(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 719:
Vân Diệp đứng dậy: "Từ bao giờ mà thông minh lại trở thành cái tội? Từ trước đến nay, ta và Sầm Văn Bổn không thù không oán, lại chẳng cùng đường, thường ngày như người xa lạ, không hề có lợi ích liên quan. Ta chẳng tìm ra lý do gì để giết ông ta, ta đâu phải kẻ điên mà thấy ai cũng giết."
"Tiểu tử, hai chuyện này đều nhắm vào ngươi đấy! Thích khách hành thích Sầm Văn Bổn biến mất ở rừng lê phường Hưng Hóa, mà nơi đó chính là sào huyệt của ngươi, giấu đi một hai thích khách thì quá dễ dàng. Ai ở Trường An có chút địa vị mà không biết ngươi và Trương Lượng có hiềm khích? Huân quý dưới chân Ly Sơn nhiều vô kể, sao không nhà nào bị gì, mà chỉ Trương gia bị giết sạch? Tiểu tử, ngươi gặp rắc rối lớn rồi. Nếu không rửa sạch hiềm nghi, dù bệ hạ không trị tội, về sau ở Trường An ngươi sẽ gặp vô vàn khó khăn. Tạm gác công việc của ngươi lại, trước tiên tới binh bộ bàn giao công việc, rồi nộp binh phù ấn tín cho bệ hạ, đợi ở nhà đừng đi đâu cả. Đây là thái độ cần có, phải làm ngay!"
Nhan Chi Thôi vội vã đẩy Vân Diệp đi, ý muốn y phải giải quyết ổn thỏa mọi việc trước đã rồi hẵng tính đến chuyện khác. Vân Diệp rời Nhan gia, không cần về nhà, vì binh phù ấn tín luôn được y giữ trong người. Lão Nhan nói không sai, lúc này thái độ mới là quan trọng nhất.
Mang theo hộ vệ phóng như điên tới Trường An. Lúc này, thành Trường An đang canh phòng nghiêm ngặt. Khi vào thành, quan trông thành cầm l���nh bài của Vân Diệp xem xét một lúc lâu, rồi yêu cầu, vì thành đang giới nghiêm, y và hộ vệ phải giao nộp vũ khí.
Vân Diệp không giao vũ khí mà quất cho viên quan gác cổng một roi. Nếu không phải chuyện khẩn cấp, có lẽ y đã quất thêm vài roi nữa. Từ lúc nào Đại Đường lại có luật không cho huân quý mang vũ khí chứ? Nhìn bộ dạng hung ác của Lưu Tiến Bảo, không ai dám ngăn cản nữa.
Tại nha môn binh bộ, có mấy vị đại lão đang tọa trấn: Đỗ Như Hối, Lý Tịnh, Ngụy Trưng đều có mặt. Vân Diệp thắc mắc sao Ngụy Trưng lại ở đây, nhưng rồi kệ. Y đặt ấn tín lên bàn của Lý Tịnh, định tới hoàng cung.
"Vân hầu chậm đã, lão phu có lời muốn hỏi. Trả lời xong rồi hãy tới hoàng cung nộp binh phù cũng không muộn."
Người lên tiếng là Đỗ Như Hối, ông ta là trưởng quan trực tiếp của Vân Diệp, nên y không tiện từ chối. Nếu là Ngụy Trưng hỏi, Vân Diệp chẳng buồn trả lời, không phát tác tại chỗ đã là nể mặt lắm rồi.
"Không biết Đỗ tướng có gì muốn hỏi? Nếu muốn hỏi có phải ta giết người hay không, thì ta chỉ có thể nói rằng mình không biết gì hết."
Đỗ Như Hối gật đầu: "Hẳn là như thế. Việc Vân hầu lập tức nộp ấn tín đã nói rõ thái độ của người. Lão phu thân là Thượng thư Binh bộ, phải hỏi rõ chuyện này, mong Vân hầu trả lời đúng sự thực, không được che giấu."
Lý Tịnh tuy cũng mang hàm Binh bộ Thượng thư nhưng chẳng nói lời nào, chỉ nhìn Vân Diệp không chớp mắt, cứ như sợ y che giấu điều gì vậy. Vân Diệp cười nhạt:
"Lý soái, ông không cần nhìn đâu. Ta có một môn học chuyên về việc làm sao để sau khi làm chuyện sai trái mà mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh. Ông muốn phân biệt thật giả từ nét mặt ta thì khó lắm."
Lý Tịnh mặc kệ, vẫn nhìn chằm chằm.
Đỗ Như Hối bắt đầu hỏi: "Không biết Vân hầu đánh giá thế nào về mối hiềm khích giữa bản thân và Trương Lượng?"
"Còn đánh giá thế nào? Chỉ cần có cơ hội, hai bên ta đều hận không thể giết chết đối phương, muốn hòa giải không dễ."
Ngụy Trưng ghi lại câu trả lời của Vân Diệp.
"Vân hầu, tối ngày hai mươi hai tháng Tám, ngươi ở đâu? Có ai làm chứng?"
"Tối hôm đó ta ở phòng thí nghiệm của thư viện nghiên cứu suốt đêm, không hề chợp mắt. Nhân chứng có Ngụy vương Lý Thái, Tiên sinh thư viện Hi Mạt Đế Á, và bảy học sinh nữa. Đỗ tướng, hỏi điều này vô dụng thôi, với thân phận của ta, muốn giết người đâu cần tự mình ra tay, cho nên ngài chứng minh ta không có thời gian gây án là vô ích."
Lý Tịnh lại nghĩ khác: "Có ích chứ, sao lại vô ích? Từ đầu tới cuối lão phu không tin ngươi làm chuyện thiên địa căm phẫn này. Hiện tại, chỉ cần xác thực với Ngụy vương, tiên sinh và các học sinh của thư viện rằng tối hôm đó ngươi chưa từng rời thư viện là có thể giữ được quan chức của ngươi. Muốn chứng minh ngươi có tội, thì phải phá án trước đã!"
Ngụy Trưng nói câu đầu tiên: "Vân hầu, mau vào hoàng cung đi, hẳn bệ hạ đang đợi đó."
Lý Nhị là người dù trời có sập xuống cũng chẳng tỏ ra giật mình, đang ngồi sau bàn bóc bắp ngô gặm ngon lành. Vân Diệp nhìn về góc đại điện, không phát hiện cây bắp ngô nào được trồng trong bồn. Y len lén lấy hổ phù chuẩn bị dâng lên, thứ này hiện hoàn toàn là một loại vinh dự, chẳng có ý nghĩa thực tế gì, ấn tín để lại ở binh bộ mới là thứ để Vân Diệp hiệu lệnh thủy sư Lĩnh Nam.
"Thứ đó cứ giữ đi. Trẫm đã ban thứ gì thì không thu hồi. Lần này ngươi đắc tội với ai mà để người ta hại ngươi vào chỗ chết? Trương Lượng, Sầm Văn Bổn chắc bị vạ lây hả?"
"Thần cũng không biết. Ở Trường An, trừ Trương Lượng ra thì thần chẳng đắc tội với bất kỳ người có thực lực nào. Cả ngày cẩn thận tươi cười còn chẳng kịp, thần dám đắc tội với ai chứ?"
Lý Nhị đặt bắp ngô xuống, đập bàn nói: "Ngu xuẩn! Bị người ta hãm hại mà không biết là ai, còn dám tự nhận mình thông minh. Câu này là do trẫm hiểu ngươi. Nếu người khác không hiểu ngươi thì lúc này ngươi đã ở Đại lý tự rồi!"
Vân Diệp lúc này mới nhìn thấy một mảnh sắt nhỏ trên bàn, đen xì xì, rất quen mắt.
"Có phải quen lắm không? Đó là phiến giáp được chế tác bằng công nghệ 'độn hỏa' (khử hoạt tính) của Vân gia ngươi. Đao chém không sao, thủy hỏa bất xâm. Triều đình nghiên cứu rất lâu vẫn không hiểu được độn hỏa là gì, Thanh Tước lại cứng đầu không nói, nên triều đình cũng không dùng được thứ của nhà ngươi. Ha ha ha, giờ thì hay rồi! Vật này rơi ở hiện trường là chứng cứ sắt đá cho thấy Vân gia phạm án. Tiểu tử, ăn một mình không phải chuyện hay, như bây giờ, chẳng ai lên tiếng giúp ngươi. Thích khách bỏ chạy từ nhà Sầm Văn Bổn, biến mất trong rừng lê, nhưng lại cho ngươi một đường sống. Tội phạm không hiểu đạo lý chín quá hóa nẫu, mới gây đại án ở Ly Sơn đã lập tức hành thích đại thần. Tiểu tử, nghĩ cho kỹ đi, rốt cuộc ai hận ngươi đến thế?"
Vân Diệp cầm lấy mảnh giáp xem thật kỹ. Đúng là từ công nghệ của Vân gia, nhưng thứ giáp này không phải chỉ người Vân gia mới có. Bốn vị phó tướng trong thủy sư cũng có, thường ngày báo cáo về tổn hại giáp đều có ghi chép trong sổ sách, về tra là sẽ biết.
"Bệ hạ, chuyện đã tới nước này thần không còn gì để nói. Chỉ mong bệ hạ rửa sạch oan khuất cho thần. Giờ vi thần về nhà đợi kết quả điều tra của triều đình."
"Đừng có mơ! Trẫm thấy chuyện lần này lạ lắm. Trẫm đã tính toán hết những kẻ có năng lực làm việc này, không phát hiện ra ai khả nghi. Tiểu tử, nhiều năm qua đây là lần đầu tiên có kẻ ra tay tàn độc, dứt khoát đến thế, ngay cả nha hoàn Trường gia cũng không một đứa nào còn sống. Nghe nói mỗi nhát đao đều chuẩn xác, đa phần bị giết chỉ bằng một đao. Nếu không phải k��� trong nghề, tuyệt không làm được. Chính vì vậy, chuyện này xuất phát từ ngươi, nên phải do ngươi giải quyết. Ngươi có sáu ngày. Lúc đó Trương Lượng về Trường An. Nếu ngươi không có câu trả lời, trẫm sẽ liệt huyện Lam Điền vào chiến khu, cho hai ngươi mang thân binh giết nhau, trẫm sẽ làm trọng tài. Ngươi thắng, hung thủ là người khác. Ngươi thua, ngươi là hung thủ. Chuyện qua đi không ai nhắc tới nữa, hung án kết thúc!"
Vân Diệp há hốc mồm tới mức nhét cả nắm đấm vào. Đây là biện pháp do hoàng đế anh minh thần võ nghĩ ra ư? Đây là cách giải quyết cuối cùng của ông ta! Không cần biết trắng đen, chỉ xem nắm đấm của ai to hơn.
"Bệ hạ, như thế không thỏa đáng! Hiện tại Trương Lượng đang như tên điên, chắc chắn ông ta sẽ liều mạng. Là quốc công, theo luật ông ta có năm trăm thân vệ, còn thần là hầu tước, chỉ có ba trăm. Đánh nhau thì thần sẽ thiệt. Có điều, nếu bệ hạ cho thần dùng quân khí của thủy sư thì thần sẽ đánh. Dù sao thần và Trương Lượng cũng như nước với lửa, chi bằng đề phòng bị đột kích, giết béng ông ta đi là xong!"
Bản quyền nội dung này được truyen.free nắm giữ, không chấp nhận việc sao chép dưới mọi hình thức.