Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 763:

Hai trăm gia tướng vũ trang của Vân gia bị viên quan giữ cổng thành chặn lại bên ngoài. Mặc cho Vân Diệp nổi trận lôi đình, viên quan già nua cố chấp ấy vẫn không hề nhúc nhích, thậm chí còn nằm chắn ngang cổng thành, thách Vân Diệp giẫm chết mình rồi mới được đi qua.

– Chà chà, toàn thân giáp trụ lỉnh kỉnh, kẻ nào mà lại chọc giận ngươi đến mức này thế? Để lão phu xem nào, thiết giáp, mã sóc, nỏ cứng, phi trảo, trùy xích… Ồ, tiểu tử kia, ngươi không muốn sống nữa à? Dám mang cả nỏ tám trâu ra khỏi quân doanh, ngươi định làm gì? Nếu muốn đánh chiếm hoàng thành thì hai trăm người e là hơi ít đấy.

Lưu Hoằng Cơ, lão già mặt dày hôm nay đang trực, dẫn theo mười mấy tên tay chân lề mề từ cuối đường đi tới. Hắn lấy tay gõ giáp trên người các gia tướng, rồi cuối cùng đập mạnh vào mũ trụ của Vân Diệp, quát lên:

– Cút ngay! Nếu ngươi dám hé răng nói nửa lời không, lão phu sẽ ra lệnh cho Kim Ngô vệ tóm gọn đám binh tôm tướng cá của ngươi, cho chúng bay vào nồi hết! Trước nay chỉ có bệ hạ là từng một lần dẫn binh xông qua cổng Chu Tước, về sau tuyệt nhiên không ai dám nữa. Ngươi chán sống rồi hay sao?

Với vẻ mặt âm trầm, Vân Diệp cởi giáp ra, ném bừa xuống đất. Các gia tướng khác cũng làm theo, chẳng mấy chốc đã biến thành những người dân thường chỉ mặc áo cộc.

– Thế này đã vào Trường An được chưa?

– Đương nhiên là không thành vấn đề. À phải rồi, ngươi có thể mang đao theo, ngươi dù sao cũng là hầu tước, phải có uy nghi chứ. Nói cho lão phu biết, tiểu tử ngươi vào thành định gây sự với ai? Nếu là Phòng Huyền Linh thì lão phu cho ngươi mang cả mã sóc theo đấy.

Vân Diệp suýt trượt chân ngã, khó lắm mới giữ được vẻ mặt lạnh lùng:

– Tiểu tử đi bái thần tiên, một vị thần tiên đã lừa của Vân gia ba nghìn lượng hoàng kim.

Nói xong, hắn dặn quản sự trông chừng binh khí, còn mình thì dẫn người thẳng tới chùa Áo giáo ở phường Sùng Ninh.

Huyện lệnh Trường An sợ mất mật, huy động toàn bộ bộ khoái đi theo sau Vân Diệp, không ngừng van lơn, rằng cứ đánh người một trận là được, đừng để xảy ra án mạng, không ai có lợi gì đâu.

Sau khi thấy Vân Diệp đi vào chùa Áo giáo, ông ta mới lau mồ hôi trán, thở phào nhẹ nhõm. Ông kiếm một sạp bán bánh bột lọc rồi ngồi xuống, chuẩn bị xem kịch hay. Chỉ cần Vân Diệp không gây sự với dân chúng Đại Đường là được, ông ta chẳng thèm quản chuyện của Hồ tử, xen vào làm gì cho mệt.

Quả nhiên, cách hành xử của Vân gia không làm thất vọng những người dân Trường An vốn thích xem náo nhiệt. Chỉ cần là người trong chùa Áo giáo, thấy ai là đánh người đó, ai còn chạy được thì vẫn bị đánh tiếp.

Lão Trương đang nằm bán sống bán chết trong đại điện, nghe thấy bên ngoài tiếng gào khóc, lập tức phấn chấn, ngồi dậy cười ha hả. Lão ta chỉ trỏ đám người chạy vào đại điện tìm chỗ ẩn nấp, chửi bới luôn mồm, bộ dạng ngông nghênh khiến người ta ghét bỏ.

Nghe tin Vân Diệp ngang nhiên dẫn người tới đánh đập giáo chúng, chẳng những Đại trưởng lão mà ngay cả các trưởng lão khác cũng thở phào nhẹ nhõm. Vân Diệp dám làm càn đến mức đó, chứng tỏ việc đĩa Quang Minh mất tích không hề liên quan tới Vân gia. Thật ra, việc phải đối đầu với một vị hầu tước có thực quyền, bọn họ cũng băn khoăn lắm chứ.

– Chúng ta ra gặp vị hầu tước nổi tiếng hoàn khố này xem sao. Ta tin rằng, phương pháp giải quyết cuối cùng chẳng qua cũng chỉ là tiền mà thôi.

Các vị trưởng lão theo Đại trưởng lão rời khỏi mật thất, đứng trước ngọn đèn Quang Minh đang cháy hừng hực, chờ đợi Vân Diệp tới. Lão Trương định mỉa mai mấy câu, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Đại trưởng lão, lão ta lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn canh giữ đống vàng.

Vân Diệp được các hộ vệ vây quanh, tiến vào đại điện. Y nhìn ngọn đèn Quang Minh, rồi bảo mọi người vứt gậy gỗ, cho đao vào vỏ, gác bên ngoài đại điện, còn mình thì một mình bước vào.

Sự tôn kính tối thiểu mà Vân Diệp dành cho thần Quang Minh đã nhận được thiện cảm từ Đại trưởng lão. Ông ta cũng từ trong đám đông bước ra, ôm hai tay thi lễ.

Vân Diệp học theo, tuy không đúng chuẩn mực, nhưng Đại trưởng lão vẫn hài lòng mỉm cười:

– Vân hầu vì sao lại nổi giận như thế?

– Ta tới lấy vàng của ta, thuận tiện đem tên phế vật vô dụng kia về xử lý. Nhưng chẳng lẽ trưởng lão ngài lại không cho ta một lý do tại sao lại đánh hộ vệ của ta sao?

– Kính thưa Hầu gia tôn kính. Sa Da đã chết, tùy tùng của y cũng đã chết. Đĩa Quang Minh trân quý bị hung thủ vạn ác chém làm đôi. Trong tình huống đó, lại có hai người tới miếu của ta để chấp hành ước định với người đã khuất. Vân hầu trí tuệ, nếu là ngài, ngài sẽ làm gì?

– Hai kẻ đó nhất định sẽ bị băm vằm cho chó ăn! Ta là hầu tước, tất nhiên ta có thể làm như vậy. Ông là người ngoại quốc, dựa vào cái gì mà dám động vào người của ta? Ông nói xem, tên Sa Da đó, chính là kẻ đã mang người nửa đêm đột nhập vào nhà ta. Tuy ta đã giết một tên, nhưng vẫn nhân từ tha cho số còn lại. Vì tôn kính với thần linh, ta mới đồng ý với lời thỉnh cầu của ông ta. Nhưng Đại trưởng lão nghĩ chuyện này có thể dễ dàng cho qua được sao?

Đại trưởng lão quay đầu ra lệnh, một tên lực lưỡng xách một cái rương nặng nề ra, đặt xuống dưới chân Vân Diệp rồi lui về sau.

– Hầu gia, chính tên này đã đánh tiểu nhân bị thương.

Lão Trương với vẻ mặt nịnh bợ hết cỡ khiến người ta nhìn vào chỉ muốn đánh thêm mấy cái.

Tiền bạc bao giờ cũng là liều thuốc tốt nhất để chữa lành vết thương. Vân Diệp mở rương ném cho Lão Trương hai đĩnh vàng, hắn ta lập tức cảm thấy bách bệnh tiêu tan, không còn nhắc tới chuyện bị đánh nữa.

– Vân gia cần thể diện.

Vân Diệp chỉ tay ra bên ngoài, Đại trưởng lão gật đầu tỏ vẻ đã hiểu ý.

– Ông có biết ai là kẻ đứng sau không? Ta rất muốn biết. Người của Vân gia đã đi khắp nơi điều tra. Vân gia không sợ gánh tội thay người khác, nhưng lại rất ghét bị người ta lợi dụng. Nếu ông biết ai đã làm, xin hãy nói cho ta một tiếng.

Đại trưởng lão cười càng thêm vui vẻ, lại gật đầu. Tiếp đó, Vân Diệp không nói thêm lời nào, phất tay, ba hộ vệ bước vào, mỗi người xách một cái rương theo y rời khỏi đại điện.

Người của Vân gia đến nhanh, đi cũng nhanh, chỉ mất chừng một tuần hương. Huyện lệnh Trường An thấy Vân gia không làm lớn chuyện, chỉ đánh mấy chục người rồi mang ba cái rương đi, liền biết Áo giáo đã đền bù rất lớn cho Vân gia. Tuy thèm thuồng ba cái rương đó, nhưng ông ta cũng thấy nhẹ nhõm. Thêm một việc chi bằng bớt một việc.

– Đại trưởng lão, bốn nghìn năm trăm lượng hoàng kim, đối với chúng ta mà nói, cũng không phải là một số tiền nhỏ, vì sao lại dễ dàng giao cho y như vậy?

Một tế ti trẻ hỏi:

– Người trẻ tuổi, đừng quá coi trọng tiền tài như vậy. Ngươi không ngờ tới được tác dụng của số tiền này đâu. Ít nhất thì Vân gia đã đứng cùng một phía với chúng ta. Kẻ giết người hủy hoại đĩa Quang Minh sớm muộn cũng sẽ lộ diện. Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, đến khi đó, mượn sức Vân gia để hoàn thành mục đích của chúng ta là tốt nhất. Đây là Đường quốc, không phải quê hương của chúng ta. Tuy Mặc Hãn Mặc Đức đã chết, nhưng lại xuất hiện một tên Cáp Lý Phát tàn ác khác. Hi vọng quay về quê hương của chúng ta đã rất mong manh. Đường quốc là nơi trú thân cuối cùng của chúng ta. Chúng ta không cần nghênh ngang, cũng đừng nên nghênh ngang.

Lưu Hoằng Cơ, lão tặc độc nhãn năm xưa từng là đại đạo lục lâm khét tiếng, vẫn canh trước cổng Chu Tước. Thấy Vân Diệp quay về, lão chỉ cần nhìn mấy cái rương, nhìn bước chân nặng nề của các hộ vệ là đã biết Vân gia lại phát tài lớn rồi. Còn về chuyện gia tướng bị thương thì đối với Lưu Hoằng Cơ, chẳng là cái gì cả.

– Tiểu tử, phát tài rồi đấy à? Trong một tuần hương mà ngươi đã cướp được của người ta chừng ấy tiền sao? Hơn bốn ngàn lượng hoàng kim à? Chậc, cái miếu nát đó lắm tiền quá nhỉ? Lão phu cũng đang tính xem có nên làm một chuyến không. Dù sao cũng bị cấm túc hơn hai tháng, dẫn mấy mỹ nữ vào, khi ra nói không chừng lại có thêm mấy nhi tử, coi như lãi to.

Những lời lảm nhảm khác của lão ta, Vân Diệp coi như không nghe thấy, nhưng chuyện cấm túc hai tháng thì y lại nghe rõ mồn một:

– Lưu thúc, đừng trêu tiểu chất nữa. Tiểu chất chỉ vào đòi chút nợ nần thôi mà, trước sau cũng chỉ hơn nửa canh giờ, có trêu chọc ai đâu chứ. Thúc thúc khoan hồng độ lượng bỏ qua cho tiểu chất đi.

– Lão phu bỏ qua cho ngươi thì không thành vấn đề. Nhưng Hoàng hậu nương nương mà biết ngươi dẫn người xông qua cổng Chu Tước, đánh quan giữ cổng thành không chỉ một hai lần nữa thì sao? Lần trước lão phu coi như không thấy, nhưng lần này thì khác rồi. Vương lão đầu đã đi sau ngươi, người ta tới thẳng hoàng cung cáo trạng ngươi ngang ngược. Nương nương nổi giận, đã có ý chỉ đây này: cấm túc ngươi hai tháng đọc sách, nếu không đọc thuộc Lễ ký thì không cho ra.

Mọi diễn biến tiếp theo của tác phẩm này đều được cập nhật sớm nhất và đầy đủ nhất trên truyen.free, mời quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free