(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 732:
Tân Nguyệt cắn yêu tai Vân Diệp rồi nói: - Nữ nhân Cao Ly kia đã sinh con, là một nhi tử. Giờ thì cả ngày nàng ta ôm ấp hài tử không rời. Canh bổ cũng không chịu uống, ngày nào cũng chỉ ăn rau, những thứ khác tuyệt nhiên không động đến. Ngay cả nước nàng ta cũng phải cho chó cún uống trước rồi mới uống, cứ như chúng ta thừa dịp nàng ta không chú ý sẽ hại chết hài tử vậy. Nữ nhân Cao Ly lòng dạ hẹp hòi, cả ngày ngân trâm không rời tay, không biết là phòng bị ai chứ?
- Chủ yếu là phòng bị ta, lo lắng ta sẽ hạ tử thủ. Vân gia không bỉ ổi như vậy. Uyên Cái Tô Văn đã về Cao Ly rồi, nghe nói gia tộc bọn họ đã bắt đầu lui về Bình Nhưỡng, đây là điềm báo mưu phản. Đợi nửa năm nữa, rồi cho nữ nhân Cao Ly kia bồng nhi tử về. Có nhi tử, chắc hẳn Cái Tô Văn sẽ đẩy nhanh hành động mưu phản. Không vì chính hắn thì cũng vì hài tử của hắn, Cái Tô Văn không phản không được. Hắn đã tạo nghiệt ở Trường An, ở Cao Ly cũng nên tạo thêm nghiệp chướng.
Tân Nguyệt nghe trượng phu nhắc tới mưu đồ thì không dám xen vào. Quân quốc đại sự của nam nhân không phải việc phận đàn bà như nàng có thể nói ra nói vào. Có điều, thương đội của Vân gia liệu có phải rút toàn bộ về hay không, đó lại là chức trách của nàng.
- Đương nhiên phải về, người của Vân gia không làm pháo hôi. Nàng có biết không, ba người ở thôn trang đã chết vì làm nội ứng cho ta trong trận đánh thành. Chốn đó quá nguy hiểm, bất kể là người nhà hay kẻ địch đều phải liều chết, hy vọng sống sót vô cùng mong manh. Người của ta không làm loại chuyện này. Năm sau, từ từ rút họ về đi, để lại vài gián điệp là được rồi. Phải là loại không thể bị người Cao Ly phát hiện. Một khi Cái Tô Văn nắm quyền, nàng cứ xem, chuyện thứ nhất hắn làm nhất định là đại thanh tẩy. Chỉ cần là người Đại Đường là sẽ gặp nguy hiểm. Nàng sớm chuẩn bị đi.
Tân Nguyệt gật đầu rồi cùng Lý An Lan thương nghị xem bằng cách nào để rút người trở về mà thần không biết quỷ không hay. Vân Diệp mặc thêm y phục rồi tới tiểu viện của Vinh Hoa. Lúc này, Vinh Hoa đang cho hài tử bú. Vân Diệp đi vào, nàng cũng không ngừng lại, chỉ yêu thương nhìn ngắm hài nhi của mình.
- Vân hầu, mẫu tử chúng ta đã đến lúc rồi sao? Mấy ngày này mắt ta không dám chợp, ta mệt mỏi quá, chỉ mong hài tử có thể sống thêm ngày nào hay ngày đó. Hiện tại xem ra đã tới ngày cuối cùng rồi. Ta cũng không chống đỡ nổi nữa. Ta và hài tử không có giá trị phải không? Nếu như phải giết hài tử thì để ta tự động thủ được chứ?
Vinh Hoa đã tiều tụy đến mức không còn nhận ra hình dáng cũ, dường như chỉ một giây nữa thôi là sẽ té xuống mặt đất. Thế nhưng ý chí nàng vẫn kiên định vô cùng, không hề có chút thỏa hiệp nào.
- Vinh Hoa, ngươi đã thành công có được sự kính trọng của ta. Dù là với tư cách tình nhân hay mẫu thân, ngươi đều xuất sắc. Cho nên, ta cho ngươi nửa năm tĩnh dưỡng thân thể, hài tử cũng lớn hơn một chút, rồi mẫu tử các ngươi sẽ lên đường về Cao Ly. Thương đội Vân gia sẽ đưa ngươi đến biên cảnh, ngươi viết thư bảo Cái Tô Văn tới đón. Mẫu tử các ngươi không có giá trị với ta, giết các ngươi ta không làm được, thôi thì trả lại cho Cái Tô Văn.
Vân Diệp nói xong thì xoay người đi. Vừa rời khỏi, phía sau Vinh Hoa vừa thả lỏng tâm thần đã có tiếng ngáy khẽ truyền đến.
Cuộc đời mỗi người chính là một quá trình phấn đấu. Dù không có bất cứ mục tiêu gì, người ta cũng phải vì miếng cơm manh áo mà cố gắng. Kẻ càng cường đại lại càng mong có đối thủ ngang tầm. Đế vương không có đối thủ quả thật tịch mịch. Đám công văn khô khan cứ nằm đó, năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, khiến nhiệt huyết của ngươi hoàn toàn bị dập tắt.
Những đế vương cường đại trong lịch sử, vì sao lúc về già đều trở nên bạo ngược? Quan trọng nhất chính là vì cuộc sống thiếu mục tiêu. Hoặc là say sưa với rượu mạnh, mỹ nhân; hoặc là lấy giết chóc để thỏa mãn ham thích. Tần hoàng như vậy, Hán Vũ như vậy, Đường tông cũng không tránh khỏi. Là cận thần thân cận nhất của Lý Nhị, Vân Diệp có thể cảm nhận được rõ ràng sự thèm khát máu huyết trong lòng Lý Nhị. Đôi khi, Vân Diệp hoài nghi Lý Nhị đang mong mỏi một cuộc giết chóc đại quy mô xuất hiện.
Cầm binh đánh trận vẫn là khát vọng của hắn. Một thống soái vô địch như hắn hôm nay chỉ có thể nhìn người khác tung hoành trên chiến trường, bản thân chỉ có thể ngồi trong hoàng cung chờ đợi tin tức thắng lợi. Thời gian như vậy khiến hắn vô cùng phiền muộn.
- Vân Diệp, nếu như trẫm có cơ hội mang theo mười vạn thiết kỵ, nhất định sẽ quét ngang thiên hạ, đánh đâu thắng đó. Thế giới này quá nhỏ rồi, sự nhỏ bé, tầm thường khiến trẫm hít thở không thông. Lầu các hoàng cung cũng quá thấp bé, khiến cho ánh mắt của trẫm không thể phóng rộng. Giang sơn như họa nói nghe êm tai, thế nhưng ánh mắt của trẫm còn không thoát nổi khỏi Trường An, nói gì đến việc thấy thiên hạ? Chi bằng mang theo mười vạn thiết kỵ tới chân trời góc biển xem sao, dù là da ngựa bọc thây trẫm cũng thấy lâm li thống khoái!
Lý Nhị mới uống một chút rượu mà đã say khướt. Vân Diệp xác định hắn không phải say vì rượu mà là vì bực bội trong lòng, rất giống trạng thái của y gần đây. Khuyên cũng vô dụng, Lý Nhị mà nghe người khác khuyên mới là chuyện cười. Mỗi một lần tiếp thu khuyên can của đại thần, thực chất chính là quá trình làm tăng thêm áp lực trong lòng hắn, càng không nói Lý Nhị là một người vô cùng tự kỷ.
Trưởng Tôn nghe Lý Nhị nói đến cái chết thì không khỏi lệ châu lã chã, cầu xin hoàng đế đừng tùy tiện nói ra từ này. Nàng còn nói nếu như hoàng đế đi rồi, nàng cũng không muốn sống nữa. Lý Nhị thở dài một tiếng, kéo tay Trưởng Tôn với vẻ mặt thiết tha, vô cùng buồn nôn trong mắt Vân Diệp.
Trời ạ, chẳng phải chỉ là uống rượu ăn cua thôi sao? Sao phải nói mê sảng đến thế, hai phu thê còn phải biểu diễn tiết mục quấn quýt si mê hay sao? Ăn một con cua cũng không yên!
Lý Nhị không để ý chuyện này. Ngay cả khi sinh hoạt vợ chồng cùng phi tử, hắn đều có hoạn quan bên cạnh quan sát, thỉnh thoảng còn ghi lại một chút tình sự, chẳng cần cấm kỵ ai.
Vân Diệp quẳng cua xuống bàn định ra ngoài, ai mà biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cái thói thối nát của hoàng gia Đại Đường y nhìn không quen mắt.
- Trẫm hỏi ngươi đó, Vân Diệp, vì sao không trả lời?
- Bệ hạ, người trên đỉnh cao nhìn hổ xem ưng, vi thần vô cùng bội phục. Cổ nhân nói, Thiên tử kiếm lấy Yến Khê Thạch Thành làm mũi, Tề Đại làm lưỡi, Tấn Ngụy làm sống, Chu Tống làm chuôi, Hàn Ngụy làm vỏ. Bao lấy tứ di, bọc lấy bốn mùa, cuộn lấy Bột Hải, vây lấy Thường Sơn, chế ngũ hành, luận hình đức, khai âm dương, cầm xuân thu, hành thu đông. Kiếm này thẳng vô cùng, giơ lên là cao nhất, hạ xuống không có thứ thấp hơn, trên quyết phù vân, hạ tuyệt địa kỷ. Kiếm này một khi dùng, có thể định chư hầu, phục thiên hạ. Ngài chỉ cần ngồi ở Trường An là có thể khiến thiên hạ thần phục, đây mới là phong cách của thống soái bày mưu tính kế, quyết thắng ngoài ngàn dặm. Nếu tự mình mang theo quân đội chạy đông chạy tây, đoạt thành bạt trại thì rất mất thể diện của bệ hạ. Dù là giết chết địch nhân cũng là cho hắn thể diện, không cần thiết phải làm vậy.
- Cút! Thiên tử kiếm là gì trẫm còn biết rõ hơn ngươi, còn việc làm thế nào thì trẫm tự có chủ ý! Những lời sáo rỗng này từ nay về sau đừng có lèm bèm thêm nữa. Mất công nói những lời này thà rằng mang thêm hai bình cua ướp vào còn tốt hơn!
Bản dịch văn học này thuộc về sự quản lý và phát hành của truyen.free.