Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 71:

Thấy đôi mắt Vân Diệp ngấn lệ, Trường Tôn hoàng hậu cho rằng y đang nhớ thương vị sư phụ quá cố. Tình cảm chân thật của con người làm sao qua mắt được vị hoàng hậu sắc sảo từng trải này. Loại tình cảm bộc phát đó có sức lay động lòng người nhất, rốt cuộc vẫn là phụ nhân, khoảnh khắc ấy sống mũi Trường Tôn hoàng hậu cay cay, chút nghi ngờ về Vân Diệp tan biến ho��n toàn. Suy cho cùng, y cũng chỉ là đứa bé mới mười lăm tuổi mà thôi.

Khẽ nhắm mắt không nói, cơ mặt Hoàng hậu khẽ co giật, để lộ tâm tình kích động. Thở ra một hơi dài, bà mở mắt, mỉm cười nói với Vân Diệp: – Ngươi không cần quá bi thương, lệnh sư là bậc đại nho một đời, bộ kỳ điển lưu truyền hậu thế này đủ để chiếu rọi vạn năm. Chuyện sinh tử nhỏ bé đâu đáng bận tâm. Chỉ cần ngươi truyền bá bộ kinh điển này, giáo hóa vạn dân, hẳn lệnh sư dưới suối vàng cũng sẽ rất vui mừng.

Tống Liêm khẽ vỗ vai Vân Diệp: – Học vấn của lệnh sư ngươi hẳn đã tự thành một trường phái riêng. Tuy có khác biệt với lời thánh nhân trong lòng lão phu, nhưng đều quy về cùng một chân lý. Đại đạo tuy chỉ một, nhưng đường rẽ thì vô số. Lão phu không thể dạy ngươi, để tránh làm rối loạn kiến thức của ngươi, khiến nó trở nên tạp nham, khó mà thành tựu được. Đợi tâm tình của ngươi bình ổn rồi, lão phu còn muốn nghe "Bách Gia Tính" và "Đệ tử quy". Hẳn đó cũng là hai bản kỳ văn, lão phu rất trông đợi. Nói xong, ông cười khà khà, thi lễ với Hoàng hậu rồi xoay người rời đi.

Vân Diệp lúc này mới phát hiện Hoàng hậu đứng ngay cạnh mình, vội vàng thi lễ thì bị Trường Tôn hoàng hậu ngăn lại: – Hôm nay bổn cung mới biết "thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân". Lệnh sư Tiêu Dao Tử quả là kỳ nhân một đời, không được gặp người đúng là nuối tiếc cả kiếp này. May còn có ngươi, ngươi thành thực nói cho bổn cung biết, rốt cuộc ngươi học được mấy phần học vấn của lệnh sư?

Mình rốt cuộc học được mấy phần? Vân Diệp tự vấn bản thân. Môn số học thì vừa mới hoàn thành toàn bộ chương trình chuẩn. Vật lý thì cũng chỉ biết một số chỗ tương đồng chuyên ngành. Hóa học thì gần như không biết gì. Còn cái gì nữa nhỉ? Lịch sử thì y chẳng nhớ gì ngoài triều Đường, bởi y là người vùng đất này. Tiếng Anh thì bỏ đi, hiện giờ không có chút tác dụng nào. Đường đường là một vị hầu gia mà nói năng luyên thuyên như đám Hồ tử thì sẽ bị người Trường An cười tới chết, chết rồi cũng bị ngôn quan đàn hặc. Bị kéo tới đường Chu Tước tát cho sưng mặt thì khó coi lắm.

Thấy Vân Diệp do dự, Trường Tôn hoàng hậu liền hỏi: – Có được năm phần không? – Không được.

Trời ạ, đời sau có ai dám nói mình thông hiểu được một nửa học vấn chứ? Ngay cả Einstein cũng không dám nói câu này. Newton đứng trên vai người khổng lồ mới có chút phát hiện, còn mình ư? Nói lời này sẽ bị coi là người nước Bổng.

– Được ba phần? Mặt Trường Tôn hoàng hậu đã hơi khó coi rồi: – Không được. Vân Diệp nói rất chắc chắn.

– Vậy được một phần chứ? Gân xanh đã nổi lên trên cổ bà: Để tránh Trường Tôn hoàng hậu nổi điên, Vân Diệp vội nói: – Nương nương cho phép thần được thưa. Học vấn của ân sư không phải là của riêng một người, mà do nhiều thế hệ nghiên cứu tích lũy mới có được. Vi thần ở bên sư phụ học mười năm, học được chừng đó sư phụ đã nói là không dễ dàng gì rồi. Bạch Ngọc Kinh khó vào, càng khó đi ra. Sư phụ nói mấy trăm năm chỉ có một mình ngài đi ra, sức khỏe đã bị tổn hại nghiêm trọng. Nếu chẳng phải lo cho tiểu tử này thì ngài sớm đã về suối vàng rồi. Mư��i năm nay ngài chỉ là cố gắng kéo dài hơi tàn, không chịu rời đi. Sư phụ nói ngài đã chết từ mười năm trước rồi, chỉ vì dùng thuốc giữ lấy một hơi thở để chăm sóc vi thần trưởng thành đó thôi.

Vân Diệp quyết định tô vẽ sư phụ mình thành một vị thánh nhân nhân từ lương thiện, học vấn cao thâm nhưng kiên trinh bất khuất. Đương nhiên, bản thân y cũng phải biết một vài thứ.

Trường Tôn hoàng hậu hít một hơi lạnh. Một người đã chết mà còn cố sống thêm mười năm, đây là loại kỳ tích gì? Hiện giờ bà đã tin chắc về sự tồn tại của Bạch Ngọc Kinh. Vân Diệp nói đúng, học vấn của Tiêu Dao Tử không phải một người có thể học hết, ngay cả cả đời cũng không thể làm được, chỉ có thông qua nỗ lực tích lũy của nhiều đời mới có biến hóa về chất. Từ cổ chí kim, chẳng có việc gì mà làm là thành ngay được. Bà thở dài nói với Vân Diệp: – Thôi vậy, trên đời có mười chuyện thì hết chín không được như ý rồi. Có ngươi đã là phúc phận của Đại Đường ta, bổn cung yêu cầu nhiều hơn nữa thì thật là tham lam. Giờ thì Học sĩ Tống Liêm đã nói không dạy được ngươi, ngươi hãy tự học trong cung. Hôm nay ngươi thương tâm, hãy nghỉ một ngày. Ngày mai đến học đường hoàn thành nốt hai bản văn vỡ lòng còn lại, bổn cung muốn xem, Bệ hạ cũng muốn xem, hiểu không?

Vân Diệp vội gật đầu, lòng mừng rơn. Cuối cùng cũng không phải học với đám long tử long tôn này nữa rồi! Quá nguy hiểm! Đừng có thấy hiện giờ chúng chỉ là đám nhãi con, mấy năm nữa đều sẽ là những bá chủ tàn bạo. Quý trọng sinh mạng, tránh xa nguy hiểm là chủ trương nhất quán của Vân Diệp.

Trường Tôn hoàng hậu đi rồi, Vân Diệp liền bị một đám nhóc con bao vây, ríu ra ríu rít hỏi không ngừng. Còn may là y đã có chuẩn bị sẵn. Trong túi vải mà cô cô mới làm đầy gà rán bí truyền của Vân phủ, chỉ cần lấy ra một phần là những câu hỏi kỳ quái kia lập tức biến mất. Từng đôi tay nhỏ cầm gà rán ăn ngấu nghiến, chẳng kịp hỏi Vân Diệp nữa. Chỉ có Lý Thừa Càn vừa ăn gà, vừa chỉ tờ giấy trong tay muốn Vân Diệp bổ sung hoàn chỉnh.

Chép lại Tam Tự Kinh một lần nữa, Vân Diệp rốt cuộc cũng thở phào. Việc âm thầm cắt bỏ đoạn sau thời nhà Tùy đã làm y tốn không biết bao nhiêu tế bào não. Lúc đọc to trước mặt mọi người, y suýt chút nữa thì lộ tẩy. Nhờ sự nhanh trí (được vợ y rèn luyện bao năm), y đã kịp nuốt trọn đoạn "Đường cao tổ, khởi nghĩa sư, trừ Tùy loạn, sáng quốc cơ. Nhị thập truyền, tam bách tái, Lương diệt chi, quốc nãi chia. Lương Đường Tấn, cập Hán Chu, xưng Ngũ Đại, giai hữu do" vào trong bụng.

Lý Uyên còn chưa chết. Nếu giờ đã cấp miếu hiệu cho ông ta, dù Lý Nhị có tha cho Vân Diệp thì sĩ nhân toàn thiên hạ cũng băm vằm Vân Diệp thành vạn mảnh. Bỏ đi đoạn sau thời Tùy, Tam Tự Kinh ngắn đi rất nhiều. Kệ xác nó chứ, đám nhóc con có sách mà học là khá lắm rồi, còn dám theo đuổi hoàn mỹ à?

Không biết vì sao mấy vị hoàng tử khác không hề hỏi Vân Diệp chuyện liên quan tới Tam Tự Kinh, chỉ tiếp tục lục lọi túi vải của Vân Diệp, hi vọng tìm được những món ăn ngon hơn. Bọn chúng không hiểu tầm quan trọng của một cuốn sách vỡ lòng mới à? Trong đó Lý Khác, gương mặt mũm mĩm, trắng hồng, cứ hờ hững, tựa hồ gà rán quan trọng hơn Tam Tự Kinh nhiều.

Hôm nay không có sư phụ, Tống Liêm bỏ nửa chừng, thời gian học nửa ngày trải qua trong tiếng trẻ thơ đọc sách, nói chuyện. Trình Xử Mặc gục trên bàn ngáy khò khò khiến Vân Diệp cũng buồn ngủ. Bên cạnh có một cái lò đồng cực lớn, khiến cả người rã rời. Vân Diệp không chống lại được cơn buồn ngủ ập đến, khoan khoái ngả lưng vào bàn cùng Chu Công trò chuyện vấn đề quyền sở hữu Tam Tự Kinh.

Mỗi trưa đều có một bữa cơm miễn phí, điều này rất quan trọng, nhất là với hai kẻ đã ngủ nướng suốt buổi sáng thì càng đúng lúc hơn bao giờ hết. Bánh rất thơm, gạo vừa mềm vừa ngọt, canh củ cải ngon tuyệt. Chẳng biết là dùng thịt loại động vật nào nấu thành, màu sữa trắng, nhìn một cái là muốn ăn. Mỗi người nửa con gà, chỉ là đùi gà của Vân Diệp đâu mất rồi? Chẳng lẽ mọi người trong cung không ăn đùi gà?

Quay đầu nhìn thấy Trình Xử Mặc đang cầm một cái đùi gà gặm nhấm ngon lành. Lại nhìn trong đĩa của Lý Thừa Càn, cái đùi vàng rượm trên nửa con gà vẫn còn nguyên vẹn, vàng óng.

Mọi tinh hoa của dòng truyện này đều được chắt lọc bởi truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free