(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 737:
Hoàng đế bệ hạ đích thân quan sát cây đào già, cũng tự mình xem xét bức đồ án kia. Quả nhiên, đúng như lời Vương Khuê nói, trên cành khô to bằng miệng chén hiện ra hình vẽ một bức "Lão Tử xuất quan đồ", râu tóc rõ ràng, mang đậm phong thái cổ xưa, tuyệt đối không phải do con người làm ra. Hoàng đế thấy vậy, lập tức quỳ lạy, chỉ tiếc cây đào đã chết, đành cho người đào cả gốc lên, coi đó là chí bảo mang vào hoàng cung, lập đàn thờ cúng suốt bốn mùa.
Triều thần đồng loạt kiến nghị rằng một bảo vật như vậy cần phải được đưa đến Lão Quân Quan. Lão Tử vốn là thủy tổ của Đạo gia, không chỉ là tổ tiên của hoàng tộc mà còn là tổ tiên của muôn dân, lẽ ra phải được muôn dân thờ cúng. Lý Nhị đành phải bất đắc dĩ mang cành đào gửi tới Lão Quân Quan. Ngay lập tức, bách tính Trường An chen chúc nườm nượp, cửa Lão Quân Quan phải mở cả ngày để nghênh đón khách hành hương từ bốn phương.
Ngay khi bảo vật ấy xuất hiện, thần Phật ở Trường An không khỏi buồn bã thất sắc. Trong thời gian ngắn, chẳng còn thần Phật nào khác xuất hiện để tranh giành sự chú ý, còn Huyện lệnh Vạn Niên cũng nhờ vậy được thăng ba cấp, phơi phới đến Hoài Nam đảm nhiệm chức Thứ sử.
Trong nhà tắm của Hoàng Thử, Vân Diệp trần truồng nằm sấp trên sạp trúc, Hoàng Thử đang ra sức chà lưng cho y. Chờ đến khi toàn thân đỏ hồng lên, Vân Diệp mới bước vào bồn tắm, dập dềnh trong thùng gỗ, y lấy rượu ấm ra nhấm nháp vài ngụm rồi khẽ nói với Hoàng Thử đang ngồi đối diện:
- Hãy quên chuyện này đi, sau đó tìm cách xóa dấu vết. Nếu sau này bị truyền ra ngoài, ngươi sẽ không còn chốn chôn thân.
- Hầu gia, đây vốn là thủ đoạn chỉ thần tiên mới có, kẻ thô thiển như ta sao dám nghĩ ra? Hoàng Thử này nhờ có thư viện mới được tái sinh, dù có phải bỏ mạng, ta cũng tuyệt đối không bán đứng thư viện.
Vân Diệp cười khẽ, đứng dậy lau khô người rồi mặc quần áo bước ra khỏi nhà tắm. Đại Đường này vốn có nhiều bí mật, thêm một chuyện nữa cũng chẳng đáng kể gì. Biết đâu chừng, cành đào kia sau trăm ngàn năm hương hỏa phụng thờ, lại hóa thành thần vật thì sao.
Huyền Trang ngày mai vào thành, liệu còn được vạn dân quỳ lạy như trước hay không? Cuộc tranh đấu cần có sự cân bằng lực lượng, bằng không cứ để Huyền Trang một mình một ngựa thì thật mất vui.
Ti Thiên Giám liên tục dâng tấu lên hoàng đế, báo rằng họ phát hiện các hoàng tử đều có lai lịch bất phàm, đặc biệt là Thái tử điện hạ. Lý Nhị sau khi kiên trì lắng nghe Ti Thiên Giám tâng bốc các hoàng tử xong, bèn về hậu cung cau mày nhìn Lý Thừa Càn, cho rằng thái tử làm như vậy thật sự là mất hết phong độ.
Lý Thừa Càn cười khổ, Lý Thái bước tới nói với phụ thân:
- Phụ hoàng, phụ hoàng đừng đổ chuyện này lên đầu đại ca. Là hài nhi đã buộc Ti Thiên Giám dâng những tấu chương này. Nếu sau này loại chuyện này lại phát sinh nữa, hài nhi thật sự muốn giết người.
- Chẳng lẽ không thể nói ngươi là Văn Khúc Tinh Quân hạ phàm sao? Tóm lại, điềm lành của hoàng gia đã bị ngươi biến thành chuyện nực cười, chẳng phải khiến thiên hạ chê cười ư? Ngươi thật sự không nghiêm túc, quá không hiểu chuyện.
- Phụ hoàng, hài nhi có thành tựu ngày hôm nay đương nhiên là nhờ tổ tông phù hộ. Nói hài nhi là tinh quân gì đó hạ phàm thật sự vô nghĩa. Xương thịt hài nhi đều là do phụ hoàng và mẫu hậu ban cho, học vấn là nhờ tiên sinh giáo huấn cùng với sự khổ công đèn sách của nhi thần, con đường học vấn đâu có đường tắt để đi. Ti Thiên Giám chỉ bằng một câu đã biến thành quả học vấn mà hài nhi vất vả học được là do thiên bẩm, đó chính là vũ nhục hài nhi. Hơn nữa, làm như vậy đối với nền tảng của Đại Đường ta chẳng có chút lợi ích nào. Không trị bọn họ một trận, hài nhi khó nguôi được lửa giận trong lòng.
Lý Nhị cũng cười khổ. Một chuyện tốt như vậy đã bị Lý Thái biến thành trò cười, hiện tại nếu ai nhắc đến Văn Khúc Tinh Quân, nhất định sẽ khiến tất cả mọi người giễu cợt, kể cả chính Lý Thái.
Thư viện cũng không hề nhàn rỗi, Tôn Tư Mạc cho ra mắt "Thiên Kim Phương", dựa theo các đơn thuốc khác nhau mà in thành vô số tờ riêng. Các học sinh cấp thấp ôm từng chồng cao tới đầu đi phân phát khắp xung quanh. Người Trường An chưa từng thấy chuyện tốt như vậy, chen chúc nhau tranh giành đơn thuốc. Dù biết chữ hay không biết chữ, ai nấy cũng đều muốn có được một tờ "Thiên Kim Phương", sau này cũng có cái để khoe khoang rằng trong nhà mình có đại tác phẩm của Tôn thần tiên.
Vân Diệp không có ý định phổ biến cách tự xem bệnh cho toàn bộ người Trường An, điều quan trọng hơn là truyền thụ kiến thức vệ sinh thường thức: không uống nước lã, rửa tay trước khi ăn, rác phải được thu gom về một chỗ, nhằm dự phòng tật bệnh, thậm chí đối với ôn dịch cũng có vài cách phòng hộ thô sơ.
Trường An không may mắn có thần mộc, nhưng lại có được những ý kiến quý báu của Tôn tiên sinh. Huyện lệnh đích thân ra đường bố trí nhiệm vụ, dọn dẹp ám câu (cống ngầm), sai người khơi thông những nơi nước tù đọng. Tôn tiên sinh nói lăng quăng sinh sôi trong đó chính là căn nguyên của mọi bệnh tật.
Huyền Trang vẫn vào kinh thành, các quan viên Hồng Lư Tự đã đích thân ra nghênh đón từ ba mươi dặm ngoài cửa thành. Tiêu Vũ, người từng giúp đỡ Huyền Trang, đương nhiên đi trước dẫn đường; Lý Hiếu Cung cũng dẫn theo Lý Hoài Nhân cùng đi phía trước. Cảnh náo nhiệt như vậy làm sao có thể thiếu Vân Diệp? Y cùng Đan Ưng, hai thiếu gia nhà họ Vân, đã đến trước Chu Tước Môn, chọn một chỗ tốt để chờ vị thánh tăng lừng danh trong miệng mọi người đại giá quang lâm.
Rất nhiều người, nhưng đều là những người tầm thường không được sử sách ghi danh, đổ ra đường, nhìn Huyền Trang cưỡi ngựa trắng đang ��i ra từ cửa thành. Vân Diệp thiếu chút nữa đã không nhận ra người này là Huyền Trang hiên ngang ngày trước. Ngồi trên lưng ngựa, ngài có dung mạo trang nghiêm của một bậc bảo tướng, tuy thân hình đen như than nhưng từ trong xương cốt lại tỏa ra một khí chất trách trời thương dân. Áo cà sa đỏ thẫm khoác lên người, Đạo Tín dẫn ngựa phía trước, phía sau là bốn vị lão tăng mi dài râu bạc không ngừng tụng kinh. Các hoa y đồng tử không ngừng tung cánh hoa từ những chiếc giỏ lên trời, khắp nơi phủ đầy những cánh cúc vàng.
Không biết các hòa thượng đã ngắt bao nhiêu cúc vàng, nói chung từ đầu con đường xa xôi cho đến tận cửa thành, tạo thành một con đường hoàng kim lộng lẫy. Huyền Trang xuống ngựa, tự nhiên có người quỳ gối làm bệ. Huyền Trang đạp lưng người này xuống ngựa xong còn ban phúc cho hắn. Vân Diệp trố mắt nhìn thấy kẻ đó run rẩy hạnh phúc đến bất tỉnh.
- Lợn, lợn, cha, lợn.
Vân Bảo Nhi đang ngồi trên cổ Vân Diệp, túm tóc y gọi y nhìn con lợn. Vân Diệp kỳ lạ nhìn theo, không lẽ Trư Yêu xuất hiện thật sao?
Mẹ nó, quả thật là có! Huyền Trang tìm đâu ra ba tùy tùng này vậy? Người đầu tiên đội khổng tước kim quan, mặc dù đen gầy như khỉ, nhưng khi mặc áo cà sa, đội kim quan, cũng có vài phần dáng dấp của một cao tăng. Hai vị phía sau thì rất khó coi. Trong đó, một người bụng to như trống, tứ chi ngắn nhỏ, mặt đen, môi to trề ra ngoài, lỗ mũi chỉ thiên. Vân Bảo Nhi thật sự miêu tả quá đúng về sư tăng này. Người cuối cùng gánh một gánh đồ rất to, thân hình cao lớn thô kệch, thân trần lộ toàn lông lá, trên ngực trần đầy lông đen xoăn tít. Vân Diệp còn ngờ rằng người này chưa tiến hóa hoàn toàn. Thế nhưng nhìn hắn tuy gánh đồ rất nặng mà bước đi lại cực kỳ mềm mại, y bèn hỏi Đan Ưng:
- Người này liệu có phải là một tuyệt đỉnh cao thủ hay không?
Đan Ưng sắc mặt ngưng trọng, nói nhỏ với Vân Diệp:
- Nhìn người gánh đồ thì cũng có thể, nhưng người đội kim quan kia tuyệt đối là cao thủ cương cân thiết cốt. Đừng thấy hắn nhỏ gầy mà xem thường, trong ba người thì hắn là cao thủ mạnh nhất.
- Ngươi đừng nói tên mập như lợn kia cũng là cao thủ đấy ch���?
Theo truyền thuyết, ba đồ đệ Đường Tăng đều có thân thủ bất phàm, lẽ nào tên mập này thực sự có thủ đoạn của Trư Bát Giới hay sao?
- Không, tên mập kia chỉ là một phó dịch, không biết võ công. Trên đời này lấy đâu ra nhiều cao thủ đến thế? Thật không biết võ công của người đội kim quan kia rốt cuộc đạt đến cảnh giới nào.
- Muốn thử ư? Đừng vội, rồi sẽ có cơ hội thôi. Trong hành trình của Huyền Trang ở Trường An, nếu hắn không ghé qua thư viện thì ta xem thường. Nên nhớ, địa vị thư viện chúng ta hiện tại cũng không phải tầm thường, muốn hoằng pháp ở Trường An, hắn ắt phải tới thư viện. Hơn nữa, Huyền Trang còn thiếu ta một ước định, cho nên hắn nhất định sẽ đến.
Xem xong những kỳ nhân kia, Vân Diệp đương nhiên không còn hứng thú xem những tín đồ cuồng nhiệt sùng bái Huyền Trang. Y dẫn Đan Ưng về lại tửu lâu dùng bữa rồi về nhà.
Cơm nước vừa mới bắt đầu, bình phong che bàn ăn đã có người vén lên. Đạo Tín, người vừa nãy còn dẫn ngựa ở phía dưới, đã đi đến thi lễ, nói:
- Vân hầu, cố hữu đã v���n dặm trở về, vì sao ngài lại trốn tránh không chịu gặp mặt?
- Đạo Tín đại sư, hôm nay thịnh hội là của Huyền Trang, thuộc về Phật môn. Vân Diệp là người thế tục, giờ khắc này đương nhiên không tiện gặp lại. Đợi cho mọi chuyện náo nhiệt qua đi, lúc Huyền Trang khôi phục thanh đăng cổ phật, ta tự nhiên sẽ đăng môn bái phỏng, lắng nghe một chút phong tình dị vực.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.