụng hay sao.

Làm xong một đĩa lớn, Vân Diệp chia một nửa cho Địch Nhân Kiệt mang vào nội trạch. Còn mình và Hà Thiệu thì bê đĩa vào hoa viên, chuẩn bị bàn bạc chuyện chuyển trọng tâm sản nghiệp tới Lưỡng Hồ.

– Diệp Tử, ngươi nói xem lần này liệu có phải lão họ Quan kia đang hại ngươi không?

– Không, lão già đó mất mười năm đi khắp Lưỡng Hồ, chứng tỏ lão đã sớm có kế hoạch rồi, chỉ còn thiếu thời cơ và nhân tuyển thôi. Lão còn kiêu ngạo nói rằng chuyện này chỉ mình ta mới làm được, nếu đổi người khác thì chuyện tốt sẽ biến thành chuyện xấu, hại nước hại dân.

– Khai thác Lưỡng Hồ là chuyện trọng yếu của Đại Đường trong hai trăm năm tới. Phương Bắc đã khai phá đến cực hạn rồi, bình nguyên Quan Trung, đất Thục đã canh tác hơn nghìn năm, đất đai cằn cỗi. Huynh nhìn xem, Quan Trung bao nhiêu rừng núi đã thành nơi "chó ăn đá, gà ăn sỏi". Một đạo lệnh tạo thuyền ở đất Thục thôi mà đã khiến mười ba châu làm phản, vì sao? Vì họ không chịu nổi gánh nặng nữa. Càng là nơi giàu có thì thuế càng nặng, từ xưa đến nay vẫn thế.

– Một đạo ý chỉ của Tần Hoàng đã gom hết tài phú thiên hạ vào Quan Trung, thu gom sắt thép khắp nơi đúc mười hai người sắt, cho rằng thiên hạ đã yên ổn, tự xưng là hoàng đế đầu tiên. Ai ngờ quyền lực hoàng gia chỉ duy trì được hai đời đã tan tành.

– Đầu thời Hán, Hoàng đế Cao Tổ chuyển phú hộ thiên hạ tới Ngũ Lăng, khiến châu báu dù giá ngàn vàng cũng chỉ đổi được một đấu lương thực. Hai vị hoàng đế này, một người gom của cải, một người gom dân cư, đều không đạt được hiệu quả tốt. Vì sao? Vì họ không tuân theo quy luật kinh tế tất yếu. Muốn một nơi giàu có, không thể đơn giản là đem tiền tài hay phú hộ tập trung lại. Mỗi vùng đất có ưu thế riêng, thuận theo tự nhiên mới là thượng sách.

– Khai thác Lưỡng Hồ không thể thiếu nhân lực. Nhân lực lấy từ đâu ra? Ta nghĩ nên cho di dân từ Quan Trung và Thục. Không thể cưỡng ép, chỉ khi nào họ tự nguyện thì mới không khiến quốc gia chấn động. Chúng ta phải lặng lẽ hoàn thành việc khai phá bình nguyên Lưỡng Hồ, tiếp đó là bình nguyên Trường Giang rồi tới Lĩnh Nam. Đó là trình tự từ gần tới xa, không thể làm bừa.

– Thực ra chuyện thay đổi triều đại xưa nay không liên quan mấy đến hoàng đế. Hoàng đế dù xa hoa dâm dục đến mấy, chỉ cần để người dân có cái ăn cái mặc thì họ sẽ không tạo phản, ví dụ này vô số kể. Chỉ khi nào một triều đại không còn khả năng khai thác tài nguyên mới, dồn áp lực lên bách tính thì mới sinh ra tạo phản.

Lần này Vân Diệp nói một thôi một hồi, khiến Hà Thiệu nghe mà hoa cả mắt. Hắn vốn chỉ muốn hỏi Vân Diệp rằng mình đi Lưỡng Hồ thì có thể phát triển cái gì, có thể để lại cho con cháu một cơ nghiệp thực sự hay không, ai ngờ Vân Diệp lại thao thao bất tuyệt luận bàn quốc gia đại sự.

Địch Nhân Kiệt ngồi trên ghế, vừa nghe sư phụ nói vừa ăn mực, mồm đỏ choe choét. Vân Diệp lấy khăn tay lau miệng cho đồ đệ, rồi rót cho Hà Thiệu một cốc rượu lớn, đoạn cất tiếng nói về phía rừng cây ngoài đình:

– Thừa Càn, ngươi mà không ra thì Tiểu Kiệt ăn hết cá mực đấy, đừng có mà kêu!

Lý Thừa Càn xấu hổ bước ra, Lý Thái cũng đi theo, vừa đi vừa lẩm bẩm:

– Đại ca, đột nhiên hắn nói chuyện Lưỡng Hồ là đệ biết ngay hắn phát hiện ra hai ta rồi. Tiểu Kiệt, ngươi ăn nhiều quá rồi đấy, nãy giờ ta đếm cả rồi, ngươi chén hết một nửa rồi còn gì! Mau tránh ra, đến lượt ta ăn.

Lý Thừa Càn chắp tay nói:

– Ta không muốn phá ngang mạch suy nghĩ của ngươi, nên đã dừng bước, không hề có ý nghe lén.

– Những lời đó vốn dĩ nói cho ngươi nghe. Còn nói với Hà Thiệu thì chỉ có một câu thôi: tới Lưỡng Hồ có thể phát tài, lập nên cơ nghiệp cho con cháu. Nói nhiều làm quái gì!

Hà Thiệu cười tít mắt, đứng dậy thi lễ với thái tử và Ngụy vương. Lý Thái xách Địch Nhân Kiệt ra khỏi đình, bảo đi chơi đi, rồi mới ngồi xuống ăn ngấu nghiến.

Hà Thiệu định cáo từ để Vân Diệp tiếp tục câu chuyện, nhưng Vân Diệp đã ngăn lại:

– Đừng đi! Chuyện sắp tới còn cần huynh rất nhiều. Đi cái gì chứ? Đại tài chủ mà đi rồi thì huynh bảo ta lấy gì để khai phá Lưỡng Hồ? Chút tiền Vân gia làm được gì, thêm vào mọi người cũng chỉ như muối bỏ bể thôi. Giờ mới bắt đầu, một đồng phải cắn đôi. Chết tiệt, ta phấn đấu bao năm nay là để sống sung sướng, ai ngờ lại quay về thời nghèo rách ở Sóc Phương.

– Diệp Tử, vậy là ngươi đồng ý rồi sao? Ngươi chuẩn bị đi Nhạc Châu làm Thứ sử thật à?

– Ngươi xem bệ hạ có cho ta cơ hội từ chối không? Quan Đình Lung đã đi nhậm chức rồi, chức là biệt giá, chứ đâu phải Thứ sử. Đó là bệ hạ phái ông ta đi làm tiền trạm. Đến khi thời cơ chín muồi, ngươi có tin thánh chỉ sẽ lập tức đến nhà ta không?

Lý Thái ngẩng đầu lên nói:

– Thật đấy, hiện giờ phụ hoàng ngày nào cũng xem bản đồ Lưỡng Hồ. Văn thư, biểu tấu, lý lịch quan viên nơi đó đã chất thành đống. Chờ mọi chuyện thỏa đáng là Diệp Tử phải đi thôi.

– Chuyện khai phá Lưỡng Hồ là nhiệm vụ trọng yếu, bệ hạ nhất định phải phái trọng thần tọa trấn. Ta chưa phải là trọng thần, giao Nhạc Châu cho ta, vậy không biết ai sẽ tọa trấn Ba Châu? Thật ra gọi Ba Lăng là được rồi, vì sao lại chia ra?

– Phân hóa là một phần trong sách lược của đế vương chân chính: kiềm chế nhau, trợ giúp nhau, cân bằng nhau – đó là nguyên tắc để phân chia một châu. Đương nhiên, tùy tiện thay đổi tên địa danh cũng là đặc quyền của đế vương.

Lý Thừa Càn đáp lời:

– Diệp T��, ta xem kỹ bản đồ Lưỡng Hồ mà Quan phu tử đã vẽ, phải nói đó là vùng đất trù phú, có thể khiến đế quốc ngàn năm không đổ. Lời Quan phu tử nói Lưỡng Hồ được mùa là thiên hạ no đủ, quả không phải là lời hoang đường.

– Hiện giờ bớt nằm mơ đi! Nơi đó có sông có cá thì cũng có hải tặc. Có đầm lầy ngập úng sau lũ, hổ báo khắp nơi. Lợn rừng chỉ một đêm có thể phá hủy hàng trăm mẫu ruộng, muỗi bay kín trời có thể hút cạn máu trâu. Vì sao các ngươi không lo cho ta, mà lại cứ nghĩ rằng ta có thể biến ra một thành phố phồn hoa?

Lý Thừa Càn hơi xấu hổ. Vân Diệp nói không sai, hiện giờ Ba Lăng có giao long dưới sông, hổ báo trên bờ, đạo tặc hoành hành, đúng là một nơi lý tưởng để biếm quan.

– Hay là ta xin phụ hoàng phái đại quân đi diệt sơn tặc, như thế ngươi sẽ đỡ vất vả hơn, thế nào?

– Miễn đi! Nếu để ta tới Ba Lăng thì đạo tặc là của ta, hổ báo giao long cũng là của ta. Ai tranh giành với ta, ta sẽ trở mặt với người đó. Vốn dĩ ta không có người, khó lắm mới có đám đạo tặc này, ngươi diệt rồi thì ta lấy gì mà lập thành trì mới? Một con kiến cũng không được phép đụng vào.

– Ngươi làm quan văn, sao còn muốn thống lĩnh đại quân? Nói không chừng phụ hoàng ta sẽ thu lại thủy sư Lĩnh Nam đấy.

– Điều này thì ngươi không cần phải lo. Bệ hạ nói đây là đội quân duy trì hải phận rộng lớn, rất quan trọng, không thể giao cho người khác. Vân gia là Quốc Hầu truyền đời, thế nào cũng phải có chút vinh diệu, đó chính là thủy sư Lĩnh Nam. Nhưng mỗi năm bệ hạ sẽ rút người từ đó để lập thủy sư khác, chủ soái là gia chủ Vân gia, còn chức Tư Mã trong quân do bệ hạ an bài. Quân đội quốc gia không thể nằm trong tay tư nhân, nếu không sẽ gây họa lớn.

Trong lúc Vân Diệp và thái tử đang thảo luận vấn đề Lưỡng Hồ thì trên sông Đông Dương, ca vũ tưng bừng. Các ca kỹ của Yến Lai Lâu đi du ngoạn, muốn tìm lang quân như ý ở các thư viện. Họ không mơ màng đến các công tử nhà giàu sang, chỉ nhắm vào những học sinh nghèo mới là mục tiêu chủ yếu.

Các ca cơ chẳng muốn mãi chỉ gả cho thương nhân nên biểu diễn rất tận lực. Hai bên bờ sông đầy ắp học sinh hò hét. Có một số kẻ tự cho mình phong lưu hào hoa đã thuê thuyền nhỏ xuống sông, chuẩn bị ngắm mỹ nữ ở khoảng cách gần. Sắc đẹp của các nữ tử Yến Lai Lâu vượt xa cả khuê nữ nhà thường dân, lại đa tài đa nghệ, cưới về chẳng mất mặt chút nào. Nhưng học sinh thư viện lại có yêu cầu cao hơn một chút: những tiểu giai nhân đôi tám được hoan nghênh nhất.

Xin lưu ý, bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free và thuộc quyền sở hữu của họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free