Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 711:

Nguyên Gia nhìn Tiểu Nguyên Bảo ngẩn ngơ. Hắn ngồi trên giường, nước mắt không ngừng rơi. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thế. Dù chỉ cần cất lời, hắn có thể dễ dàng gom đủ tiền từ các huynh đệ đồng môn, nhưng Nguyên Gia không làm vậy. Nỗi nhục của bản thân phải tự mình gánh chịu và rửa sạch. Với bản tính cứng cỏi, hắn không muốn dựa vào bất k�� ngoại lực nào. Tiểu Nguyên Bảo là người phụ nữ của hắn, vậy hãy cùng hắn chịu đựng. Đó là chút kiêu ngạo duy nhất mà Nguyên Gia không cho phép bị vấy bẩn.

Tiểu Nguyên Bảo lại vui vẻ cười tươi. Bao nhiêu gian khổ suốt năm năm qua bỗng chốc chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nàng như sắp bay lên, đến trước mặt Nguyên Gia, quỳ xuống, vùi đầu vào gối hắn cọ nhẹ. Đây là người đàn ông của nàng, là cả bầu trời của nàng.

Thiếu niên đúng là buồn nhanh vui cũng nhanh. Nghe tiếng chuông nhà ăn, Nguyên Gia theo thói quen bật phắt dậy. Thấy Tiểu Nguyên Bảo còn ngỡ ngàng, hắn lại ngồi xuống.

Một thân hình to lớn như lợn ủi vào phòng, hắn nghi hoặc nhìn quanh. Thấy Tiểu Nguyên Bảo, hắn vội vàng nói: - Xin lỗi, nhầm phòng rồi.

Hắn quay người định đi thì Nguyên Gia gọi lại: - Trư Tông, không nhầm đâu. Đây là phòng của ngươi đấy, thê tử của ta đã dọn dẹp sạch sẽ rồi.

Trư Tông lúc này mới dừng lại, cười ngượng nghịu nói: - Thì ra là tẩu phu nhân đã đến! Trư Tông xin ra mắt. Hắn quay sang nói với Nguyên Gia: - Té ra tẩu phu nhân xinh đẹp đến th��, chẳng trách ngươi giấu không cho huynh đệ bái kiến. Tẩu phu nhân đã tới, tất nhiên hôm nay ta sẽ mời khách. Nhanh lên nào, nếu chậm chân là không còn thịt kho tàu đâu! À, hai người không cần đi đâu, cứ để ta đi là được. Đưa khay đây!

Nói đoạn, hắn chẳng cần khách sáo, vớ luôn khay cơm của Nguyên Gia rồi chạy rầm rầm đi.

- Liệu có ai vào đây nữa không? Tiểu Nguyên Bảo sợ hãi hỏi.

- Không đâu, nàng không thấy Trư Tông đã lấy hết khay cơm đi rồi à? Ăn xong ta sẽ đưa nàng về thuyền. Xem chừng tối nay nàng không về được đâu, phải ở lại thuyền thôi.

Tiểu Nguyên Bảo tháo chiếc trâm cài trên đầu cho vào rương gỗ, rồi lại cởi vạt áo, lấy ra một túi tiền nhỏ bên trong. Trong túi có vài đĩnh bạc, nàng đổ hết vào rương rồi cười nói: - Thiếp cũng để dành được ít tiền. Vốn dĩ định dùng để chuẩn bị cho chàng khi xuất sĩ, nhưng chàng tài giỏi thế này thì không cần đến nữa rồi. Vậy chàng mau chuộc thiếp ra đi, thêm chỗ này chắc cũng không còn thiếu bao nhiêu nữa...

Trong khi Nguyên Gia và Tiểu Nguyên Bảo đang tình tứ thì Hi Mạt Đế Á cũng rất vui vẻ. Nàng thích nhất là vuốt ve tấm lưng trơn bóng của Cao Sơn Dương Tử, cảm giác như chạm vào lụa vậy. Xoa xà phòng lên, da thịt càng trơn tuột, nghĩ đến đó, tim nàng như tan chảy.

Cao Sơn Dương Tử không hiểu tại sao mình mới đi có một đoạn đường ngắn, nhìn thấy vài hòn đá vôi mà Hi Mạt Đế Á đã bảo là thắng cảnh của thư viện. Cuối cùng, họ cũng đến được suối nước nóng. Nước Oa cũng có suối nước nóng, thậm chí còn đẹp hơn nhiều, chẳng cần phải đến thư viện này làm gì. Thế nhưng, vì muốn lấy thêm tin tức từ Hi Mạt Đế Á, ả đành miễn cưỡng theo người phụ nữ kỳ quái này xuống ao nước nóng.

Hi Mạt Đế Á với bộ ngực cao ngất, vòng mông tròn xoe khiến Cao Sơn Dương Tử vô cùng ghen tị. Ả cũng thèm muốn có một thân hình hoàn mỹ như vậy. Đến giờ, ả vẫn nhớ lời nhận xét của Thiên Ma Cơ rằng ngực mình chỉ tầm trung, mông chẳng tròn cũng chẳng vểnh. Thiên Ma Cơ đã nói, vẻ đẹp của phụ nữ phải là vẻ đẹp thích hợp để sinh con đẻ cái, có thân hình như vậy mới là đẹp nhất.

Biết rõ vòng mông mình phẳng lì, khi khép hai chân lại vẫn còn khe hở. Bất kể ả có dùng dây thừng buộc thế nào, khi cởi ra khe hở đó vẫn tồn tại. Hiển nhiên Hi Mạt Đế Á thì không hề có điều đó. Làn da khỏe khoắn của nàng ánh lên những giọt mồ hôi, khiến cả những người phụ nữ khác cũng phải ngây ngất.

Cao Sơn Dương Tử ảo não phát hiện ra người phụ nữ quỷ quái này vẫn còn là xử nữ. Dựa vào đâu mà một xử nữ lại có được thân hình tuyệt mỹ như vậy, trong khi ả thì không? Nếu mình cũng có thân hình thế này, có lẽ Vân Diệp đã không "ăn thịt" mình rồi. Nghĩ đến đó, Cao Sơn Dương Tử giật bắn mình. Vân Diệp mới chính là đại ma đầu thực sự trong tòa ma điện này, không chừng hắn đang ở đâu đó rình trộm mình.

- Nào Tiểu Dương, đây là thứ do tỷ tự pha chế đấy, xoa lên người dễ chịu lắm. Để tỷ xoa cho muội nhé.

Cao Sơn Dương Tử còn chưa kịp phản ứng đã bị hai tay của Hi Mạt Đế Á xoa lên người. Ả chợt có ảo giác như đang bị một người đàn ông vuốt ve, mà người phụ nữ kia thì lại tỏ ra vô cùng thuần thục.

Bàn tay và da thịt chạm vào nhau phát ra những tiếng động kỳ lạ. Cao Sơn Dương Tử khẳng định rằng Hi Mạt Đế Á bôi thứ kia lên người mình chính là để tạo ra những âm thanh này.

- Muội nghe nói trong thư viện có rất nhiều nơi thú vị, sao tỷ lại không đưa muội đi? Muội còn nghe nói tỷ là người phụ nữ đầu tiên vượt qua được mê trận của thư viện, kể cho muội nghe đi mà.

Cao Sơn Dương Tử cố chịu đựng đôi tay của nữ quỷ đang vuốt ve khắp thân thể mình. Bàn tay ấy lướt đến những chỗ nhạy cảm, không hề khiến ả hưng phấn mà chỉ thấy rờn rợn. Ả cắn răng thỏ thẻ hỏi: - Hì hì, tất nhiên tỷ sẽ kể rồi. Mê trận đó là do tên khốn kiếp Vân Diệp và Công Thâu gia hợp sức tạo ra. Bên trong có vô vàn cơ quan, nào nỏ tên, đá lớn, sàn đinh, lại còn có tường di động nữa. Nếu đi sai một bước, không bị tường ép chết thì cũng bị đá đè bẹp. Khi tỷ vượt qua, các cơ quan chưa được khởi động, tỷ chỉ đơn thuần phá giải mê trận thôi, cho nên đơn giản hơn nhiều. Hỏi làm gì chứ, đó toàn là chuyện của lũ chết tiệt, phụ nữ chúng ta không nên bận tâm tới.

- Mu��i chỉ tò mò thôi mà. Nghe đồn còn có một mê lâm càng khủng bố hơn cơ mà?

Cao Sơn Dương Tử không nhịn được nói. Mê trận thì có thể tránh, nhưng mê lâm thì phải hỏi cho rõ.

Hi Mạt Đế Á dừng tay, nhìn Cao Sơn Dương Tử rồi nói: - Có phải đám người các ngươi đều cần phải đến đó không? Thấy muội dễ thương, tỷ nói cho muội biết này, đừng phái người đến nạp mạng nữa, nhất là muội đấy, tuyệt đối đừng đến. Tôn tiên sinh đang rất cần hài cốt phụ nữ để nghiên cứu đấy. Nếu muội không muốn bị người ta vầy vò nghiên cứu thì đừng bén mảng tới. Muốn trộm đồ của thư viện ư? Tuyệt đối không thể! Cho dù có vượt qua được mê trận, mở được kho báu, cuối cùng cũng sẽ bị lửa thiêu chết. Muội có biết vì sao không ai canh gác mê lâm không? Bởi vì vào đó là chắc chắn chết. Ở trong đó lâu một chút thôi là sẽ bị đám độc trùng ăn sạch sẽ.

Cao Sơn Dương Tử khẩn trương đến run rẩy. Ả thực sự sợ phải đối mặt với Vân Diệp, và nếu người phụ nữ này đi tố cáo, kết cục của ả sẽ không thể nào tốt đẹp được. Tay ả đã đưa lên tóc, nơi có một chiếc trâm có thể bắn ra một mũi châm dài.

Ngực ả đột nhiên bị bóp nhẹ. Bàn tay của người phụ nữ kia nắm lấy bầu ngực ả, rồi lại trườn lên khắp người, mân mê nhũ hoa. Cảm giác nhột nhạt nửa sợ hãi nửa kích thích lan truyền, khiến ả thoáng thất thần. Trong lúc đó, ả chỉ kịp nghe thấy lời thì thầm bên tai: - Đừng khiêu chiến Vân Diệp, ngay cả nghĩ đến thôi cũng không nên. Nếu hắn muốn các ngươi phải chết, sẽ có vô số biện pháp mà các ngươi chưa bao giờ nghe qua.

Cao Sơn Dương Tử rít lên: - Hắn ta là ác ma ăn thịt người!

Hi Mạt Đế Á ngắm nghía khuôn mặt thanh thuần đáng yêu của Cao Sơn Dương Tử, vuốt gọn những sợi tóc ướt che mặt ả rồi cười khúc khích: - Hình dung như vậy rất thỏa đáng. Thực ra, chỉ cần không trêu chọc vào hắn thì sẽ không sao đâu. Hắn ta rất lười biếng, chỉ thích hưởng thụ như đám công tử bột, ghét phải làm việc. Muội đó, nhân lúc chưa bị hắn phát hiện thì hãy chạy thật xa đi. Muội rất thông minh, đến nơi khác sẽ sống vô cùng thoải mái, cớ gì phải chuốc lấy khổ cực làm gì?

- Tỷ tỷ, muội rất muốn đánh bại hắn. Tỷ có thể cho muội biết nhược điểm của hắn được không? Muội nhất định sẽ báo đáp tỷ thật hậu hĩnh.

Hi Mạt Đế Á tất nhiên chẳng khách sáo, vuốt ve tấm lưng của nàng thật thích. Tiện tay, nàng còn bóp nhẹ vòng mông nhỏ của tiểu cô nương, cảm giác thật tuyệt vời.

- Nhược điểm ư? Tỷ cũng muốn biết nữa là! Cho dù có, hắn cũng đã giấu kín mít rồi. Lần trước, có một lão già cực kỳ lợi hại nhắm vào nhà hắn, kết quả là bị hắn đùa bỡn cho đến chết không toàn thây. Vì chuyện này mà nghe nói đã có không dưới tám trăm người bỏ mạng. Nên muội bỏ qua đi. Muội là Vương nữ nước Oa, nếu làm hắn điên lên, hắn sẽ tiêu diệt quốc gia của muội đó. Ngàn vạn lần đừng nghĩ hắn không có bản lĩnh đó!

Bản quyền câu chuyện này được gửi gắm tới truyen.free, nơi những áng văn tuyệt vời được hội tụ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free