(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 713:
Mới sáng sớm, Vân Diệp đã tất bật trong văn phòng với đống công văn chất chồng. Thủy sư Lĩnh Nam vừa phát hiện một hòn đảo ở cửa Trường Giang, đang chuẩn bị xây dựng bến tàu trung chuyển tại đó, tiện cho việc tiếp tế.
Xử lý xong công vụ, cuối cùng Vân Diệp cũng lấy những văn thư tư nhân ra phê duyệt. Hắn thầm nghĩ, ngay cả việc đi thuyền, vận chuyển hàng hóa cũng muốn xây bến tàu. Mở bản đồ ra xem, hắn chợt hiểu ra, đây chẳng phải đảo Sùng Minh đời sau sao? Sao mà nhỏ thế này? Dài trăm trượng từ đông sang tây, ba trăm trượng từ bắc xuống nam. Một nơi nhỏ bé thế này thì làm được gì, hơn nữa hòn đảo này mới hình thành, khắp nơi chỉ toàn cát thì làm sao xây bến tàu được? Chuyện này cần phải hỏi cho rõ ràng, đợi khi họ trở về rồi sẽ nói.
Hi Mạt Đế Á đã lả lướt đi qua văn phòng hai lần, Vân Diệp vờ như không thấy. Đến lần thứ ba, nàng không thể nhịn được nữa, liền đi thẳng vào, đặt mông lên bàn của hắn:
– Hôm qua ta và Cao Sơn Dương Tử tắm suối nước nóng, ngươi không muốn biết xảy ra chuyện gì à?
Vân Diệp cẩn thận gạt nghiên mực sang một bên trước. Hắn nhìn cặp đùi thon dài hấp dẫn của Hi Mạt Đế Á đang vắt chéo lên nhau, nàng chống tay lên bàn, người hơi cúi thấp, qua cổ áo thấp thoáng bầu ngực đầy đặn. Nếu bỏ qua cảnh xung quanh, đây đúng là một nữ thư ký đang ve vãn ông chủ, có điều, ông chủ lại day day huyệt thái dương mà nói:
– Trước tiên ta mặc niệm một chút cho nữ nhân đó. Phải nói, từ khi cô vào thư viện, tố chất của thư viện không chỉ xuống dốc một bậc, cứ tiếp tục thế này thì chẳng biết rồi sẽ đi về đâu. Đến nữ nhân cũng ngang nhiên nhảy lên bàn nam nhân mà ngồi, cái thói đời này còn gì đáng nói nữa.
Hi Mạt Đế Á xấu hổ nhảy xuống bàn:
– Thi thể trong mê lâm xem ra là cô ta phái tới, ngươi không định hỏi cho ra lẽ sao?
– Tôn tiên sinh đang nghiên cứu cốt cách, cơ bắp con người, còn thích xem lục phủ ngũ tạng của người chết, thêm vài thi thể cũng chẳng sao.
– Ta biết ngay ngươi chẳng có ý tốt đẹp gì mà, đã bố trí sẵn cạm bẫy chờ người ta chui vào. Nói đi, ta không kể cho ai đâu, ta chỉ muốn biết ngươi hại người bằng cách nào.
– Cô có biết bảo mật là gì không vậy? Thật ra ta không hiểu, với điều kiện của cô, kiếm một nam nhân tốt mà lấy làm chồng, sau đó sinh con đẻ cái, việc nghiên cứu học vấn thì vứt đi đâu không biết. Suốt ngày chỉ lo kéo nữ nhân đi tắm suối nước nóng, đã có vài vị tiên sinh trách cứ cô rồi đấy.
– Ta chẳng thèm đám nam nhân ngu ngốc đó! Ta chỉ thích ôm thân thể mềm mại của nữ nhân vào lòng. Nam nhân ư? Có hay không cũng vậy thôi. Thân thể ta đã hiến dâng cho Thần Trí Tuệ, nam nhân thế gian đừng vọng tưởng nữa.
Vân Diệp gật đầu. Thần Trí Tuệ mà Hi Mạt Đế Á tôn thờ cũng là nữ giới, xem ra cô nàng này hết đường cứu chữa rồi. Thôi thì, mình cũng đã cố hết sức.
– Lý Thái đang thực hiện một thí nghiệm khoa học cỡ lớn, cô có muốn đi giúp hắn không? Học vấn phải để cho người đời biết đến, không thể cứ mãi khóa kín trong thư viện. Hoạt động triển lãm này về sau sẽ là một bộ phận thường xuyên trong công tác của thư viện. Triệu tiên sinh đang bố trí mời một số người thích ngắm sao tới tham quan Quan Tinh Đài của ông ta. Bệ hạ cũng muốn xem rốt cuộc trên mặt trăng có gì, lần này phải làm ra kính viễn vọng bằng nước cất thật tinh xảo. Muốn người ta móc hầu bao thì mình cũng phải bỏ vốn, để người ta vừa nhìn đã biết đây là hàng cao cấp, tốn rất nhiều bạc mới làm được. Hiện nay, ở Trường An, nhà phú quý rất nhiều, tùy tiện tổ chức cái gì đó cũng dễ dàng kiếm được bộn tiền.
– Cô xem, thư viện mấy năm qua không ngừng xây tường bao, ta sắp cho xây kín cả Ngọc Sơn rồi đấy. Chi phí rất lớn, Hứa Kính Tông làm việc quần quật như lừa từ sáng tới tối. Các cô không biết thương xót hắn sao, kiếm thêm chút tiền thì chết à?
Hi Mạt Đế Á bị Vân Diệp tuôn một tràng khiến nàng chóng cả mặt, nghe nhắc tới tiền liền vội vàng xen vào:
– Tinh kim và bí ngân của ta vẫn còn chưa có đâu! Ngươi suốt ngày cứ nhắm vào chút tiền ít ỏi của ta. Hai nghìn quan để mua hai thứ kim loại thông linh này đều không đủ, ta hỏi ngươi, ngươi lại không cho.
– Ha ha ha, trách ta à? Tinh kim, bí ngân thì ta không thấy, nhưng hình như cô mua rất nhiều đồ trang sức. Thương đội Tây Vực bán chiếc vòng vàng nặng nửa cân, cô mua không hề chớp mắt, đừng nói với ta đó là tiền riêng của cô đấy nhé! Hai nghìn quan giờ e rằng còn chưa đủ một nghìn quan đâu. Để cô biết, số đó chính là kinh phí nghiên cứu của cô trong năm nay, không có thêm một xu nào nữa đâu.
Hi Mạt Đế Á vội nắm tay Vân Diệp nài nỉ, đảm bảo sẽ không tiêu tiền bừa bãi nữa, miệng còn phát ra tiếng meo meo như mèo con. Vân Diệp đang bực mình thì Hứa Kính Tông bước vào, Hi Mạt Đế Á liền vờ vịt chỉnh sửa y phục, ưỡn ngực đi ra ngoài.
Vân Diệp vội nói ngay:
– Lão Hứa đừng hiểu lầm.
– Không có chuyện hiểu lầm gì đâu, ta ở ngoài nghe một lúc rồi. Nữ nhân này đúng là một con yêu tinh, chúng ta không chấp nhặt với cô ta. Nếu các tiên sinh khác làm thế, thì đã đủ để tống vào Đại Lý Tự rồi. Sau này, bất kể là tiền quyên góp do tiên sinh hay học sinh kiếm được, tất cả đều phải được ghi vào sổ sách, sau đó sẽ thống nhất chi tiêu. Công sức bỏ ra nhiều thì thu lại nhiều, không thể cứ như thế này mãi, ai tổ chức quyên góp thì tiền thuộc về người đó, loạn hết cả lên mất thôi.
– Ông nói rất đúng, vậy hãy bắt đầu làm từ ta đi. Ta vừa mới quyên được một nghìn quan từ Hộ Bộ, ghi vào sổ sách của thư viện đi.
Vân Diệp cùng Hứa Kính Tông đánh xe ngựa đi tuần thị các công trường của thư viện, đặc biệt là các bức tường bao quanh. Phải biến thư viện thành một thành trì công thủ vẹn toàn, đó là một công trình vô cùng to lớn, chưa bao giờ dừng lại, dù tiến độ có chậm thế nào thì vẫn luôn được tiến hành.
Với công trình lớn như vậy, đội ngũ xây dựng năm trăm người vẫn còn tỏ ra ít ỏi. Có điều, năm trăm người này đã hoàn toàn chuyển hóa từ nông dân sang thợ xây, hiệu suất của họ khiến Vân Diệp không khỏi kinh ngạc.
Nhiệm vụ hiện giờ của Hoàng Thử là tìm kiếm suối ngầm. Nghe thư viện giao phó công việc này cho mình, Hoàng Thử lập tức trút bỏ áo bào viên ngoại bằng gấm Thục, bện tóc gọn gàng, tạo kiểu đuôi ngựa. Khi trời nóng bức, mái tóc đuôi ngựa phất qua phất lại trông thật phong cách.
Vác toàn bộ đồ nghề, Hoàng Thử thăm dò mạch nước của con sông Đông Dương, sau đó đào bới khắp nơi. Mỗi khi thăm dò được nguồn nước, Hoàng Thử đều lấy tảng đá đen lớn làm tiêu chí đánh dấu. Tương lai, tường thành của thư viện sẽ chạy theo mạch nước này, bởi dòng sông hộ thành của thành Đại Vương đã để lại ấn tượng quá sâu sắc với Vân Diệp.
Trong thời đại mà an toàn phải dựa vào tường thành để duy trì, kế hoạch vĩ đại của Vân Diệp đã trở thành nhận thức chung của toàn bộ thư viện.
Yêu cầu của Hứa Kính Tông đơn giản đến mức biến thái. Đứng trên cầu thừng, gió mạnh trong núi thổi qua, khiến cầu lắc lư làm người ta hoa cả mắt. Con đường hai trăm mét này do Hứa Kính Tông thiết kế, những sợi xích sắt cực lớn được đóng sâu vào vách núi hai bên, tường phòng hộ hình chữ V ngược bảo vệ vững vàng cho xích sắt, đến mức đứng trên đỉnh núi ném đá xuống cũng chẳng thể chạm vào được xích sắt.
– Lão Hứa, vì sao ông lại an bài đường lui ở Tần Lĩnh? Với những người già yếu bệnh tật của thư viện mà vào Tần Lĩnh thì mấy ai sống nổi chứ? Ông định chỉ cần có chuyện là lập tức vào Tần Lĩnh làm dã nhân sao?
Hứa Kính Tông cười ha ha:
– Hầu gia có biết năm xưa gia phụ vào Tần Lĩnh tránh chiến hỏa đã phải hy sinh như thế nào không? Một khi thành trì của thư viện không giữ nổi nữa, vào được Tần Lĩnh là có phúc rồi. Với địa vị của thư viện hiện nay, bất cứ ai làm hoàng đế cũng sẽ không gây hại cho thư viện, mà còn toàn lực bảo vệ nữa. Cho nên, người Hán thay đổi triều đại thì không đáng sợ, chỉ sợ dị tộc xâm nhập, vó sắt khắp nơi. Bọn chúng không biết sức mạnh ẩn chứa trong sách vở, bọn chúng thì chỉ thừa nhận một loại sức mạnh duy nhất, đó là trường đao trong tay.
– Hôm nay ông nói chuyện rất bạo dạn, không giống con người thường ngày của ông.
– Nơi này trên không tới trời, dưới không chạm đất, nói nhảm vài câu cũng sẽ bị gió thổi bay đi, có gì mà phải lo? Hứa Kính Tông cả đời này chỉ cần nhìn thấy tòa hùng thành này được xây lên là đã thỏa mãn rồi. Ha ha ha, đại ẩn vu thị, có được công trạng này còn hơn xa việc khúm núm ở triều đình, tiêu dao cả đời có gì là không tốt?
Phiên bản văn học này được lưu trữ và bảo vệ bản quyền tại truyen.free.