Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 830:

Trương Bảo Tương nhận được mệnh lệnh của Hầu Quân Tập tới đón Lộc Đông Tán về Sóc Phương, hắn dẫn theo năm trăm kỵ binh đến nghênh đón.

Hoạn Nương nhìn Lộc Đông Tán bị đại quân đưa đi khỏi Vân gia, hai chân mềm nhũn ngã xuống đất. Na Mộ Nhật từ hậu đường chạy ra ôm Hoạn Nương khóc, Vân Mộ cũng òa khóc. Vân Cửu đứng ngẩn ngơ ở ngưỡng cửa thở dài, Lão Tôn và Lão Lưu hổ thẹn cúi đầu. Biết làm sao được, bất kể thế nào Vân gia cũng không thể có quá ba mươi người được vũ trang ở mục trường, nếu không sẽ là phạm pháp. Ba mươi người không thể chống cự nổi Lộc Đông Tán.

"Vân Cửu, thu thập hành trang, chuẩn bị xe ngựa, chúng ta vào quan ngay!" Hoạn Nương ngực phập phồng không ngừng, mở bình pha lê, cẩn thận uống một chút dịch thể trong đó. Nàng đẩy Na Mộ Nhật, bế Vân Mộ ngồi lên ghế, nói: "Chỉ có vào quan về nhà, nơi này giao cho đám Cáp Xích là được. Với tiểu nương tử ở đây thì không an toàn. Hiện giờ thời gian còn sớm, chuẩn bị xong là xuất phát. Giảm bớt xe, tăng thêm ngựa, ai cưỡi được ngựa thì không ngồi xe, cứ thế đi suốt ngày đêm để vào quan."

Na Mộ Nhật lần này rất nghe lời. Vừa rồi núp đằng sau nghe trộm, biết sự việc rất rắc rối. Hoạn Nương không cho nàng ra, mặc dù nhất thời lấy thuốc trị hen suyễn lừa được Lộc Đông Tán, nhưng với loại người này không được phép có bất kỳ sơ suất nào. Con gái là mạng sống của nàng, nàng không dám tưởng tượng nếu con gái bị người ta cướp đi thì trượng phu sẽ có phản ứng gì. Phẫn nộ giết sạch tất cả mọi người cũng chưa biết chừng. Nàng biết trượng phu hiếm khi nổi giận, nhưng một khi đã nổi giận, hậu quả vô cùng đáng sợ.

Vân Cửu, Lão Tôn, Lão Lưu ra ngoài hỗ trợ. Na Mộ Nhật thẫn thờ ôm Vân Mộ, đứa bé vẫn đảo tròn đôi mắt lanh lợi. Nàng ôm rất chặt, sợ người khác cướp mất.

Hoạn Nương cởi cổ áo, lấy trong y phục sát người một cái hồ lô bạc nhỏ, nắm chặt trong tay. Đây mới là mầm bệnh, chỉ cần uống vào là có thể lây lan bệnh tật. Trước kia khi rời nhà nàng hỏi hầu gia, lấy gì để đảm bảo an toàn cho mẹ con Na Mộ Nhật, hầu gia liền cho bình hồ lô này. Kẻ nào dám tổn hại vợ con hầu gia chỉ có một con đường chết. Hầu gia không bận tâm có bao nhiêu người chết, ai sẽ chết, con gái và phu nhân đều đã được chủng ngừa rồi. Kết quả cuối cùng là người khác sẽ nhiễm bệnh, chỉ còn hai mẹ con nàng an toàn.

Chẳng bao lâu Vân Cửu đã sắp xếp xong xuôi mọi việc: ba cỗ xe ngựa, số còn lại đều là chiến mã. Na Mộ Nhật cũng cưỡi ng���a, chỉ có Vân Mộ và Hoạn Nương ngồi xe. Vượng Tài nhảy lên xe ngựa nằm bên Vân Mộ, đôi tai giương cao.

Lão Tôn thúc ngựa đi đầu, hô vang "Xuất phát!". Ba mươi hộ vệ Vân gia toàn thân mặc giáp da, bảo vệ quanh xe ngựa. Lão Cương ngồi ở càng xe, giật dây điều khiển, chầm chậm đi theo. Mục dân đằng xa không biết xảy ra chuyện gì, thấp giọng bàn tán.

Ngày nào cũng vậy, trên đường luôn có các thương nhân từ Quan Trung xua trâu bò, cừu, dê để trao đổi với mục dân rồi vào quan. Con đường này vốn vô cùng an toàn vì có đại quân thường xuyên qua lại, song các hộ vệ vẫn không dám buông lỏng cảnh giác. Bọn họ nhận được lệnh: kẻ nào dám chặn đường, giết không tha. Cho nên nỏ đều được lên dây, treo ở vị trí thuận tay. Chỉ cần phát hiện điều bất thường là lập tức tấn công.

Chẳng bao lâu sau, đoàn người đã vượt qua phần lớn những người khác trên đường. Trên thảo nguyên mênh mông không còn thấy bóng người nữa. Phía trước có năm kỵ sĩ mở đường, ba cỗ xe ở giữa nghiền lên cỏ xanh vừa mới nhú trên đường, lặng lẽ tiến tới. Xe ngựa Vân gia đều được làm bằng thép, bên trong có lò xo giảm xóc nên không quá xóc nảy. Vân Mộ ghé vào cửa sổ nhìn mẫu thân, hỏi: "Chúng ta muốn đi đâu?"

Hoạn Nương nhích người tới nói: "Chúng ta đi gặp cha cháu. Nơi này có kẻ xấu, chỉ có tới chỗ cha cháu mới an toàn."

"Kẻ xấu muốn đem cháu gả cho con trai của ông ta ấy ạ? Ông ta xấu xí, lại còn hôi hám." Vân Mộ giận dỗi quay đầu đi, còn lấy bàn tay nhỏ xíu quạt quạt trước mũi.

"Tiểu Mộ của chúng ta tương lai nhất định là đại gia khuê tú vừa xinh đẹp vừa thông minh, kẻ xấu mơ cũng chẳng được."

Nói tới tương lai của Vân Mộ, hai mắt Hoạn Nương sáng lên. Không biết chàng trai nhà nào mới có may mắn cưới được cô con gái tốt thế này.

"Cha có đẹp không? Cháu chưa từng gặp cha."

"Cha cháu cũng là một mỹ nam, có điều đàn ông đẹp hay không không quan trọng, quan trọng là thông minh. Cha Tiểu Mộ là người thông minh nhất trên đời."

Nghe thế tiểu nha đầu hai tay chống cằm, nỗ lực tưởng tượng ra người cha mỹ nam của mình. Không biết liệu khi gặp Vân Diệp, liệu nó có thất vọng không?

"Phía sau có ba kỵ sĩ đuổi theo, là người Thổ Phồn." Một hộ vệ đi đoạn hậu đến bẩm báo với Lão Lưu:

"Giết!" Lão Lưu không cần nghĩ, hạ lệnh.

Hộ vệ phất tay, lập tức ba người tách ra, quay đầu ngựa, cầm nỏ chạy về phía sau. Ba người Thổ Phồn quơ tay gọi lớn, tựa hồ muốn nói điều gì đó, nhưng hộ vệ Vân gia giơ tay. Mười lăm mũi tên vùn vụt bay ra, sau đó không cần xem xét kết quả, họ lập tức vứt nỏ, rút mã sóc bên hông ngựa xông tới. Một người Thổ Phồn trúng hai mũi tên, định mở lời nhưng đã bị ba cây mã sóc đập xuống, bay khỏi ngựa và chết tươi.

Hai hộ vệ còn lại không cần biết người Thổ Phồn dưới đất đã chết hay chưa, vẫn đâm thẳng vào yết hầu. Ba con ngựa Thổ Phồn không ngừng hí vang tại chỗ. Ba hộ vệ kia quay sang vung đao, máu tươi phun ra từ cổ ngựa, cao tới nửa trượng. Chiến mã đạp vài cái rồi gục ngã. Hộ vệ Vân gia cúi mình nhặt nỏ, lên dây, sau đó đuổi theo xe ngựa đã đi xa.

Khi Lộc Đông Tán nhìn thấy ba cỗ thi thể thì đã là trưa hôm sau đó. Hắn sầm mặt lại, nói với Trương Bảo Tương: "Ta có ý tốt phái người đi giải thích, vậy mà bị chúng giết sạch, phải tính sao đây?"

Trương Bảo Tương lấy bình nước uống một ngụm: "Nơi đồng không mông quạnh đột nhiên xuất hiện ba người Thổ Phồn, nếu là ta cũng ra tay. Huống hồ họ còn có phụ nữ, trẻ nhỏ, làm sao có thể cho người của ngươi đến gần được?"

"Nh��n thi thể bị quạ rỉa nát thế này thì bọn họ đã đi hơn một ngày rồi, ngươi không đuổi kịp đâu. Muốn giải thích thì vào quan mà tìm Vân hầu đi, chỉ e là y có chịu nghe giải thích hay không thôi."

Lộc Đông Tán cười nhạt: "Một gã hầu tước, không cần giải thích thì hắn ta làm gì nổi ta chứ?"

Trương Bảo Tương nhìn chằm chằm Lộc Đông Tán rất lâu, lắc đầu: "Giờ ta đã hiểu ngươi chẳng biết gì về Đại Đường. Đại Đường có bốn mươi mốt vị công tước, một trăm bảy mươi bảy vị hầu tước. Trong số hơn hai trăm quý tộc cao tầng này chỉ duy nhất một vị truyền quốc hầu. Vị hầu gia đó không ai khác chính là Lam Điền hầu Vân Diệp. Chỉ cần y không tạo phản, con cháu y đời đời kiếp kiếp sẽ là Lam Điền hầu. Ngươi còn chưa đặt chân đến Trường An mà đã tự chuốc lấy phiền toái cực lớn cho mình."

Lộc Đông Tán dửng dưng nói: "Vậy thì sao, ta là đại tướng Thổ Phồn, hắn ta làm gì nổi ta chứ?"

Trương Bảo Tương cười ha hả, không nói thêm nữa. Ngươi sống chết liên quan gì tới lão tử, mặc kệ ngươi. Vân Diệp là ai? Nhân vật hoành hành Trường An, gây ra không biết bao nhiêu họa tày trời rồi, chẳng phải vẫn giữ vững tước vị Lam Điền hầu sao, cứ thong thả mà tự tìm hiểu đi.

Cách đó hàng ngàn dặm, sóng Động Đình Hồ đang nhỏ dần, những ngày trời quang mây tạnh ngày càng nhiều hơn. Thời gian qua, luôn có kẻ lén lút dò xét tình hình. Quan binh đã bắt được rất nhiều thám tử của thủy tặc. Vân Diệp chẳng chút mềm lòng, ra lệnh chặt đầu tất cả và treo lên tường thành. Từ khi chứng kiến Trương Lượng làm vậy, y cũng ao ước được làm một lần. Không có nguyên nhân nào khác, y chỉ đơn giản cảm thấy những cái đầu người mặt mày kinh hoàng treo khắp tường thành rất có sức uy hiếp.

Quả nhiên là thế, hai ngày qua thám tử đã ít đi hẳn, nhưng người dân lại hoảng loạn bất an. Không biết ai đã để lộ ra rằng trên Động Đình Hồ có mười vạn tên thủy tặc đang chuẩn bị tắm máu Nhạc Châu. Tin tức lan truyền, ngay cả người đi đường cũng trở nên vắng vẻ.

"Vân hầu, ngài thấy đám thủy tặc liệu có tấn công phủ thành Nhạc Châu không?" Một thương nhân đội mũ văn sĩ hỏi Vân Diệp.

Nội dung này được truyen.free biên tập và nắm giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free