(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 762:
Đồng tử Đại trưởng lão co rụt lại thành mũi kim, mấy người bên cạnh phẫn nộ xông lên muốn động thủ. Quản sự ngơ ngác, hoảng hốt nấp sau lưng hộ vệ. Hộ vệ rút loan đao ra, lạnh lùng quát:
– To gan! Đêm qua ta đã nói với Hầu gia rồi, bọn Hồ tử không thể tin được, phải giết sạch chúng nó. Làm gì có chuyện mang bảo bối nhà mình đi tặng người khác. Quả nhiên, bây giờ ��ã thành sự thật. Hừ hừ, các ngươi có gan thì động thủ đi! Lão gia đây có chết, các ngươi cũng phải chôn theo!
Đại trưởng lão trấn an đám giáo chúng, rồi trầm giọng hỏi:
– Tối hôm trước xảy ra chuyện gì?
– Bảy tên trộm vặt lẻn vào phủ, bị huynh đệ của lão gia bắt sống sáu tên, một tên bị thương quá nặng mà chết. Hầu gia vốn định xử tử hết cả bọn các ngươi, nhưng kết quả một lão già râu trắng nói sẵn sàng bỏ ra ba nghìn lượng hoàng kim cùng hai mươi xử nữ để đổi lấy một chiếc đĩa đồng. Nếu không chấp thuận, về sau Vân gia đừng mong được yên ổn.
Hộ vệ trừng mắt, nói:
– Ba nghìn lượng hoàng kim không phải số nhỏ. Hầu gia nói không đáng đối đầu với Áo giáo, nên đã đồng ý. Lão già kia nhất định muốn lấy đĩa đồng trước, còn để lại lệnh bài gỗ thế chấp, nói hôm nay sẽ tới lấy tiền. Lũ vương bát các ngươi dám quỵt nợ!
Đại trưởng lão nghi hoặc hỏi lại:
– Ngươi nói những người đó khi rời Vân gia vẫn còn sống và mang theo cả đĩa đồng sao?
– Hắc! Sống sáu tên, một tên chết là do lão gia ��ây ra tay. Chém một nhát, lưng đã đứt lìa rồi, còn sống được mới là chuyện lạ.
Đại trưởng lão quay đầu hỏi thuộc hạ, rồi tiếp tục hỏi hộ vệ:
– Lời ngươi nói đều là thật cả chứ?
Hộ vệ cười khẩy:
– Còn có thể là giả sao? Chúng ta đã trở mặt rồi, lão gia đây nào có lý do gì để lừa ngươi. Biết ngay bọn Hồ tử các ngươi nói lời không giữ lời, Hầu gia đúng là quá tin người. Động thủ không? Ngươi không động thủ, lão gia đây sẽ không khách khí nữa!
Nói xong, hắn rút đao bổ tới Đại trưởng lão, tính toán dùng chiêu “bắt giặc bắt vua” trước.
Một đại hán vạm vỡ sau lưng Đại trưởng lão vung chùy lên, đập bay cả hộ vệ lẫn đao về phía sau, ngã vật ra đất, hộc máu tươi.
Đại hán định vung chùy đập nát hộ vệ, nhưng Đại trưởng lão ngăn lại, đi đến bên cạnh hộ vệ, nhìn thẳng vào mắt hắn:
– Người tới Vân gia đều đã chết trên con thuyền bên sông, đĩa đồng bị vỡ làm đôi. Nói cho ta biết, ai đã làm điều này?
Hộ vệ nghe tin những người kia đã chết thì ngớ người ra, sau đó cười phá lên, chỉ vào Đại trưởng lão:
– Đáng đời!
Đại trưởng lão với vẻ mặt hiền từ cùng thân thể suy nhược, đá hộ vệ bay đi, không thèm bận tâm hắn sống hay chết, nói với một trưởng lão khác:
– Trả hắn ba nghìn lượng hoàng kim. Chúng ta phải hoàn thành lời hứa của Da Sa.
Nói xong, ông ta lui vào sau trướng, không xuất hiện nữa.
Quản sự vội vàng đỡ hộ vệ dậy, hỏi:
– Lão Trương, sao rồi? Có đứng dậy nổi không? Chúng ta không cần vàng nữa đâu, đi thôi!
Một gã râu ria xách hai cái rương lớn đặt trước mặt quản sự, không nói một lời, đi thẳng vào hậu điện. Cả đại điện chỉ còn lại hai người bọn họ.
Hộ vệ nằm ngửa trên nền đá lạnh, nói:
– Dư quản sự, số tiền này cứ từ từ hẵng lấy. Chúng đã trả tiền thì không thể quỵt nợ được, vả lại, nợ của Vân gia ta đâu dễ quỵt được. Việc gấp bây giờ là ông phải về báo ngay với Hầu gia rằng những kẻ kia đã chết hết rồi. Có kẻ muốn hãm hại Vân gia ta, bảo Hầu gia phải cẩn thận. Đừng lo về số vàng, lão gia đây canh giữ thì không mất được đâu, việc chính mới là quan trọng hơn.
Sắc mặt Quản sự thay đổi. Ông ta lấy từ trong ngực ra một bầu rượu nhỏ, dúi vào tay hộ vệ, rồi vội vàng tháo ngựa khỏi xe, nhảy vội lên lưng ngựa, chưa kịp ngồi vững đã phóng như bay ra ngoài thành.
Nhìn Quản sự đi rồi, hộ vệ dựa lưng vào rương, đao đặt trước ngực, trừng mắt nhìn quanh, như thể sắp có kẻ nào đó lao ra cướp vàng.
Ngay sát bên đại điện có một căn phòng nhỏ. Đại trưởng lão và mấy trưởng lão khác đều có mặt, thông qua một cái ống đồng, nhìn hết động tĩnh ở đại điện. Thấy hộ vệ trung thành kia một lòng liều mạng bảo vệ tiền cho chủ nhân, Đại trưởng lão khẽ thở dài:
– Chuyện này có uẩn khúc. Lời người này nói khả năng là thật. Cái chết của Da Sa không phải do Vân gia gây ra, không ai vô sỉ tới mức giết người xong còn đến đòi tiền. Chuyện xử nữ trong giáo chỉ có trưởng lão biết. Việc dùng ba nghìn lượng hoàng kim và hai mươi xử nữ là quyền hạn tối cao của Trưởng lão.
– Chúng ta đã nghiên cứu con người của Vân Diệp, là kẻ tùy tiện, sống an phận. Chỉ cần không chọc giận y thì y sẽ là kẻ vô hại.
– Huống hồ đĩa Quang Minh bị hủy chứ không bị cướp đi, càng nói rõ Vân gia không liên quan. Nếu đĩa Quang Minh không còn, bất kể Vân gia giải thích thế nào cũng sẽ đáng nghi nhất. Đĩa Quang Minh đã xuất hiện, Khổng Tước Minh Vương nhất định sẽ biến mất khỏi thế giới này. Chúng ta phải phát động giáo chúng đi tìm nửa còn lại của đĩa Quang Minh. Kẻ nào sở hữu nó, kẻ đó chính là hung thủ, là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta. Ta lấy danh nghĩa Thần Quang Minh thề rằng, dù chúng ta có chết hết, cũng phải truy sát kẻ đã hủy hoại đĩa Quang Minh. Chỉ có lửa mới có thể rửa sạch tội lỗi này.
Tất cả trưởng lão đều đồng loạt hô lớn, thề rằng thù này không báo không thôi.
Trương Xuyên cảm giác ngực đau rát, không dám mở miệng, vì hễ mở miệng là máu sẽ phun ra. Trong khoang miệng vẫn còn vị mặn chát của máu. Hắn mở bầu rượu, uống một ngụm lớn. Rượu cay xè chảy vào bụng, như muốn áp chế cảm giác cuộn trào trong lồng ngực.
Mắt nhìn lên trần đại điện, hắn nhớ lại lời Hầu gia dặn dò: "Gan phải to, t��nh phải kỹ. Vân gia muốn tránh khai chiến thì phải xem biểu hiện của ngươi như thế nào. Lão Dư chẳng biết gì cả, nên ngươi không cần phải lo cho ông ta. Chỉ cần ngươi phát huy ba phần tinh minh như thường ngày, Vân gia ta không những sẽ có ba nghìn lượng hoàng kim, mà còn có thể 'tọa sơn quan hổ đấu', thong dong thưởng thức mưu kế của Bệ hạ. Khai chiến một cách ngu xuẩn là hạ sách, Vân gia sẽ không làm điều đó."
Chắc hẳn đã thành công tám phần rồi. Hầu gia nói thành bại nằm ở những chi tiết nhỏ. Hiện giờ không phải lúc lơi lỏng. Vẫn còn ba canh giờ nữa, chỉ cần cầm cự cho đến khi đại đội nhân mã của Lý gia đến là xong.
– Phụ hoàng, vì sao lại lấy một nửa và để lại một nửa ạ?
Lý Thừa Càn đứng bên cạnh phụ thân, vừa mài mực vừa hỏi. Hoàng đế đang xem bản vẽ, thong thả đáp:
– Để giúp Vân Diệp thoát thân. Tính toán ban đầu của y quá sơ sài, muốn thoát khỏi kiếp nạn này thì phải đủ cẩn thận.
– Hừ, Trẫm dám cá rằng chủ ý này là do tên tiểu tử ấy đột nhiên nghĩ ra. Lời y nói với Hạ Thiên Thương nửa thật nửa giả. Ban đầu y nhất định bị cơn giận làm cho mê muội mà chém nát đĩa Quang Minh, sau đó mới nghĩ cách bù đắp. Trong chớp mắt mà nghĩ ra được biện pháp này quả thực không dễ. Nể tình y cần cù vì sự phồn vinh của Đại Đường, phụ hoàng sẽ xử lý hậu quả giúp y. Vừa khéo, nhà ta cũng có phiền toái cần xử lý, Hoàng gia không tiện ra mặt. Cứ để đám người này làm vậy. Xong chuyện, sẽ giết người của Áo giáo để trả thù cho hắn.
Lý Thừa Càn không biết kẻ thù của Lý gia là ai. Phụ hoàng không nói, tức là hắn không nên biết, nên hắn không hỏi. Mài mực xong, đặt nghiên mực ở vị trí thuận tiện cho phụ hoàng, rồi về chỗ của mình, tiếp tục xem tấu chương.
Lật xem hai bản tấu chương, Lý Thừa Càn vẫn không nhịn được, mấp máy môi hỏi:
– Phụ hoàng, Phòng tướng định để hài nhi vạch trần Đạo môn, tuy đây là điều hài nhi nên làm, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái. Bọn họ coi hài nhi là kẻ ngốc sao ạ?
Lý Nhị đặt bút xuống, cười đến chảy nước mắt, vỗ bàn nói:
– Không tệ, nhìn ra rồi à? Cảm giác bị người ta ép làm kẻ ngốc thế nào? Phụ hoàng con đã bị ép làm kẻ ngốc vô số lần rồi, ha ha ha.
Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được kể lại.