Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 735:

— Chuyện này là lẽ đương nhiên! Vân gia trước nay làm việc luôn quang minh lỗi lạc, bất cứ chuyện gì cũng rõ ràng, tại sao lại không thể công khai cho mọi người biết?

Vân Diệp cố kìm nén cơn buồn nôn, mẹ kiếp, không những muốn ta câm miệng, mà còn muốn lôi ta ra làm vật hy sinh, đúng là mặt dày vô đối. Sự thật chứng minh, Vân Diệp vẫn còn đánh giá thấp sự vô sỉ của Viên Thiên Cương.

Sau khi uống một ngụm trà, Viên Thiên Cương bí ẩn nói với Vân Diệp:

— Không biết Hầu gia có từng nghe qua một lời đồn nào chưa?

— Lại có thần tiên ở đâu hiển linh nữa sao? Nếu thần tiên toàn thế giới đều hiển linh thì chẳng phải sẽ loạn hết lên sao?

Vân Diệp bất mãn nói, “Có ba hoa chích chòe vì bộ hạ chết trận thì còn chấp nhận được, chứ vì người khác thì vô nghĩa quá.”

Viên Thiên Cương ung dung nói:

— Ngài còn chưa biết đấy thôi, Tôn tiên sinh trị bệnh cho Kính Hà Long Vương trong mộng, còn được Long Vương tặng cho hai mươi viên minh châu lớn như trứng bồ câu. Ngài cũng biết đấy, Tôn tiên sinh rất không thích những tục vật này, đã mang số minh châu đó giao cho lão đạo này, chuẩn bị hiến cho bệ hạ, chúc bệ hạ vạn thọ vô cương.

Nói đoạn, y móc từ trong ngực áo ra một chiếc hộp dẹt. Mở ra, quả nhiên bên trong có hai mươi bốn viên minh châu. Thế nhưng Vân Diệp thấy quen mắt vô cùng, giống hệt bộ minh châu mà Tôn Tư Mạc đã lấy từ bảo khố nhà mình đi trước đây. Trên hộp vẫn còn dán số hiệu, thậm chí dấu ấn đỏ bốn chữ của Vân gia, vốn được giấu kín, vẫn còn nguyên, lồ lộ ngay trước mắt Viên Thiên Cương. “Ngươi mặt dày đến thế thì cũng phải gỡ mấy chữ này đi chứ! Ta khi nào lại biến thành Kính Hà Long Vương xúi quẩy thế này?” Vân Diệp thầm nghĩ.

Vân Diệp rút con dao nhỏ trong người ra, cẩn thận cạo đi số hiệu, sau đó nhổ nước bọt lau sạch dấu ấn rồi mới trả lại chiếc hộp cho Viên Thiên Cương, nói:

— Tôn đạo trưởng đức hạnh sáng tỏ, y thuật quán tuyệt thiên hạ, việc chữa bệnh cho Long Vương cũng là chuyện bình thường, ngân châm vừa ra, bách bệnh tiêu tan. Chuyện của ngài nào đã là gì, ta còn nghe một chuyện chấn động hơn nhiều. Số là có một lần Tôn tiên sinh vào núi hái thuốc, cảm thấy hơi mệt, định tìm một thôn nhỏ dưới núi để nghỉ ngơi. Trong sơn thôn lúc ấy, có một phụ nhân qua đời vì khó sinh, mới vừa hạ quan tài, chôn cất xong xuôi. Tôn tiên sinh bấm đốt ngón tay tính toán, cảm thấy có điều không đúng. Phụ nhân này còn bốn mươi năm dương thọ nữa, lại còn con cháu đầy đàn, cớ sao lại chết khi không bệnh tật gì? Lẽ nào lại chết vào lúc này? Vì vậy, bèn bảo người đào phụ nhân ấy lên. Mới chỉ một châm hạ xuống, đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc từ dưới thân phụ nhân truyền ra, hơn nữa, phụ nhân lúc này cũng đã mở mắt.

Viên Thiên Cương nuốt ực một ngụm nước bọt, sau đó thi lễ nói:

— Việc này lão đạo cũng đã được nghe qua đôi chút.

Viên Thiên Cương đi rồi, Vân Diệp lập tức ra roi thúc ngựa đến dược lư. Vượng Tài không dám vào chỗ Tôn Tư Mạc, bởi bên trong có đủ các loại mùi khiến nó chùn bước. Vân Diệp cũng không ép buộc, thả cương mặc nó chạy lung tung.

Mấy phó dịch đang bào chế dược liệu lo lắng nhìn cánh cửa phòng đóng chặt. Tôn tiên sinh đã tự nhốt mình hai ngày, không ăn không uống. Vân Diệp thấy buồn cười. Cả đời tiên sinh sống tự hạn chế, là một lão đạo sĩ nghiêm cẩn, nay lại bị đại thế bức bách, bất đắc dĩ phải tuyên truyền cho Đạo môn. Trong lòng nhất định khó chịu, không thể nói cùng ai, chỉ có thể tự hành hạ bản thân để thấy dễ chịu hơn đôi chút. Một khi đã khoác đạo bào lên thân, thì không còn cách nào rũ bỏ phiền nhiễu thế tục.

Vân Diệp chậm rãi đi tới phòng bếp, nhanh chóng bắt tay vào làm, băm một ít dưa cho vào nồi, thấy có rau tươi cũng làm thêm một đĩa. Đám phó dịch thì nấu cháo rồi đựng vào bát lớn, đặt lên mâm gỗ, chuẩn bị mang vào. Những thứ này đều là đồ ăn mà lão đạo thích nhất.

Căn phòng tối om. Vân Diệp kéo màn che ra, ánh sáng bên ngoài theo đó ùa vào. Tôn Tư Mạc ngồi trên bồ đoàn trúc, mặt không chút biểu cảm, đang niệm kinh văn.

Vân Diệp lấy đồ ăn ra khỏi mâm, cười với Tôn Tư Mạc:

— Thần tiên ngài nên đến tìm ta chứ, tìm cái lão Viên Thiên Cương đần độn ấy làm gì? Từ một chuyện tốt mà lại bị biến thành chuyện tầm phào. Cứ như vậy sẽ tạo ra ảnh hưởng rất xấu đến danh dự của tiên sinh.

— Ngươi tới để chọc ngoáy lão đạo này sao?

Tôn Tư Mạc mở mắt, giọng nói không chút biểu cảm.

— Đâu có, đâu có. Ta dù có gan chọc ghẹo ai cũng nào dám chọc ghẹo ngài chứ. Việc này tiên sinh ngài cũng chẳng còn cách nào khác, tất cả mọi người trên thế gian đều không thoát khỏi cái gọi là tập thể. Mu��n tồn tại trong tập thể thì nhất định phải thiểu số phục tùng đa số, đó là nguyên tắc làm người. Ngài hồ đồ làm theo đám Viên Thiên Cương chẳng phải cũng vì vậy sao? Đã như vậy, hà cớ gì còn phải tự hành hạ mình? Không đáng chút nào, không đáng chút nào. Ngài cứ trực tiếp tìm ta là được rồi, tìm bọn họ nói lảm nhảm làm gì chứ, chuyện tốt cũng bị biến thành chuyện xấu. Tân y học của ngài cần được phát triển, [Thiên Kim Phương] phải để cho tất cả thiên hạ biết.

Chuyện ngài làm vốn là chuyện tốt đẹp, nhưng lại bị đám Viên Thiên Cương ngu xuẩn gắn với chuyện chữa bệnh cho Long Vương, lập tức biến thành một chuyện vô cùng tầm phào. May là ta biết sớm, vẫn còn có cách để vãn hồi.

Tôn Tư Mạc nghe vậy liền sáng bừng cả mắt lên. Phát triển tân y học và [Thiên Kim Phương] là tâm nguyện cả đời của lão, nếu qua lần này mà có tiếng vang lớn, khiến cho người trong thiên hạ đều biết, thì dù danh dự có tổn thất cũng đáng.

Vân Diệp nói tiếp:

— Ta làm cho ngài hai cái bánh ngô, ngài mau ăn khi còn nóng, rồi chúng ta cùng nghiên c��u kế hoạch.

Tôn Tư Mạc đứng lên lau tay rồi ăn phần của mình. Vân Diệp ngồi đối diện, móc ra mấy hạt đào đã đập vỡ, vừa ăn vừa nói với Tôn Tư Mạc:

— Sau này có người hỏi về chuyện chữa bệnh cho Long Vương, ngài hãy nói đó chỉ là lời đồn vô căn cứ, chẳng qua chỉ là một giấc mơ, kể cho bằng hữu nghe chơi cho vui, nào ngờ lại trở thành thật. Sau này, bất cứ ai hỏi, ngài cứ nói đó là hiểu lầm, nhất định phải kiên quyết.

Y học của ngài chính là thứ chân thật nhất trên thế giới này, là một môn học vấn có ích, không hề có chút hư ảo nào. Thuốc ra ba phần thì chính là ba phần, không thể là hai phần mà cũng không thể là bốn phần. Đám thần côn Viên Thiên Cương muốn tạo dư luận, nhưng lại không ngờ tạo ra tiếng xấu cho tân y học của ngài.

Tôn Tư Mạc gật đầu một cái, nói:

— Có lý, thế nhưng Đạo môn cần tên tuổi của lão đạo này, bằng không thì không thể nào hạ thấp uy phong của Phật môn. Ưu thế vừa đạt được sẽ hóa thành công cốc. Ta là đệ tử Đạo môn, phải ra sức giúp đỡ, nếu cứ từ chối như vậy thì liệu có được không?

— Vừa hay lại ngược lại, việc này sẽ càng làm danh vọng của tiên sinh tăng thêm chứ không hề tổn hại. Chân lý thế gian thường nằm trong tay một số ít người. Mọi người đều nói tiên sinh đã xem bệnh cho Long Vương rồi, tự nhiên không thể rút lại được. Lời giải thích của tiên sinh kỳ thực là nói cho những kẻ sĩ có kiến thức ở Trường An nghe, cũng không ngăn được bách tính tin tưởng. Chuyện xem bệnh trong mộng này, thực ra chính là chuyện nhìn thấy tương lai, lại càng khiến người ta tin tưởng. Tiên sinh thấy đấy, cứ như vậy sẽ không tổn hại uy vọng của tiên sinh trong lòng bách tính, cũng mang đến cho những kẻ sĩ ở Trường An một lời giải thích hợp lý, cả hai bên đều không bị ảnh hưởng. Nửa thật nửa giả mới là thủ đoạn bịa đặt cao minh nhất.

Nghe Vân Diệp nói xong, khuôn mặt Tôn Tư Mạc tối sầm lại như nhọ nồi, buông chiếc bánh ngô trong tay xuống, thở dài nói:

— Dù có thể che giấu lòng người trong thiên hạ, nhưng làm sao có thể lừa dối được bản thân? Vì lợi ích Đạo môn, lẽ nào thực sự không còn cách nào v���n toàn ư? Ngươi mau mau động não, nghĩ xem ta nên làm thế nào mới tốt? Ta có cảm giác không còn mặt mũi nào để đi gặp các lão hữu nữa rồi.

Mấy năm nay ở chung với Vân Diệp, Tôn Tư Mạc cũng trở nên linh hoạt hơn nhiều. Nếu là Tôn Tư Mạc trước đây, thì ý kiến của Viên Thiên Cương đã bị lão thẳng thừng từ chối rồi.

Tác phẩm này được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free