(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 721:
Trình Giảo Kim phất tay bảo Vân Diệp nói tiếp.
– Đối phó với phụ nữ trẻ nhỏ là một tiền lệ vô cùng nguy hiểm, chúng ta không thể cổ vũ nó. Một khi có manh nha, phải dập tắt ngay lập tức. Chúng ta đều có gia tộc lớn, nếu không phải vì họ, các vị thúc bá ở đây toàn anh hùng hào kiệt, ai màng tới sinh tử? Tần bá bá ắt sẽ uống sảng khoái, Trình bá bá sẽ chạy tới Trường An mà hoành hành, Ngưu bá bá ắt sẽ đi cướp bóc lương thực, Úy Trì bá bá sẽ xông lên tuyến đầu chiến trường chém giết cho thỏa!
Còn chưa nói hết, đám người Trình Giảo Kim đã cười nghiêng ngả. Vân Diệp quả nhiên đã nói trúng tâm sự của họ. Tần Quỳnh cả đời hào sảng, nay toàn thân bệnh tật, vì gia quyến mà kiêng rượu, kiêng thịt, sống kham khổ vô cùng, chỉ mong được một bữa thật say rồi chết đi cho xong.
Trình Giảo Kim không thích ràng buộc, chỉ muốn cùng đám du hiệp sống cuộc đời sảng khoái, giải quyết ân oán. Ngưu Tiến Đạt không chịu được cảnh người khác bị đói, nên trong số các gia tộc thì nhà ông ta nghèo nhất, vì lương thực đều chia cho người khác ăn. Người Trường An chỉ cần tới cổng Ngưu gia kêu đói là lập tức có cơm ăn.
Úy Trì Cung xuất thân hàn vi, mọi công huân đều đến từ lưng ngựa, nên ông ta chỉ muốn thể hiện bản thân trên chiến trường, đó mới là võ đài của ông ta.
Những người này vì gia tộc níu chân nên mới phải kìm nén.
– Tiểu tử, có gì cứ nói ra, lão phu muốn xem kẻ nào to gan như vậy.
– Không thể là người Đại Đường, chắc chắn là người Cao Ly, hoặc người Oa. Dù thế nào thì hung thủ cũng là bọn chúng.
Vân Diệp nói ra đáp án, bốn vị lão tướng không nói gì, tựa hồ không mấy tán đồng.
– Tiểu tử, người Cao Ly đã đi tám ngày, hộ tống bọn chúng còn có quan viên Hồng Lư tự. Muốn thần không biết quỷ không hay chạy về Trường An gây án là điều không thể được. Phải biết rằng chúng bị bệ hạ đưa về nước, đi hay không không phải do bọn chúng quyết định.
Tần Quỳnh nói ra nghi vấn:
– Chính vì như thế mới có thể che mắt tất cả mọi người. Nếu bọn chúng ở Trường An, tin rằng bệ hạ sẽ lập tức điều tra tới người Cao Ly. Quan viên triều ta có một thói quen, chẳng biết tốt hay xấu, đó là việc lập kế hoạch – một thói quen do tiểu tử này mang tới. Quan viên Hồng Lư tự giờ đây mỗi ngày đều lập kế hoạch phải đi bao nhiêu đường, không đi hết không dừng, cũng không đi vội vàng. Bệ hạ bắt người Cao Ly trong vòng một tháng rời khỏi Đại Đường, nhất định không để bọn chúng đi ba mươi mốt ngày.
– Như thế, mọi chuyện đều nằm trong phạm vi có thể tính toán. Uyên Cái Tô Văn đã lợi dụng điểm này để quan viên Hồng Lư tự làm chứng cho hắn. Chỉ cần hắn nói mình bị bệnh, nằm lì trong phòng không ra ngoài, chỉ cần tám chín ngày là đủ để hắn lẻn khỏi thuyền đi giết người. Sau khi hãm hại tiểu chất, hắn chỉ cần ngồi khoái thuyền đuổi theo quan thuyền là được, rồi sau đó nói mình đã khỏe lại. Tiểu chất dám đánh cược, đợi quan viên Hồng Lư tự về, các vị thúc bá chỉ cần hỏi Uyên Cái Tô Văn có bệnh hay không là đủ để rõ. Người có thể hành hạ mãnh tướng như Trương Cử Đạo tới chết là không nhiều. Hơn nữa, theo lời Hạ Thiên Thương nói, vết thương của Trương Cử Đạo là bị người ta chém liền hai mươi sáu phát một lúc. Không biết các vị thúc bá có làm được không?
Tần Quỳnh gật đầu:
– Song giản của lão phu nếu đổi thành song đao cũng chỉ có thể chém liền hai mươi phát.
Trình Giảo Kim quen dùng đơn đao nói:
– Lão phu tối đa chém được mười ba đao.
Ngưu Tiến Đạt lắc đầu. Úy Trì Cung nói:
– Nhanh thì cũng vô dụng, phải xem lực đạo thế nào. Song đao chém hai mươi sáu phát, mỗi đao đều thấy máu thì cực khó, lão phu không làm được.
Hầu Quân Tập cười lớn:
– Tiểu tử, chỉ cần ngươi đưa ra chứng cứ xác đáng, chúng ta đi Cao Ly diệt hắn tan tành luôn!
– Không thể, Hầu thúc thúc. Tiểu chất đã tính toán kỹ rồi. Lúc này Uyên Cái Tô Văn e rằng đã lên thuyền, có lẽ đang uống rượu hàn huyên với quan viên Hồng Lư tự. Chúng ta nói hắn là hung thủ, quan viên Hồng Lư tự vì chối bỏ trách nhiệm sẽ khăng khăng nói Uyên Cái Tô Văn chưa bao giờ rời thuyền, cho nên chúng ta không cách nào định tội hắn được.
– Tiểu chất đã thấy hắn hai tay cầm đao, miệng ngậm một thanh, dùng ba thanh đao đối địch. Cảnh tượng khi đó chẳng khác gì một bánh xe cắm đầy đao nghiền nát kẻ địch, cho nên tiểu chất lập tức nhận định, Uyên Cái Tô Văn là hung thủ.
– Có điều, bọn chúng muốn giết sạch Trương gia ắt hẳn phải dùng không ít người. Hạ Thiên Thương nói phải tới một trăm tám mươi người. Một mình Uyên Cái Tô Văn dễ dàng lẻn khỏi thuyền rồi quay về, nhưng đám tử sĩ Cao Ly, nhất định đang ẩn nấp quanh Trường An, nói không chừng đang chờ đột kích nhà tiểu chất, để tiểu chất và Trương Lượng chém giết lẫn nhau. Tiểu chất nắm chắc tám phần mười rằng hắn sẽ làm như thế. Nếu trong sáu ngày tới, bằng hữu của tiểu chất không tra ra được tung tích đám người này, thì chỉ đành đợi Trương Lượng trở về cùng đặt bẫy, chỉ là không biết lúc đó ông ta còn giữ được lý trí nữa không.
Hầu Quân Tập mắt sáng rực nói với Lý Thừa Càn đang chăm chú lắng nghe:
– Có huynh đệ thế này là phúc của Thái tử. Người như thế không phải vị đế vương nào cũng có thể gặp được, Thái tử cần phải biết quý trọng.
Lý Thừa Càn cười gật đầu. Vân Diệp đã làm rõ sự việc, ở lại cũng chẳng còn ích gì, liền mang theo Lý Thái cáo từ về cung, chỉ để lại năm thị vệ Đông Cung.
Đám người Tần Quỳnh nhìn nhau một cái rồi lần lượt cáo từ. Mỗi người để lại năm hộ vệ, ai nấy đều là tinh nhuệ từng trải sa trường, chỉ cần nhìn qua là biết. Vân Diệp luôn tiếp nhận ý tốt của người khác, bất kể sang hèn đều thế. Lưu Phương âm thầm tới Vân gia. Vô Thiệt, vốn cũng cho rằng cơm ở thư viện không ngon bằng ở Vân gia, liền ở lại phòng khách đánh cờ với Lưu Phương.
Ly Thạch cũng đưa cô cô đang bụng mang dạ chửa về lại Vân gia ở. Gia thần trong phường rượu ngày đêm tuần tra. Nãi nãi cũng hạ lệnh giới nghiêm toàn trang. Chợ vì tu sửa cũng sẽ ngừng hoạt động mười ngày. Chợ sau khi xây xong sẽ có mái che cực lớn, trở thành chợ lớn nhất ngoài Trường An, nhất là lượng tiêu thụ trâu bò dê ở đây đã vượt qua chợ Trường An rồi.
Hà Thiệu mấy ngày qua chân không chạm đất, chạy đôn đáo khắp nơi, toàn là những đại lão kinh doanh ở Trường An. Sau khi cửa hiệu của Hà Thiệu biến thành liên doanh với hoàng gia, thương nhân khắp Trường An giơ ngón cái lên khen hắn tinh thông đạo làm ăn. Hiệu thuốc từng lỗ vốn giờ đã thành sản nghiệp trụ cột của Hà gia.
Mỗi ngày tới hiệu thuốc xem lỗ bao nhiêu tiền là công việc hằng ngày của Hà Thiệu. Nếu lãi là nổi trận lôi đình, nếu hòa vốn thì tâm tình không tốt, còn lỗ vốn thì cười toe toét. Đổi vài đồng tiền lấy về một lời cảm tạ tận đáy lòng, Hà Thiệu cho rằng mình đã kiếm được món hời lớn.
Nhờ tiếng tăm tốt, những chuyện làm ăn khác của Hà gia, dù có gây thiệt hại chết người đi chăng nữa, người Trường An cũng rộng lượng cho rằng đó chỉ là Hà gia nhất thời sơ suất, hoặc là do không lựa chọn được chưởng quầy tốt.
Muốn tìm ra một trăm tám mươi người trong tòa thành có trăm vạn người là vô cùng gian nan. Nhưng Hà Thiệu thông qua con đường thương nghiệp không ngừng thu thập đủ loại tin tức.
Hiệu vải của Trương gia có người lạ mặt mua rất nhiều vải đen. Hiệu gạo Lôi gia mấy ngày trước có một vụ làm ăn kỳ quái, không lớn cũng không nhỏ. Người mua bảo họ đưa gạo tới Đông Đạo Lương, khiến chưởng quầy thắc mắc ba người sao có thể mang đi ba mươi bao lương thực. Nghĩa Hợp đường chuyên bán thuốc trị thương ở chợ Đông gần đây buôn bán rất tốt, luôn có các phụ nhân che mặt đến mua thuốc, trả bạc xong thì không nói chuyện, chỉ cần đưa danh sách là lấy thuốc ngay.
Tổng hợp những vụ mua bán kỳ lạ này, Vân Diệp không ngừng vẽ vòng tròn trên bản đồ. Khi y tìm được chỗ các vòng tròn giao nhau nhiều nhất thì Lão Tiền tới báo tin: Trương Lượng mặc đồ tang cùng hai nhi tử khác quỳ trước cửa Vân gia, thỉnh cầu Vân Diệp đưa họ tới địa ngục, để khỏi phải chịu cảnh âm dương cách biệt với cốt nhục.
Tất cả quyền lợi liên quan đến bản dịch này đều thuộc về truyen.free, và mọi hành vi sao chép không được phép.