Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 722:

Vân Diệp vừa bước ra khỏi cổng đã thấy Trương Lượng ngồi khoanh chân, hai con trai quỳ phía sau, tay cầm gậy tang. Thấy Vân Diệp xuất hiện, hai đứa con lập tức bật dậy, định xông vào liều mạng với y, nhưng Trương Lượng đã kịp ngăn lại.

Sau khi đuổi những người khác đi, Vân Diệp ngồi bệt xuống bậc thềm, nhìn Trương Lượng nói: – Rõ ràng ông biết không phải ta làm mà vẫn chạy đến nhà ta gây sự. Vì chuyện cả nhà ông gặp nạn, ta sẽ không làm khó ông nữa, đi đi, hãy tìm kẻ thù của mình. Quan hệ giữa hai chúng ta chưa tốt đến mức ta phải giúp ông đâu.

Môi Trương Lượng run run vài lượt, rồi ông ta chỉ vào Vân gia nói: – Khắp Trường An đều nói ngươi làm, nếu không cho ta một câu trả lời thỏa đáng, ba cha con ta sẽ chết tại đây, khi đó Vân gia sẽ mang tiếng là diệt sạch Trương gia. Nếu ngươi không muốn ra tay, chúng ta cứ liều một phen sống chết. Lão phu không ngốc, chuyện này dù không phải do ngươi làm thì cũng liên quan rất lớn đến ngươi. Có lẽ ngươi hứng thú với cái đầu của lão phu, nhưng Vân Diệp ngươi xưa nay cuồng ngạo, sẽ không tự hạ mình ra tay với già trẻ trong nhà. Xích mích giữa chúng ta thực ra đã kết thúc rồi, ngươi nhận điền trang của Trương gia dưới Ngọc Sơn chính là không muốn hai nhà đi đến mức không thể hòa giải. Nhưng nay tính mạng Trương gia vì ngươi mà bị tàn sát hết, ngươi không cảm thấy bất an chút nào sao?

– Mẹ già của ta bị chém đứt cổ, cháu trai ba tuổi của ta bị bóp chết, con trai ta trúng vô số nhát đao không còn nhận ra nữa. Lão phu giờ ở Trường An như người vừa mù vừa điếc, muốn điều tra cũng không biết bắt đầu từ đâu. Nếu ngươi không cho ta một câu trả lời, ta chỉ đành cùng thân vệ tự thiêu.

Vân Diệp nét mặt sầu thảm. Y không đến Trương gia nghiệm thi là vì sợ nhìn thấy thảm cảnh đó, giờ nghe Trương Lượng miêu tả, dù lòng dạ sắt đá cũng phải sinh lòng trắc ẩn. Năm xưa vì một ca kỹ mà y đã phẫn nộ ra tay, vậy mà nay già trẻ Trương gia có tội tình gì mà phải chết thảm như thế?

– Ta sẽ giúp ông tìm đám người kia, còn ông tự ra tay. Thành hay bại phải xem bản lĩnh của ông. Ta nghĩ ông cũng không thích ta nhúng tay vào, nên nói rõ luôn, không phải ta sợ ông. Muốn liều mạng thì đợi chuyện này kết thúc ông cứ đến, xem xem năm trăm thân vệ của ông lợi hại hay gia tướng Vân gia ta ghê gớm hơn. Với ta mà nói, chỉ có ông chết rồi ta mới có thể kê cao gối ngủ yên. Nếu chẳng phải lần này già trẻ trong nhà ông chết quá thảm thì ta tuyệt đối không giúp. Vào nhà đi, xem cho kỹ là ai đã giết mẹ già, cháu nhỏ của ông.

Vân Diệp dẫn cha con Trương Lượng vào thư phòng. Quản gia mang nước thuốc tới đặt trư��c mặt Trương Lượng rồi lui ra. Trương Lượng không chút chần chừ, uống một hơi cạn ngay, hai đứa con muốn ngăn cũng không kịp.

Vân Diệp thở dài. Thủ hạ của Lý Nhị quả nhiên không có ai là kẻ hèn nhát. Ngồi trong nhà kẻ địch bạn chưa phân rõ, uống sạch thuốc người ta mang tới mà không hỏi han gì, đảm lượng như thế không phải người thường có được.

– Con đường phía trước không dễ đi. Kẻ địch là một trăm tám mươi tử sĩ thân thủ hạng nhất, đáng tiếc hung thủ chính đã chạy mất rồi. Ta chỉ có thể giúp ông tìm số còn lại. Muốn xào hay nấu phải xem bản lĩnh của ông. Bát thuốc vừa rồi là để ngưng thần tĩnh khí. Lửa giận trong lòng ông bùng phát dữ dội, ông vẫn còn giữ được lý trí là do rèn luyện quân sự lâu năm, nhưng cứ cố kìm nén sẽ có hậu quả. Uống bát thuốc này, ông sẽ càng thêm lý trí để phán đoán và hành động.

– Sức khỏe của lão phu không cần ngươi lo. Ngươi chỉ cần nói kẻ thù của lão phu là ai, còn lại cứ để lão phu làm. Nói đi, ta rất tò mò đám người này là ai.

– Ông đã bao giờ nghe tới cái tên Uyên Cái Tô Văn chưa?

– Phó sứ Cao Ly, đã rời Trường An rất lâu. Ngươi đừng nói hắn là thủ phạm đấy nhé.

– Chính hắn. Ta sẽ đưa ông một bức tranh để ông biết hắn đã làm thế nào, hơn nữa ta còn có chứng cứ hắn đã giết Trương Cử Đạo.

Vẽ ra hành tung của Uyên Cái Tô Văn trên giấy rất dễ dàng. Xem xong, hơi thở của Trương Lượng trở nên dồn dập. Với ông ta mà nói, đó là kết quả tốt nhất, chỉ cần hung thủ không phải những kẻ quyền quý ở Trường An là được, nếu không thì ông ta ngày càng khó sống.

– Thứ này chưa phải là chứng cứ, ngươi phải thuyết phục được lão phu.

Vân Diệp lấy ra mảnh giáp đặt trước mặt Trương Lượng: – Đây là giáp Vân gia đặc chế, người ngoài không có thứ này. Vân gia trông coi nghiêm ngặt, giáp bị tổn hại hay thay thế đều được ghi chép cẩn thận, chính là để không cho thứ này tuồn ra ngoài. Đừng nhìn ta, thợ thủ công chính của Vân gia rất trung thành, huống hồ công đoạn cuối cùng thường do ta hoàn thành, đó là độn hỏa. Ta xem sổ sách, nửa năm qua không ai xin thay giáp. Ta đã sai quản gia kiểm tra toàn bộ khải giáp đưa ra ngoài, xem có bị tổn hại không, kết quả là giáp của bọn họ vẫn còn nguyên. Phải biết rằng muốn thay giáp phải giao lại giáp cũ. Ông nghĩ xem, chỉ có hai tình huống mới có chuyện giáp bị thất lạc mà không thu hồi lại được.

– Ngươi nói mảnh giáp này bị mất ở chiến trường Liêu Đông? Nếu gia tướng của ngươi không cẩn thận làm mất thì sao?

Vân Diệp cầm mảnh giáp lên chỉ cho ông ta thấy: – Nhìn cho kỹ đi, mỗi một miếng giáp do tơ vàng và gân trâu trộn với nhau. Muốn tự cởi ra không dễ. Quan trọng nhất là chỉ cần về nước, người có giáp này đều cất đi, trừ khi có lệnh kiểm tra của bệ hạ, bọn họ không mặc loại giáp này. Ông nhìn kỹ hơn là biết, mảnh giáp này có dấu vết bị lửa đốt. Cho vào nước sôi đun, vẫn còn dầu nổi lên.

– Vừa vặn ở thành Đại Vương, quân ta bị tổn thất thảm trọng nên phải dùng lửa thiêu nó thành địa ngục. Trận cháy đó dùng dầu đốt, nên miếng giáp này đánh rơi trên chiến trường Cao Ly, ông thấy sao?

– Miễn cưỡng chấp nhận được, nhưng chỉ dựa vào đó mà suy đoán thì còn xa mới đủ.

Trương Lượng không chịu nhượng bộ, muốn Vân Diệp có chứng cứ xác thực. Ông ta không muốn bị người ta lợi dụng cơn nóng lòng báo thù của mình mà dùng như một con chó.

– Trương Lượng, ông là cao thủ võ học, nói cho ta biết với võ công của con trai ông, trong tích tắc bị người ta chém hai mươi sáu phát thì kẻ ra tay phải lợi hại đến mức nào?

– Cao thủ tuyệt đỉnh, lão phu không làm được, triều đường cũng chẳng có mấy người làm được.

Làm tướng quân cả đời, Trương Lượng rất tự tin về võ công của mình.

– Ông nói không sai. Ta đã thỉnh giáo bốn vị công gia Tần, Trình, Ngưu, Úy Trì. Họ nói giết con trai ông rất đơn giản, nhưng để lại hai mươi sáu vết thương kia thì không làm được. Vừa vặn ta biết một người làm được, đó là Uyên Cái Tô Văn, bởi hắn dùng bốn thanh đao. Ta chỉ mới thấy hắn dùng ba thanh, đúng là nhanh như chớp.

– Vì sao ngươi không nói là mình làm? Chối bỏ toàn bộ, tỏ ra vô tội! Vân Diệp, ngươi là tên vô sỉ, diệt cả nhà ta còn nói những lời vô nghĩa, ta giết ngươi!

Lão nhị Trương Cử Tri không chịu nổi nữa, nhảy dựng lên lao vào Vân Diệp. Vân Diệp lạnh lùng nhìn hắn, chỉ cần hắn dám tới gần mình trong vòng ba bước, Lưu Tiến Bảo lập tức bắn nỏ. Khoảng cách gần như thế, thần tiên cũng khó thoát.

Trương Cử Tri chưa kịp tới nơi đã bị Trương Lượng tóm cổ áo ném ra ngoài. Ông sai con trai cả trông coi, rồi cúi đầu xin lỗi Vân Diệp: – Vân hầu xin nói tiếp. Lão phu đã tin bảy phần. Nếu ngươi có thể nói cho lão phu biết hung thủ ở đâu, lão phu sẽ quay đầu đi ngay. Báo thù xong sẽ tới nhà tạ tội.

Vân Diệp lấy trên giá xuống một quyển trục, trải ra, chỉ vào một vòng tròn trên bản đồ: – Ta đã nghe ngóng rất lâu mới phát hiện hung thủ ở vùng này, nhưng Hạ Thiên Thương nói hung thủ ở trong Thiên Phúc tự. Ta không hiểu hắn dựa vào đâu. Hôm nay hắn đã vào Tần Lĩnh tự kiểm tra. Ông uống ngụm trà đi, hắn sắp về rồi. Cơm nước ta đã chuẩn bị xong, dù lúc này ông không muốn ăn đến mấy thì cũng phải ăn, tiếp theo ông sẽ có một trận ác chiến.

Đoạn văn này là một sản phẩm trí tuệ từ truyen.free, góp phần làm phong phú thêm kho tàng truyện dịch Việt Nam.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free