Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 72:

Đầu bếp ăn vụng rồi! Vân Diệp nổi sùng, y không thích ăn đùi gà, nhưng nghĩ đến việc ăn phải đồ đã qua miệng người khác thì thấy ghê tởm lắm. Đang định nổi giận thì nhìn thấy cung nữ bên cạnh bưng cái khay lên, bất giác run người. Tìm được kẻ trộm rồi, nhưng Vân Diệp lại không giận nữa, xem ra tiểu cô nương này rất thích ăn đùi gà, thật là đáng thương. Nếu như vì một cái đùi gà mà khiến người khác gặp rắc rối, Vân Diệp thấy chi bằng không nói ra thì hơn. Y bưng bát canh củ cải lên uống, ăn liền hai bát cơm, ăn no nê rồi đặt đũa xuống.

Lý Thừa Càn thấy Vân Diệp chỉ ăn mỗi cái đùi gà, liền hỏi: – Thế nào, thức ăn trong cung không hợp khẩu vị à? – Không phải, ngon lắm. Chỉ riêng món canh củ cải này thôi cũng đủ thấy không phải đầu bếp tầm thường có thể nấu được, thần đã ăn tới hai bát cơm đấy. – Nói láo! Ta còn lạ gì ngươi nữa. Thường ngày ngươi thích ăn nhất là cổ gà, hôm nay chỉ ăn đùi gà không phải là chuyện lạ à? Không phải ngươi vẫn luôn nói chỉ có kẻ nghèo hèn mới ăn chân gà, còn quý tộc thì ăn cổ gà, cánh gà sao? Vân Diệp ghé tới gần Lý Thừa Càn, nói nhỏ: – Liên quan chó gì đến ngươi.

– Lam Điền hầu, ngươi có biết có được một bát cơm đâu phải dễ dàng gì. Đó là kết tinh của muôn vàn gian nan. Hôm nay ngươi lại để thừa cơm, trái với giáo huấn của sư phụ, không phù hợp với đạo làm người quân tử. Tên khốn kiếp này mặt đầy chính khí, mà chẳng thèm nhìn bát của mình toàn cơm thừa canh cặn, chỉ chăm chăm vào con gà trong khay của Vân Diệp mà bi phẫn kêu lớn: Trình Xử Mặc chạy tới nhìn thấy thì mừng húm, chộp lấy nửa con gà ăn ngấu nghiến, sạch đến nỗi không nhả ra một mẩu xương nào, rồi xoa bụng ợ một tiếng rõ to, vẻ mặt mãn nguyện.

– Hết rồi! Thái tử điện hạ, thân là bề tôi của Đại Đường ta, tất nhiên phải làm gương. Con gà của thần là để dành cho Xử Mặc ăn, người cũng biết huynh đệ chúng thần từ trước đến nay đâu có phân biệt gì. Còn khay đồ ăn của thái tử sao lại hỗn loạn như tám nước hỗn chiến, như thể quân cướp vừa càn quét qua vậy? Lý Thừa Càn thấy toàn bộ đám đệ muội đã rời đi hết rồi, liền nói: – Chẳng phải đều tại ngươi sao! Kể từ ngày ăn món thịt lợn nhà ngươi làm, ta liền ghét cay ghét đắng thức ăn trong cung. Không ngờ đồ ăn hoàng cung đường đường là vậy mà lại chẳng bằng nhà ngươi, làm ta mất hết cả thể diện. Khi nào ngươi làm một bữa thịt lợn nữa đi, để đám huynh đệ đỡ thèm. Nói rõ nhé, món khâu nhục phải làm mấy bát, gà rán cũng phải làm thêm một chút. Vừa rồi không tiện tranh với đám đệ muội. Chỉ cần không có ai là Lý Thừa Càn liền không còn chút uy nghi thái tử nào, biến thành thiếu niên quý tộc hoạt bát ở đất Lũng.

– Trù nương nhà ta cũng bị ngươi vì lòng háo sắc mà cướp mất rồi, khiến đầu bếp Lưu Thất nhà ta khóc mấy ngày liền. Chớ có nói với ta là ngươi đem trù nương đó lên giường chứ không phải đưa xuống bếp nhé. – Cái thằng chết băm chết chém nhà ngươi! Với thân hình gần 200 cân của trù nương nhà ngươi, có quỷ mới dám đưa lên giường! Chẳng phải vì ta mời phụ hoàng, mẫu hậu ăn một bữa đó sao? Phụ hoàng thấy hợp khẩu vị liền đưa trù nương đó tới Ngự Thiện Giám. Hiện giờ ta vẫn dùng đầu bếp cũ của mình. Lý Thừa Càn phát điên mất, tự nhủ thà mang tiếng thích mụ béo còn hơn là chết quách đi cho rồi. – Vậy thôi bỏ đi. Đầu bếp nhà ta hết hy vọng rồi. Một khi đã vào cung, liền sâu như biển cả, từ nay chàng Lưu đành coi nàng như người dưng vậy. Vân Diệp cảm thán, Trình Xử Mặc cười ngặt nghẽo, Lý Thừa Càn cũng không nhịn được cười.

Cái chuyện du ngoạn hoàng cung thì khỏi phải nghĩ tới. Mặc dù Vân Diệp rất muốn nhìn thấy Huyền Vũ Môn, nơi xảy ra sự kiện lịch sử kia, nhưng không một ai dám dẫn y đi xuyên qua cả hoàng cung để tới địa điểm xảy ra vụ án ở Bắc Chính Điện. Rời cung vẫn là từ dũng đạo. Từ phía sau bức tường bao, mùi phấn thơm mát thoang thoảng bay tới, khiến người ta không khỏi mơ màng. Bỗng nhiên y nhớ tới một đoạn phú cổ xưa: Minh tinh huỳnh huỳnh, khai trang kính dã, lục vân nhiễu nhiễu, sơ hiểu hoàn dã, Vị lưu trướng nhị, khí chi thủy dã, yên tà vụ hoành, phần tiêu lan dã, lôi đình sạ kinh, cung xa quá dã, lộc lộc viễn thính, yểu bất tri kì sở chi dã. (Kìa sao lấp lánh: mở gương đấy mà; mây xanh rối loạn: mớ tóc xõa ra; sông Vị đầy mà; đốt tiêu đốt lan: đám khói tà tà; sấm động kinh hồn: tiếng xe chạy qua; nào biết đi đâu, ầm ầm ở xa.) À, nhớ ra rồi, đó là những câu trong bài phú Cung A Phòng của Đỗ Mục, vô tình lại hợp với cảnh tượng hiện giờ. Đứng đầu thiên hạ, chỉ để cung phụng một người, đó là điều tuyệt diệu biết bao. Nhưng hiện giờ, vương triều phong kiến do Lý Nhị làm chủ, ông ta sở hữu tất cả, hưởng thụ tất cả là lẽ đương nhiên.

Cảnh báo nạn châu chấu đã được đưa ra bốn tháng rồi. Ngoại trừ số lương thực mà Tả Vũ Vệ doanh mua ở Lũng ra thì chẳng có thêm động tĩnh nào nữa. Lý Nhị không nói tới, Trường Tôn Hoàng hậu cũng không, ngay cả Ngưu Tiến Đạt đã nói sẽ không để cho thiên hạ có một ai bị chết đói nữa, dường như cũng đã quên béng chuyện này rồi. Sớm biết thế, mình căn bản đã chẳng cần mạo hiểm nhắc tới làm gì. Vân Diệp hơi hoang mang. Thân là người đến từ tương lai, y rõ ràng biết phía trước có một cái hố lớn chờ sẵn, nhưng lại bị đám đông cuốn vào, cứ thế nhảy xuống hố mà không có chút năng lực kháng cự nào.

– Thành Càn, chuyện nạn châu chấu triều đình chuẩn bị ra sao rồi? Vân Diệp đột nhiên hỏi làm Lý Thừa Càn ngây ra: – Diệp Tử, giờ vẫn là mùa đông mà, còn lâu nữa châu chấu mới tới. – Ài, xem ra tiếng nói của ta vẫn còn yếu ớt, không ai tin nạn châu chấu cực kỳ nghiêm trọng sẽ tới. Thôi vậy, nếu như ta ��ã biết tai họa sẽ tới, đành làm một số việc trong khả năng. Cứu được người nào hay người nấy, vì Đại Đường, vì bệ hạ mà làm tròn bổn phận trung trinh của một thần tử. Cái cuộc sống u mê này ta thực sự không chịu nổi nữa. Không ngờ rằng mình luôn muốn ngồi ăn đợi chết lại nảy sinh tâm tư này sao? Vân Diệp không ngừng tự vấn bản thân:

Lý Thừa Càn ấp úng không thành lời, Trình Xử Mặc vỗ vai Vân Diệp: – Không cần biết ngươi định làm gì, ta giúp ngươi hết. – Thành Càn, Xử Mặc, ta vốn chỉ là một cánh bèo trôi dạt ở nhân gian, định tự sinh tự diệt cho xong, chẳng hiểu trời đất run rủi thế nào mà lại đi vào triều đình. Vậy thì phải làm những việc mà một nhân vật lớn nên làm. Ta đã chứng kiến trận lũ khủng khiếp, đã nhìn thấy hạn hán ngàn dặm, thấy bệnh dịch hoành hành, ta biết sinh mạng dưới uy lực của tự nhiên yếu ớt đến nhường nào. Vừa rồi trong lòng ta biết rõ bản thân là kẻ nhút nhát, nhưng lại không nhịn được muốn liều một phen với tai họa sắp tới. Không cần lập công tích lớn lao đến mức nào, chỉ cầu lòng được bình an. Cầu người chẳng bằng cầu mình, ta định tạ ơn ý tốt của nương nương, rời Trường An, tới đất phong để có một số bố trí phòng chống thiên tai. Xử Mặc, ý tốt của ngươi ta xin nhận, nhưng chuyện này khác, ngươi không thể tham gia vào được, ta không thể để ngươi cùng ta đánh cược như vậy. Trình Xử Mặc nhếch môi: – Ta đã nhàn tới đau trym từ lâu rồi. Chuyện thú vị như thế này làm sao có thể thiếu ta được. Vả lại sau này ta phải một mình gánh vác cả nhà, không nhân cơ hội này rèn luyện một chút, tương lai phải làm sao? Dựa vào cha ta, sau đó dựa vào ngươi à?

Lời này rất thực tế. Không có chỗ dựa nào là không thể đổ, không có năng lực tự lập thì sớm muộn gì cũng bị người ta loại bỏ. Đấu tranh chính trị luôn tàn khốc. Đến ngày chỗ dựa đổ rồi thì chỉ có thể dựa vào mình, chẳng ai giúp được. Lý Thừa Càn dường như có lời muốn nói nhưng lại cố nuốt xuống. Vân Diệp cuối cùng cũng ngộ ra một đạo lý khi đi trong dũng đạo: không thể cứ mãi sợ sói sợ hổ được. Ngươi đâu phải là rùa mà có thể rụt mình vào trong mai mặc cho bên ngoài đất trời đảo lộn. Mấy tháng qua, y có tâm tư hèn nhát là vì đã có nhà, đã có nãi nãi cao tuổi, có muội muội còn nhỏ. Y luôn cho rằng làm cho bọn họ sống hạnh phúc, vui vẻ là trách nhiệm lớn nhất của mình, cho dù làm rùa cũng không sao. Ở kiếp sau, vì tuân theo nguyên tắc này mà y mới sống kém cỏi. N���a đêm mơ về những năm xưa bản thân lập chí cao xa, nhiệt huyết sục sôi khiến y cả đêm mất ngủ. Đến khi trời sáng lại phải khúm núm nịnh bợ ông chủ để kiếm vài đồng nuôi gia đình. Luôn xoay vần giữa hèn mọn và cao thượng như vậy thực sự chẳng còn chút thú vị nào nữa.

Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của truyen.free, mời độc giả đón đọc trọn vẹn tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free